Edit: Cá Mặn
------
Sau khi biết đối phương là một tên đểu, Uông Tú nói thêm một chữ với hắn cũng thấy buồn nôn, phải cố chịu đựng sự khó chịu về mặt sinh lý để tỏ tình với hắn. Đúng là một sự hy sinh lớn lao, may mà những trái cây đắt tiền nhà Lâm Tích Sương đã cho cô nàng đủ an ủi.
Giang Khải vốn là kiểu người thả lưới rộng, nói chuyện với nhiều cô gái, ai chịu ở bên hắn thì hẹn hò với người đó. Nhưng hôm nay Lâm Tích Sương mà hắn kết bạn được lại hết sức xinh đẹp, chỉ nhìn ảnh trong trang cá nhân thôi cũng đã khiến hắn thèm thuồng không thôi, nói chuyện với hắn còn rất chủ động, không chừng là có ý với hắn.
Với suy nghĩ như vậy, Giang Khải khi nói chuyện với Uông Tú cũng trở nên lạnh nhạt, qua loa hơn nhiều, một lòng chỉ vắt óc nghĩ cách làm vui lòng Lâm Tích Sương, muốn chinh phục được mỹ nữ.
Tuy nhiên điều ngoài dự đoán của hắn là Uông Tú vốn luôn rụt rè thụ động, hôm nay lại đột nhiên tỏ tình với hắn!?
Hắn và Uông Tú ở cùng một câu lạc bộ. Lúc mới quen, da Uông Tú sần sùi vàng vọt, trên mặt còn có vết cháy nắng đỏ ửng, hoàn toàn là một cô gái quê mùa từ nông thôn lên, hắn chẳng hề hứng thú gì.
Nhưng mỗi lần sinh hoạt câu lạc bộ, không ngẩng đầu thấy thì cúi đầu cũng gặp, cộng thêm vài tháng từ khi khai giảng, Uông Tú như thể trưởng thành hẳn ra, da trắng hơn nhiều, dần lộ ra những đường nét thanh tú xinh đẹp, nhất là khi ngại ngùng cười rộ lên, đúng là một cô gái xinh xắn thuần khiết.
Giang Khải lúc này mới có chút hứng thú với cô nàng, nên cứ vừa xa vừa gần dụ dỗ hàng ngày, gửi mấy tin nhắn nhạt nhẽo, dù sao lời đường mật cũng chẳng tốn tiền, ai ngờ đối phương lại nhanh chóng tỏ tình với hắn như vậy.
Nếu là trước hôm nay, hắn chắc chắn đã đồng ý rồi, dù sao nói chuyện với nhiều cô gái như vậy, cũng chỉ là để thả lưới rộng thôi. Nhưng bây giờ trong tay hắn có một mỹ nữ tuyệt phẩm, thì một cô gái xinh xắn thuần khiết như Uông Tú đã không đủ để hắn để mắt tới nữa.
Vì vậy Giang Khải chỉ đắn đo một chút, vẫn quyết định mập mờ dụ dỗ Uông Tú. Không đồng ý nhưng cũng không từ chối, chỉ nói những lời mơ hồ, cho một chút hy vọng mong manh để Uông Tú tiếp tục ở trong ao cá của hắn.
Đến khi hắn thực sự chinh phục được Lâm Tích Sương thì có thể dứt khoát từ chối Uông Tú. Nếu không chinh phục được thì vẫn còn Uông Tú dự phòng mà, tính thế nào hắn cũng không thiệt.
Những tính toán trong lòng Giang Khải đều bị bốn cô gái nghe thấy hết. Hắn vẫn đang mơ mộng viển vông đẹp đẽ, lại gửi qua những lời tình tứ mà bản thân tự cho là sâu sắc lãng mạn.
Nào ngờ Giản Đan và Lâm Tích Sương hoàn toàn coi hắn như thú cưng điện tử, không việc gì thì chọc ghẹo hai câu, rồi lấy những câu nói sến súa ngớ ngẩn của hắn ra đọc to trước mặt các bạn cùng phòng, thành trò cười của phòng 406 luôn.
Mấy ngày nay mấy người cứ co cụm ở nhà Lâm Tích Sương, xem trò cười của Giang Khải.
Nhan Hoan Hoan trốn mấy ngày mới về trường.
Mấy ngày này Hạ Hành nhắn tin cho cô như không có chuyện gì xảy ra, hẹn cô ra ngoài, nhưng Nhan Hoan Hoan coi như không thấy, trực tiếp không trả lời.
Đùa à, cô vừa mới rút nanh trong miệng hổ, sao có thể ngu như heo tự dâng mình lên cửa được.
Tên biến thái Hạ Hành đó chính là tên miệng nói một đằng làm một nẻo, cô sớm đã nhìn ra rồi, bề ngoài càng bình tĩnh, ra tay càng độc, không biết trong lòng đang ấp ủ điều gì xấu xa đang chờ cô tự chui vào lưới đây.
Nhưng trốn mãi là không thể, cô vẫn còn nhớ đến cả tủ trang sức túi xách ở nhà Hạ Hành.
Ước chừng thời cơ cũng đã đến, Nhan Hoan Hoan mới không đầu không đuôi gửi tin nhắn chia tay cho Hạ Hành.
[Chia tay đi, chúng ta không hợp nhau.]
Hạ Hành vốn đã rất bất mãn với hành vi hai lòng của Nhan Hoan Hoan, đợi tin nhắn của Nhan Hoan Hoan tới mấy ngày, muốn đợi người tự đưa tới cửa rồi dạy dỗ một trận cho ra trò, nhưng vẫn không đợi được phản hồi.
Nếu không phải cho người điều tra biết cô ở nhà bạn cùng phòng, anh đã tự mình đi bắt người rồi.
Anh tạm thời vẫn chưa muốn để Nhan Hoan Hoan nghĩ mình là kẻ biến thái hay rình mò riêng tư của người khác, mặc dù Nhan Hoan Hoan đã nghĩ như vậy rồi.
Bạn thấy sao?