Chương 139: Chương 138: Hề hề hề hề hề

Edit: Cá Mặn 

------

Lướt qua đoạn chat, thấy những ngày đầu anh ta còn gửi cho cô không ít tin nhắn, có vẻ thấy cô không đáp lại nên sau đó mới thôi không nhắn nữa.

"Đm... thì ra đây là một tên săn gái, thấy gái là kết bạn." Giản Đan không nhịn được chửi thề.

"Gì mà săn gái, với cái kiểu của hắn thì nhiều lắm cũng chỉ là con tép riu thôi, nhìn cái mặt xấu xí đó mà cũng học đòi tán tỉnh người ta." Lâm Tích Sương cũng phẫn nộ.

"Không sao đâu Tú Tú, may là phát hiện sớm, nếu phát hiện muộn thì mới khổ!"

Ba cô gái đều đang cẩn thận quan sát biểu cảm của Uông Tú, sợ cô nàng sẽ buồn.

Uông Tú chỉ im lặng cầm điện thoại cúi đầu nhìn bức ảnh của chàng trai trên màn hình, vẻ mặt ủ rũ. Bỗng nhiên, một giọt nước mắt rơi xuống điện thoại, cô nàng hít mũi, lắc đầu nói nghẹn ngào: "Tớ không sao, tại tớ ngu thôi..."

Con gái ở độ tuổi này vừa mới biết yêu, đột nhiên gặp được một người mình có cảm tình, tưởng rằng đó là khởi đầu của một mối tình ngọt ngào, ai ngờ khi vén bức màn lên, đối phương chẳng qua chỉ là một kẻ đùa giỡn tình cảm, nhất thời đau lòng là điều không thể tránh khỏi.

Thấy cô nàng khóc, mấy người đều hoảng hết cả lên, luống cuống an ủi.

"Thật sự không sao đâu, đời này ai chẳng gặp vài thằng đểu, mình không để ý tới hắn nữa là được."

"Loại này không đáng để cậu phải rơi nước mắt đâu!"

"Đúng đúng!"

"Không sao không sao, nào ăn trái cây đi, cherry này đắt lắm này, nửa ký hơn 500 tệ đấy!" Lâm Tích Sương đẩy đĩa trái cây về phía Uông Tú.

Uông Tú đang nức nở nghe vậy, nước mắt lập tức ngừng lại: "Sao cậu không nói sớm? Vậy thì tớ phải tranh thủ ăn nhiều vào! Không thể lãng phí được."

Nói xong, Uông Tú biến nỗi buồn thành sức ăn, càn quét sạch đĩa trái cây.

Ba người thấy vậy không biết nên khóc hay cười, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

"May là Tú Tú không phải kiểu mê muội."

"Tớ tức chết! Càng nghĩ càng tức, chúng ta nhất định phải trả thù thằng đàn ông ngu dốt này!" Giản Đan đập mạnh xuống bàn.

"Nhưng phải trả thù thế nào?"

"Tớ có ý này." Trên mặt Nhan Hoan Hoan lộ ra nụ cười gian xảo, ba người còn lại vừa nhìn đã biết cô đang muốn gây chuyện.

"Ý gì? Cậu có nhiều chiêu đối phó đàn ông nhất, tớ nghe cậu hết!" Giản Đan hớn hở hỏi.

"Hắn thích nuôi cá đúng không? Vậy thì cho nổ tung cái ao cá của hắn luôn." Khóe miệng Nhan Hoan Hoan cong lên lạnh lùng, đã nhanh chóng lên kế hoạch phải làm thế nào.

Ba người còn lại nhìn nụ cười tiêu chuẩn phản diện của cô thì cùng rùng mình một cái, nhưng trong mắt đều bùng lên tia sáng háo hức, cùng nhau cười "hề hề hề", biểu cảm người này còn gian hơn người kia.

Sau khi Nhan Hoan Hoan kể kế hoạch cho ba người nghe, cả phòng ký túc xá đều hành động, bắt đầu chuẩn bị đối phó với tên trai đểu.

Kế hoạch của Nhan Hoan Hoan là Uông Tú án binh bất động, vẫn tiếp tục nói chuyện với tên đó như bình thường.

Còn bên mình thì lấy một tài khoản phụ để kết bạn với Giang Khải, nói dối là Lâm Tích Sương để cùng trò chuyện với Giang Khải, nhưng thực ra tài khoản này là do Lâm Tích Sương và Giản Đan hai người điều khiển. Nhan Hoan Hoan chỉ phụ trách góp ý và cuối cùng đánh cho tên đểu một trận, cô lười đối phó với đàn ông không có tiền.

Lâm Tích Sương là tân sinh viên khóa này, ngoại hình không kém Nhan Hoan Hoan. Một mỹ nữ có vẻ đẹp nổi bật sẽ luôn nhận được nhiều sự chú ý hơn, vì vậy Lâm Tích Sương cũng khá nổi tiếng trong trường, dễ dàng được Giang Khải chấp nhận lời mời kết bạn.

Giang Khải nhanh chóng mắc câu, thậm chí không cần Giản Đan và Lâm Tích Sương phải tốn công sức gì, hắn đã tự dẫn chuyện sang hướng mờ ám, khiến hai người thấy buồn nôn.

Còn bên Uông Tú cũng không nhàn rỗi, vốn nói chuyện với Giang Khải rất kín đáo và e thẹn, giờ Uông Tú đã thay đổi phong cách trước đây, trực tiếp đánh thẳng hỏi Giang Khải có thích mình không, rồi nhanh chóng tỏ tình với Giang Khải.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...