Chương 34: Chương 34: 99 cách tán đổ nàng

Edit: Cá Mặn

-----

Dạo gần đây Hạ Hành có mua một cuốn sách về tình yêu, đó là cuốn "99 cách tán đổ nàng".

Anh nghiên cứu hẳn hoi từng câu trong đó. Trong đó nói rằng những thứ có được quá dễ dàng sẽ không bao giờ được trân trọng, còn nói phải tỏ ra khi nóng khi lạnh mới có thể làm cho đối phương càng quyết tâm hơn.

Hạ Hành như nhặt được sách thần, tôn sùng thành từ điển hướng dẫn tình yêu của mình. Đồng thời tuân thủ nghiêm túc các phương pháp được dạy trong cuốn sách.

Trong sách nói rằng trong khoảng thời gian mập mờ, bạn phải lúc nóng lúc lạnh, khi xa khi gần mới thu hút đối phương hơn!

Hạ Hành ngẩng đầu lén liếc cô gái một cái, hôm nay Nhan Hoan Hoan mặc váy hai dây phối với áo khoác cardigan.

Có vẻ như cô có niềm yêu thích đặc biệt với đồ hai dây. Hồi mới gặp nhau, cô chỉ mặc một cái váy hai dây mỏng manh làm cả tá thằng trong Hội sinh viên nhìn ồ ạt, từng cái tròng mắt hận không thể dính lên người cô luôn.

Hạ Hành ghen rồi bắt đầu nói bóng nói gió các kiểu mới làm Nhan Hoan Hoan chịu khoác thêm cardigan.

--- Ừm, thật ra là để "hạ nhiệt" bớt.

Cảm nhận được ánh mắt của Hạ Hành, Nhan Hoan Hoan ngẩng đầu nghênh đón ánh mắt anh. Sau đó mỉm cười ngọt ngào, lúm đồng tiền lõm sâu vào như ngập mật.

"Đàn anh, tuần này anh có rảnh không? Lần trước nói mời anh đi ăn, kết quả cứ quên mãi. Cuối tuần em mời anh đi ăn nha~" Hai tay Nhan Hoan Hoan chống lên bàn gỗ, đầy mong đợi nhìn Hạ Hành.

Tốt nhất là anh nên biết điều đi.

"Tuần này?" Động tác gõ máy tính của Hạ Hành ngừng lại, như đang suy nghĩ, rồi kiêu ngạo từ chối: "Cuối tuần này có việc, không rảnh."

Thật ra là rảnh.

Nhưng mà anh cố ý đấy.

Nụ cười trên mặt Nhan Hoan Hoan hơi cứng đờ, tuy vậy vẫn tiếp tục cười híp mắt hỏi cho ra lẽ: "Vậy khi nào anh mới rảnh vậy?"

"Tuần này, tuần sau khi nào có thời gian tôi sẽ báo cho cô biết." Hạ Hành trả lời theo kiểu "việc công xử lý theo phép công".

Khi nhận được lời mời, bạn đừng đồng ý ngay mà thay vào đó phải giành quyền chủ động về tay mình –"99 cách tán đổ nàng".

Câu trả lời của Hạ Hành làm Nhan Hoan Hoan suýt bật cười, "báo" cho cô?

Mả cha nó chứ, giỏi vãi cả lìn đấy.

Để tôi cho anh biết thế nào là vừa vừa phải phải thôi nhé.

Nhan Hoan Hoan không chút luống cuống, đôi mắt to sáng ngời chớp chớp, trả lời lại đầy dứt khoát: "Ok, khi nào anh có thời gian rảnh thì báo cho em biết, em sẽ đợi anh call~ À cơ mà—

Nói được nửa chừng, cô lại chuyển chủ đề: "Cuối tuần sau không được đâu ạ, cuối tuần sau em có hẹn đi chơi rồi."

"Có hẹn?" Hạ Hành cho rằng đó là bạn cùng phòng của cô.

Nhan Hoan Hoan chẳng nghĩ ngợi gì nhiều gật đầu. Ngón tay thon dài, trắng nõn chạm vào cằm, vừa nghĩ vừa trả lời: "Đúng vậy, lần trước em mới kết bạn với một anh bên khoa máy tính..."

"Không được!"

Nhan Hoan Hoan còn chưa nói hết câu thì Hạ Hành đã cắt ngang.

Cô nhìn anh với vẻ khó hiểu, như không ngờ Hạ Hành lại phản ứng mạnh như thế: "Đàn anh?"

Hạ Hành cũng nhận ra không ổn, anh che miệng khẽ ho một cái, lúc này mới ra vẻ đứng đắn trả lời: "Cuối tuần sau Hội sinh viên có tổ chức teambuilding hai ngày."

Hạ Hành cố tình tăng lên "hai ngày" nhằm phòng ngừa mọi khả năng cuối tuần sau Nhan Hoan Hoan đi ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.

"Hả? Sắp xếp hồi nào vậy ạ...em chưa nghe ai nói cả..." Nhan Hoan Hoan rất đỗi kinh ngạc che miệng lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú hiện lên sự phiền não vì kế hoạch bị xáo trộn.

Cô muộn phiền nhưng Hạ Hành lại vui vẻ.

"Hôm nay sẽ thông báo cho mọi người. Địa điểm là ở biển, thứ sáu xuất phát, tối chủ nhật về. Tôi sẽ trả hết chi phí ăn ở, hãy cố gắng tham gia."

Trên thực tế, buổi teambuilding ban đầu chỉ là một bữa tiệc tối đơn giản, không hề kéo dài đến tận hai ngày. Nhưng Hạ Hành đã tạm thay đổi chủ ý.

Câu nói cố gắng tham gia chỉ dành cho Nhan Hoan Hoan thôi, còn những người khác hoàn toàn tự nguyện.

Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi hầu hết mọi người đều chọn tham gia. Dẫu sao thì đây cũng là chuyến đi biển hai ngày hai đêm miễn phí mà, có ai ngu đâu mà không đi.

"Hả...sao vậy được..." Nhan Hoan Hoan như lâm vào thế bí, gương mặt nhỏ nhắn chù ụ viết rõ hai từ không vui, cô chưa từ bỏ ý định hỏi tiếp: "Có thể không đi không?"

"Nếu không có chuyện gì quan trọng thì vẫn nên tham gia đi."

Hạ Hành không tí do dự từ chối, rồi lại như nghĩ ra điều gì đó, giả vờ thản nhiên nói: "Đúng rồi, tuần này cô rảnh à? Tôi chợt nhớ cuối tuần này không có việc gì cả, vậy tuần này đi ăn đi."

Haha, anh khóa trên hay em khóa dưới gì đó ở một bên nghịch bùn đi nhé!

"Ồ...vậy được rồi..."

Hạ Hành hí hửng.

Còn Nhan Hoan Hoan hết sức mất mát.

Nhưng đó đều là giả vờ cả.

Muốn học cô chơi cái trò lạt mềm buộc chặt này á hả, về học lại mười tám năm nữa đi nhá!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...