Edit: Cá Mặn
-----
Nếu một mỹ nữ yêu cậu ta thay vì loại con nhà giàu như Hạ Hành.
Đó đơn giản chính là ảo tưởng tột cùng của mấy thằng ăn hại!
Đánh bại cao phú soái, cưới bạch phú mỹ, đi tới đỉnh cao của cuộc đời!
Nghĩ tới đây, ánh mắt Trương Trạch nhìn Nhan Hoan Hoan càng thêm nóng rực.
Nhan Hoan Hoan có thể cảm nhận được ánh mắt trần trụi của Trương Trạch. Ánh mắt kia thật đáng khinh, dính nhớp đầy ghê tởm như một con rắn đang thè lưỡi đánh giá con mồi của mình.
Cậu ta nhìn đến mức cô nổi cả da gà. Đcm tên ngốc này không ăn mà nhìn cô làm chi vậy.
Nhìn con mẹ mày á.
Đồ đần.
Nếu được, Nhan Hoan Hoan thật sự muốn lấy chiếc nĩa trong tay chọc nát mắt cậu ta.
Gác lại những suy nghĩ đẫm máu trong đầu. Cô gái như vô tình ngẩng đầu lên nhìn cậu ta, khẽ mỉm cười khéo léo: "Sao vậy đàn anh? Bên trường học có chuyện gì à?"
"À... Đúng là có việc... Hội sinh viên bên đó." Trương Trạch gật đầu, nhìn thấy ba người kia còn đang vùi đầu ăn uống, cậu ta chợt nhanh trí trả lời: "À...ừm, anh phải về trước. Các em ăn đi nhé, anh về trước đây..."
"Không sao ạ. Vậy chúng ta về cùng đi, dù sao cũng sắp ăn xong rồi."
Nhan Hoan Hoan thấy tên ngốc này thực sự muốn trốn hóa đơn nên trực tiếp vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ tới thanh toán.
"Xin chào, hết thảy của quý khách là 43,843 tệ. Xin hỏi là ai thanh toán ạ?" Người phục vụ cầm máy pos đi tới, lịch sự nhìn đám người.
Bốn cô gái không ai nói gì, Nhan Hoan Hoan cười nhẹ nhìn Trương Trạch. Trong lòng Trương Trạch khổ không thể tả, cắn răng thanh toán hóa đơn.
Khoảnh khắc quẹt thẻ, trái tim cậu ta như chết đi, lạnh lẽo vô cùng.
"Tớ vẫn chưa no lắm. Hay là đàn anh cứ về trước đi, thịt bò Wagayu còn chưa lên nữa. Vậy tụi em không tiễn anh nhé." Giản Đan cười hì hì vẫy tay với Trương Trạch.
"Tớ ở đây đợi mọi người ăn xong." Nhan Hoan Hoan đang muốn rời đi. Nghe lời Giản Đan vừa nói, cái mông vừa nâng lên liền đặt xuống.
Nhìn ai nấy cũng ngồi im thin thít, thậm chí còn không có ý định đứng dậy tiễn mình, trong lòng Trương Trạch bỗng nhiên nảy lên một ảo giác buồn cười –
Có vẻ như mình chỉ là một tên ngốc đến thanh toán hóa đơn cho mấy cô tiểu thư này.
...
Sau khi Trương Trạch rời đi, các cô gái ăn uống no say cuối cùng cũng rời nhà hàng, chuẩn bị về trường.
Ngay khi bước ra khỏi nhà hàng, rađa của Nhan Hoan Hoan liền hoạt động.
Cô vô tình liếc thấy một chiếc Lamborghini Veneno số lượng giới hạn 10 cái trên toàn cầu đang đậu ở cửa hông nhà hàng.
Quả nhiên ở loại nhà hàng cao cấp này, xác suất gặp được kẻ có tiền tăng vọt. Con ngươi Nhan Hoan Hoan sáng lên, rồi chuyển sự chú ý sang người đàn ông đang dựa bên cạnh xe.
Người đó mặc đồ thường màu trắng thoải mái, mái tóc rối bù trên trán che đi một phần đôi mắt. Lúc này người đó đang cúi đầu nhìn điện thoại như đang đợi ai.
Nhan Hoan Hoan liếc mắt một cái đã nhận ra, này chính là tên coi tiền như rác định mệnh của cô đây mà!
Cô dời mắt rồi thình lình đứng lại. Giản Đan không hiểu mô tê gì nhìn cô: "Sao vậy Hoan Hoan? Quên đồ gì hả?"
"À, không có gì. Hôm nay tớ muốn về nhà á! Các cậu cứ về trường trước đi, tài xế nhà tớ tới đón rồi." Nhan Hoan Hoan mặt không biến sắc xạo ke.
"Wow~ Đã quá ta, nhà Hoan Hoan còn có tài xế tới đón đưa, có tiền sướng thật." Giản Đan ngưỡng mộ, cảm thán một tiếng.
"Là giống trên TV á hả. Khi nào tớ mới có cơ hội được ngồi trên chiếc xe tài xế nhà cậu lái đây..." Uông Tú cũng như kiểu mới lên xì phố giải ngố, vẻ mặt cực kỳ hâm mộ.
Nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn cùng phòng, lòng hư vinh của Nhan Hoan Hoan lần nữa dâng lên, cô thong thả vuốt lại mái tóc rối quanh tai, thản nhiên nói: "Có cơ hội nhất định sẽ cho các cậu trải nghiệm. Không lâu nữa đâu."
Dứt lời, cô thầm liếc nhìn chiếc xe thể thao ở cửa hông, ý cười trên khóe miệng càng tăng.
Sẽ không lâu đâu.
Bạn thấy sao?