Edit: Nặm
-----
Cô gái trên giường đã bị làm đến bất tỉnh. Làn da trắng mịn lúc này đầy những vết xanh tím và dấu hôn đáng sợ, đặc biệt là ở ngực và bắp đùi là thảm thiết nhất. Hai chân cô gái dang rộng, hai lỗ giữa chân bị làm mềm rục, lỗ tròn khẽ mở chảy ra tinh dịch trắng đục, không khép lại được.
Hạ Hành ôm cô gái đang mê man, tháo chiếc cà vạt che mắt xuống rồi khẽ hôn lên cái mặt nhỏ nhắn đẫm mồ hôi của cô. Đôi mắt anh đen kịt sâu thẳm như đại dương không thấy đáy, tĩnh lặng không gợn sóng nhưng ẩn chứa những con sóng dữ dội có thể cuồn cuộn lên bất cứ lúc nào.
"Cục cưng, ngủ ngon."
...
Hôm sau, Nhan Hoan Hoan ngủ một giấc đến chiều mới tỉnh dậy.
Vừa dậy, toàn thân cô như rã rời, đau đớn khủng khiếp.
Nhớ lại tối qua bị tên cầm thú đó đè xuống làm cả đêm, Nhan Hoan Hoan không nhịn được muốn chửi thể.
Cô vén chăn ngồi dậy, những vết hôn đỏ đỏ tím tím trải khắp người, thân dưới như bị gì đó chặn lại. Vừa xuống giường, hai chân đã mềm nhũn, suýt đã ngã ngồi xuống đất, "Đm!"
Nhan Hoan Hoan rốt cuộc không nhịn được văng tục.
Trên cổ trĩu nặng, cô sờ một cái, phát hiện đó là chiếc dây chuyền mà tên biến thái kia đã ép cô đeo lúc làm tình tối qua.
Tên biến thái chết tiệt, đã xấu xí mà còn chơi bẩn.
Nhớ lại một đêm đầy tủi nhục tối qua, Nhan Hoan Hoan giận hết sức, định giật dây chuyền ném xuống đất, nhưng mà tay vừa giật được một nữa thì chợt ngừng lại, cô cầm lên cẩn thận quan sát nó.
Tên biến thái đó chẳng phải giàu lắm sao. Trước đây anh ta tặng đôi khuyên tai kim cương hồng cũng đã mấy trăm vạn. Lần này là cả bộ nên chắc cũng không rẻ đâu nhỉ?
Nghĩ vậy, Nhan Hoan Hoan cẩn thận lật đi lật lại xem. Vì bị cô giật mạnh nên khóa dây chuyền đã đứt, tuy vậy hai hàng đá sapphire vẫn lấp lánh dưới ánh nắng chiếu xuống, phản chiếu màu sắc huyền bí và lộng lẫy.
Nhan Hoan Hoan không biết đánh giá trang sức, vì vậy cũng không biết được nó trị giá bao nhiêu. Nhưng vẫn có một người biết nha.
Cô tháo hết trang sức trên người xuống bỏ vào hộp đựng mà người đàn ông để lại, dự định mang cho Lâm Tích Sương xem thử. Cơ mà cô chỉ vừa cử động thôi, cảm giác khác thường trên cơ thể càng rõ ràng.
Cảm giác dị vật dưới thân khiến Nhan Hoan Hoan cứng đờ. Cô còn tưởng tối qua anh ta làm quá độc ác, nơi đó vẫn còn sưng nên mới có cảm giác khó chịu. Nhưng lúc này cô mới nhận ra bụng mình hơi phình lên, phía dưới thật sự có gì đó chặn lại!
"Đồ chó chết!"
Tên ngốc đó không giúp cô rửa sạch sẽ đã đành, thế mà lại còn dùng thứ gì đó chặn lại!
Nhan Hoan Hoan định sờ xuống lấy vật bên trong ra thì điện thoại bên cạnh rung rung, một tin nhắn hiện lên.
Cô như có cảm giác, quả nhiên cầm điện thoại lên liền thấy tin nhắn của tên ngốc đó gửi tới.
[Bé cưng dậy chưa?]
[Trứng rung trong bím nhỏ không được lấy ra nhé, ông xã đã cố tình nhét vào để chặn tinh dịch đó]
[Nếu cưng không kẹp, để tinh dịch chảy ra thì ông xã chỉ có thể bắn đầy bụng em tiếp thôi]
Người đàn ông mở miệng thì cục cưng, nhưng lời nói ra lại mang theo uy hiếp rõ ràng.
Nhan Hoan Hoan chẳng có chút nghi ngờ nào về độ tin cậy của những lời này, tên ngốc này chắc chắn sẽ làm ra loại chuyện đó!
Hết lần này tới lần khác cô chẳng có tí sức phản kháng.
"A ---" Nhan Hoan Hoan hét lên một tiếng. Dây thần kinh lý trí cuối cùng trong đầu đứt phụt, Ngay cả gõ chữ cô cũng không thèm, trực tiếp gửi voice chat chửi rủa tên ngốc đó: "Địt mẹ mày Hàn Giang Cô Hành! Đồ nhát chết ngu lồn! Ba mẹ mày chết hết đi! Biến mẹ mày đi! Địt chết cha chết mẹ mày luôn thằng ngu!"
Ở đầu bên kia Hạ Hành đang xử lý tài liệu công ty, anh hí hửng mở voice chat của vợ yêu thì nhận được một loạt lời "ân cần hỏi thăm" nhiệt tình với ba mẹ, những lời tục tĩu từ loa điện thoại vang vọng khắp văn phòng.
Thư ký đứng một bên cầm tài liệu chờ Hạ Hành ký. Nghe thấy hết những lời đó, tinh thần hóng hớt cháy hừng hực nhưng chỉ có thể nén lại giữ trong lòng, vẻ mặt vẫn không cảm xúc như chẳng nghe gì cả.
Bạn thấy sao?