Edit: Cá Mặn
------
Người đàn ông bế ngang cô gái đang run rẩy đến phòng ngủ.
Một lát sau, Nhan Hoan Hoan bị ném mạnh xuống giường. Chiếc giường to lớn thường ngày vốn êm ái giờ lại cảm giác cấn cấn khó chịu, dưới tay dường như chất đầy những khối giấy.
Căn phòng tối đen, Nhan Hoan Hoan cũng không rảnh để phân biệt. Cô rối rắm suy nghĩ phải đối phó thế nào với người đàn ông trước mắt đang như muốn nuốt chửng mình đây, cô cũng không muốn bị chơi chết đâu.
Tuy nhiên ngay giây phút tiếp theo, cô không thể nghĩ đến gì khác nữa, đèn phòng bật sáng, tất cả mọi thứ hiện ra trước mắt.
Tiền, thật nhiều tiền.
Nhan Hoan Hoan kinh ngạc phát hiện thứ cấn cấn dưới tay cô vừa nãy hóa ra là từng xấp tiền chất đống.
Trên chiếc giường kingsize của cô lúc này chất đầy từng chồng đô la Mỹ mệnh giá 100 đô, những tờ đô la xanh phủ kín cả chiếc giường, thậm chí không đủ chỗ trên giường, một số chất xuống sàn, phủ kín nửa căn phòng.
Còn cô thì đang nằm giữa biển tiền này.
Dường như ngay cả không khí cũng tràn ngập mùi tiền.
Khung cảnh trước mắt quá sức choáng ngợp khiến Nhan Hoan Hoan tức thì ngẩn người, một lúc lâu mới hoàn hồn, cứng đờ máy móc cầm một xấp tiền từ trên giường lên, run giọng hỏi: "Đây... đây là... cái gì?"
Đôi mắt đen láy to tròn của cô gái trợn tròn, ngay cả câu hỏi cũng khiến người ta dở khóc dở cười. Hạ Hành chỉ thấy đáng yêu, tiện tay cầm lấy xấp tiền trong tay cô, ngả ngớn vỗ vào gương mặt trắng nõn của cô, nói một cách đương nhiên: "Tất nhiên là tiền rồi, ngớ người rồi à?
Người đàn ông cúi người bên tai Nhan Hoan Hoan, giọng trầm khàn như làm rung động màng nhĩ của Nhan Hoan Hoan: "Em có biết ở đây có bao nhiêu tiền không?"
"Năm trăm triệu—"
Nhan Hoan Hoan ngừng thở, con ngươi co rụt đột ngột—
"Đô la Mỹ."
Năm trăm triệu!
Đô la Mỹ!
Một đô la là bao nhiêu nhỉ?
Sáu tệ? Bảy tệ?
Ở đây có bao nhiêu tiền, năm trăm triệu? Ba tỷ? Ba tỷ rưỡi?
Là anh điên rồi hay là cô điên rồi?
Đầu óc Nhan Hoan Hoan như một mớ hỗn độn, dường như mọi thứ xung quanh đều rời xa cô, không khí cũng ngưng lại, đôi mắt trong veo sáng rõ ấy chỉ có thể phản chiếu đống tiền chất như núi trước mắt.
Cô gái chăm chú nhìn tiền, còn ánh mắt người đàn ông không rời khỏi cô một giây.
Như một mãnh thú đang rình mồi trong khu rừng tối tăm, đôi mắt sắc bén ấy tóe ra ánh sáng âm u khiếp người, lặng yên nắm lấy sinh mạng con mồi.
"Chẳng phải em thích tiền à, tất cả đều là cho em đấy, thích không?" Giọng trầm thấp nhu hòa của người đàn ông lại vang lên, mang theo sự dụ dỗ vô tận mê hoặc thiếu nữ tự nguyện nhảy vào bẫy dục vọng.
Dường như cuối cùng cũng nhận ra những tờ tiền này có ý nghĩa gì, tim Nhan Hoan Hoan không tự chủ được đập nhanh hơn, cảm thấy như máu trong cơ thể đều sôi lên, hơi thở dần dần nặng nề.
Cả đời này cô chưa từng thấy nhiều tiền như vậy. Đừng nói là cô, một số tiền khổng lồ như vậy là giấc mơ mà nhiều người phấn đấu cả đời cũng không thể chạm tới.
"Thích... thích..." Nhan Hoan Hoan liều mạng gật đầu. Dưới sự cám dỗ của tiền bạc, cô chẳng chút rụt rè nào, sợ gật đầu muộn thì giấc mơ đẹp trước mắt sẽ biến mất.
Chút lý trí còn lại mách bảo cô rằng trên đời không có chuyện trời cho không, nhưng chút lý trí đó nhanh chóng bị tiền bạc làm cho mục nát hết. Cho dù là bẫy cô cũng tự nguyện nhảy vào, thực sự quá nhiều, cô hoàn toàn không thể cưỡng lại.
Nếu đây là mơ, xin đừng để cô tỉnh dậy!
Nếu không thì thật quá tàn nhẫn.
Cô gái tham lam cầm mấy xấp tiền trong tay, đôi mắt sáng long lanh, gương mặt nhỏ nhắn vì phấn khích mà ửng hồng như một quả táo đã chín mọng đợi người ta hái xuống thưởng thức.
------
Tác giả nhiều ý tưởng hay quó, nhớ hồi trước edit bả cũng nhắc tới bối cảnh này rồi.
Hehe cuối cùng cũng đợi được :3
Bạn thấy sao?