Edit: Nặm
-----
Để che giấu những dấu hôn trên người, Nhan Hoan Hoan mặc một chiếc váy ôm dài của Dior. Chiếc váy có thiết kế bó eo làm nổi bật dáng người ngực lớn eo nhỏ, có lồi có lõm trước sau của cô.
Lúc chạng vạng, Nhan Hoan Hoan đã trang điểm xong. Cô đi đôi giày cao gót 10cm của YSL, trưng diện thật lộng lẫy ra khỏi cửa.
"Cô Nhan, xin mời lên xe."
Xuống lầu ra khỏi khu dân cư, nhìn thấy tài xế đứng bên cạnh chiếc Rolls-Royce mở cửa cho cô, Nhan Hoan Hoan khẽ nhíu mày.
Cô còn tưởng Hạ Hành sẽ đích thân đến đón mình.
Trên thực tế, ai đến đón chỉ là việc nhỏ nhặt mà Nhan Hoan Hoan chẳng thèm quan tâm, miễn có xe sang tới rước là được.
Hơn nữa, đối với người như Hạ Hành, việc có tài xế đưa đón là chuyện rất bình thường. Nhưng vấn đề là anh không có ý thức gì hết, Nhan Hoan Hoan không thể dễ dàng bỏ qua như vậy được.
Không tạo ra chút "rắc rối" ngọt ngào thì sao mà anh để cô trong lòng được?
Ai bảo cô một lòng một dạ với Hạ Hành cơ chứ?
Mấy cô gái yêu đương tất nhiên rất chú ý đến những chi tiết như thế này~
Thế là Nhan Hoan Hoan chống nạnh, không thèm để ý đến tài xế bên cạnh, lấy điện thoại ra gọi cho Hạ Hành.
Bên kia nhanh chóng bắt máy, tiếng ồn ào vọng lại, giọng nói trong trẻo của người đàn ông truyền tới: "Alo?"
"Alo? Đàn anh, sao anh không đến đón em! Người ta đã mong lâu lắm rồi, còn tưởng sắp được gặp anh... Kết quả anh lại kêu tài xế đến, hừ~" Giọng cô gái vừa dịu dàng vừa ỏn ẻn, đầy ắp tủi thân. Rõ ràng là lời trách móc nhưng lại khiến trái tim người đàn ông tan chảy.
"Cục...à khụ khụ...ừm...anh bên này hơi bận, tạm thời không đi được, để tài xế qua đón em trước nhé?" Hạ Hành theo bản năng định gọi "cục cưng", nhưng anh đã nhanh nhảu giả vờ ho nhẹ đổi lời, giọng điệu bất giác mang theo chút dỗ dành.
Nhan Hoan Hoan cũng không nhận ra, cô vẫn bất mãn nhõng nhẽo: "Hừ...vậy anh phải đồng ý với em một yêu cầu."
"Yêu cầu gì?" Hạ Hành đã sớm nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của cô. Đơn giản chính là quần áo túi xách đồ các kiểu chứ gì.
"Anh phải hứa...là...lát nữa không được chơi với cô gái khác, chỉ được ở bên em thôi!" Giọng điệu cô nhóc bên kia vừa bướng bỉnh vừa vô lý, lại khiến trái tim Hạ Hành như được ngâm trong bể mật.
Quả nhiên trong tim cô có anh.
Rõ ràng biết đây là chiêu trò quen thuộc của cô gái, cơ mà trong lòng anh vẫn ngọt ngào không thôi: "Được được được, nghe em hết, mau tới đây nhé."
"Vậy mới được chứ..." Nhan Hoan Hoan hài lòng cúp máy, lên xe.
Nhưng mà..
Cô cứ cảm thấy giọng của Hạ Hành hơi quen quen.
Là đã nghe ở đâu nhỉ?
Nhan Hoan Hoan nhớ lại một lát, chẳng nghĩ ra nên cũng không để tâm nữa.
Còn Hạ Hành bên này đang đứng trên bờ biển, dưới chân là hoa hồng rực rỡ phủ đầy trên vùng cát rộng lớn, thậm chí cả mặt biển gần bờ cũng phủ kín hoa hồng, theo sóng biển mà trôi nổi. Một biển hoa hồng rộng lớn chỉ chừa lại một con đường trải thảm đỏ dẫn tới du thuyền neo đậu gần bờ.
Tên trên thân du thuyền là "Hoan Hoan", anh cố ý mua một chiếc du thuyền và đặt tên là Hoan Hoan để tặng cho em người yêu bé bỏng. Tối nay anh sẽ tỏ tình ở đây.
Trên không trung có mấy quả khinh khí cầu, trên đó viết tên Nhan Hoan Hoan và những biểu ngữ tỏ tình.
Hiện trường tỏ tình hoành tráng bên bờ biển này đã thu hút không ít người qua đường chú ý. Họ thi nhau nhìn ngó, muốn xem xem lại là tổng tài bá đạo và cô vợ nhỏ nào đây.
Các biển quảng cái trên các tòa nhà xung quanh đều được bao trọn phát hình ảnh của Nhan Hoan Hoan. Máy bay không người lái và màn trình diễn ánh sáng cũng đã chuẩn bị đâu vào đó, chỉ chờ nữ chính của tối nay lên sàn.
-----
Nhan Hoan Hoan: Ngươi phải nói là mời công chúa lên xe.
Bé Hạ: Mời công chúa lên xe ạ.
Bạn thấy sao?