Edit: Cá Mặn
-----
Hạ Hành miễn cưỡng kìm nén sự bồn chồn trong lòng, kiên nhẫn đợi cô mấy ngày. Mong ngóng mấy ngày mới đợi được hồi âm của Nhan Hoan Hoan, ai ngờ lại là tin nhắn chia tay?!
Gương mặt tuấn tú của chàng trai chợt trở nên lạnh lẽo.
[?]
[Tại sao]
[Cho một lý do]
Nhan Hoan Hoan nhanh chóng đưa ra lý do đã chuẩn bị sẵn từ trước -
[Em đã thích anh chàng yêu qua mạng trước đây, em muốn ở bên anh ấy, chúng ta không hợp nhau, tạm biệt.]
Nói xong, Nhan Hoan Hoan nhanh như chớp chặn tài khoản.
Hai người vừa mới có "lần đầu tiên" danh nghĩa, thêm vào đó Hạ Hành vốn đã thích cô, bây giờ chắc chắn là lúc anh đang "phê" nhất.
Những trò đùa nhỏ của Nhan Hoan Hoan bây giờ hoàn toàn không ảnh hưởng đến tình cảm của Hạ Hành dành cho cô, thậm chí anh càng đầu tư tâm sức vào cô nhiều bao nhiêu, càng không thể buông bỏ cô bấy nhiêu.
Hơn nữa, khi người ta đang "phê", lý trí chỉ chiếm một phần nhỏ, não bộ rất dễ bị cảm xúc điều khiển, từ đó làm ra những chuyện ngu ngốc chưa từng có.
Ngay cả Hạ Hành cũng không ngoại lệ.
Cô phải để anh nếm thử quả đắng do chính mình gieo chứ?
Nếu không thì có phải là đã phụ lòng anh trước đây đã vất vả một mình đóng hai vai không?
Vì vậy, Hạ Hành thậm chí chưa kịp biện minh hai câu cho mình, bên cạnh tin nhắn gửi đi đã xuất hiện một dấu chấm than đỏ chói.
Rất nhanh, như thể thách thức, tài khoản WeChat Hàn Giang Cô Hành nhanh chóng nhận được tin nhắn của Nhan Hoan Hoan.
[Em đã chia tay rồi, bây giờ chúng ta có thể ở bên nhau.]
Thật là một giây cũng không muốn lãng phí, vừa mới đề nghị chia tay với anh, sau đó đã tìm đến ngay.
Hạ Hành không biết dùng lời nào để hình dung tâm trạng của mình lúc này, bị chọc tức tới cười.
Trong lòng vô cùng hối hận tại sao lại để La Văn thay mình đi gặp mặt, biết thế thì nên trực tiếp xóa tài khoản Hàn Giang Cô Hành đi, để Hàn Giang Cô Hành biến mất trước mặt cô luôn, cũng không đến nỗi biến thành tình huống phức tạp như vậy.
Nhưng chẳng phải cô thích tiền sao?
Chẳng lẽ anh không đủ giàu à?
Tại sao cô không chọn anh mà lại đi chọn một người đàn ông ngoại hình không bằng anh, vóc dáng không bằng anh, gia thế càng không bằng anh?!
Cậu chủ Hạ vốn luôn thuận buồm xuôi gió trong đời, liên tiếp phải chịu mấy lần thất bại với Nhan Hoan Hoan, tâm lý phản nghịch cũng trỗi dậy. Chia tay là điều không thể nào, muốn chia tay với anh thì đợi kiếp sau đi!
Loại phụ nữ xấu xa mặc quần lên là thờ ơ chỉ có trên giường mới thật thà.
Có lẽ bình thường anh đối xử với cô quá tốt mới khiến cô nghĩ rằng anh là người có thể tùy ý trêu đùa, rồi lại tùy ý vứt bỏ.
...
Vì vậy, khi Nhan Hoan Hoan trở về căn hộ rộng rãi ở trung tâm thành phố của mình, Hạ Hành đã ngồi trong nhà đợi cô.
Nhan Hoan Hoan vô tư bước vào cửa, bật đèn lên. Đột nhiên thấy bóng người ngồi trên ghế sofa phòng khách, cô suýt kêu thét lên. Đến khi nhìn rõ người đến, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giả vờ tỏ ra kinh ngạc: "Sao – sao anh lại ở đây! Anh vào bằng cách nào?"
"Thì đi vào thôi, chẳng phải em muốn chia tay với anh sao, anh đến nói chuyện chia tay trực tiếp với em." Đôi chân dài của người đàn ông vắt chéo lại, lười biếng tựa vào ghế sofa da thật, toàn thân toát ra vẻ tự phụ kiêu ngạo của người ở vị trí cao.
Giọng điệu của anh bình thản đến mức không nghe ra bất kỳ sóng gió nào, nhưng Nhan Hoan Hoan vẫn có thể cảm nhận được sự nguy hiểm ẩn giấu trong lời nói của anh.
Cô nhìn người đàn ông ngồi trên ghế sofa, một lúc lâu bỗng trở nên do dự.
Rõ ràng là do chính tay cô gây ra, nhưng khi đối mặt với Hạ Hành, khí thế vẫn vô thức thấp đi một bậc.
Hình như là... chơi quá đà rồi nhỉ?
Trong lòng Nhan Hoan Hoan có hơi lưỡng lự, nhưng người đàn ông trước mắt dường như còn nguy hiểm hơn bình thường.
Cô do dự đứng yên tại hành lang, tiến thoái lưỡng nan, nào còn nửa phần giọng điệu ngang ngược khi nhắn tin đề nghị chia tay.
Bạn thấy sao?