Chương 91: Chương 91: Tỏ tình!

Edit: Nặm

-----

"Đàn anh...anh đây là..." Nhan Hoan Hoan che miệng, vô cùng bất ngờ và cảm động.

"Nhan Hoan Hoan, anh thích em, làm bạn gái anh nhé." Hạ Hành quỳ một chân xuống, đưa bó hoa đến trước mặt cô, đôi mắt đen sâu thẳm tràn đầy tình cảm nhìn cô.

Dưới ánh đèn, Nhan Hoan Hoan có thể thấy rõ bóng hình mình phản chiếu trong mắt anh.

"Đồng ý đi!"

"Đồng ý đi!"

"Đồng ý đi!"

 Nhan Hoan Hoan chưa kịp mở miệng thì đã có người đứng hóng hớt bên bờ cổ vũ ồn ào.

Lúc này ánh đèn bốn phía tắt dần, tất cả ánh sáng đều tập trung lên hai người họ. Bên tai là tiếng cổ vũ náo nhiệt, tiếng pháo hoa nổ và tiếng sóng biển.

Đứng trong ánh sáng, Nhan Hoan Hoan không nhìn thấy gì xung quanh, ánh mắt chỉ có thể dừng lại ở Hạ Hành, người cũng đang đứng trong ánh sáng cùng mình.

Người đàn ông nhìn cô, mặt mày dịu dàng, tay nâng bó hoa hy vọng cô sẽ nhận lấy.

Hoa tươi, khinh khí cầu, du thuyền, pháo hoa cùng ánh mắt ngưỡng mộ của người qua đường, đây chính là những gì cô mong muốn.

Anh đã thỏa mãn tất cả khao khát của cô.

Anh tỏ tình với cô, điều này có phải là dấu hiệu cho thấy cô đã tiến gần thêm một bước tới việc gả vào giới thượng lưu?

Trái tim Nhan Hoan Hoan bắt đầu đập loạn xạ, gương mặt tinh xảo hơi đỏ lên, lồng ngực không ngừng phập phồng, thậm chí tay còn run nhẹ vì kích động.

Tiền tài càng khiến người đàn ông trước mắt vốn đã đẹp trai nay càng  dát thêm một lớp viền vàng. Cô nhận ra có vẻ như mình chưa bao giờ nhìn anh kỹ càng như lúc này đây.

Anh ấy luôn đẹp trai như thế này sao?

Mặc dù trong lòng cứ có cảm giác sai sai khó mà coi nhẹ, nhưng những bất ngờ trước mắt khiến cô bị choáng ngợp, hạnh phúc làm đầu óc trở nên mụ mị.

"Tất nhiên là em đồng ý! Đàn anh, anh vậy mà chuẩn bị cho em nhiều bất ngờ như vậy! Em cảm động quá~ Huhu bó hoa này em cũng thích lắm...em đã thích anh từ lâu rồi, được anh thích thật là tuyệt vời."

Nhan Hoan Hoan vui vẻ nhận lấy bó hoa hồng trong tay Hạ Hành. Cảm động đến mức mắt rưng rưng nhìn anh. Nụ cười cô ngọt ngào và hạnh phúc như thể đang chìm đắm trong tình yêu một cách không lối thoát.

"Em thích là tốt rồi, du thuyền này anh đã mua lại và đặt tên theo em, em có vui không?" Hạ Hành đứng dậy, cưng chiều xoa đầu cô.

"Oa thật sao? Thích, thích lắm! Em rất thích! Anh đối xử với em tốt quá đi mất, em không biết làm sao để đáp lại anh nữa~" Nhan Hoan Hoan đang ôm bó hoa thì chợt phát hiện bên trong có một sợi dây chuyền. Cô lấy nó ra, đó là một sợi dây chuyền phỉ thúy, mặt phỉ thúy Đế Vương Lục trong suốt, trơn mát như bôi dầu. Cho dù là người ngoài nghề cũng có thể nhận ra nó đáng giá ngàn vàng.

Nhan Hoan Hoan ngạc nhiên nhìn Hạ Hành: "Đàn anh, cái dây chuyền này đẹp quá~ anh đeo giúp em được không?"

"Được thôi..." Hạ Hành vui vẻ đồng ý, cầm lấy sợi dây chuyền đi ra sau lưng Nhan Hoan Hoan, giúp cô đeo lên. Sau đó khẽ ngửi ngửi, bí mật hít hà hương thơm đặc trưng của cô gái, gương mặt đẹp trai hiện lên sự cuồng nhiệt và mê đắm khó nhận thấy.

Nhan Hoan Hoan vui mừng nghịch mặt dây chuyền trước ngực nên nào nhận ra vẻ nguy hiểm trên khuôn mặt người đàn ông. Đột nhiên anh kéo cổ áo cô ra, khẽ ồ lên, hơi thở nóng bỏng phả vào sau cổ cô: "Ồ? Chỗ này của em bị muỗi đốt hả? Sao lại đỏ thế này?"

Nhan Hoan Hoan lập tức cứng người, một luồng khí lạnh rợn người thổi từ chân lên đầu. Cái khó ló cái khôn, cô nhanh nhảu che cổ mình lại, làm bộ thẹn thùng đánh vào ngực Hạ Hành, hờn dỗi nói: "Ai da đàn anh~ Sao anh lại kéo áo người ta! Ghét quá, đây là vết muỗi đốt tối qua khi ngủ mà~"

"Thì ra là vậy..."

Muỗi đốt ra vết răng hả?

Hừ...

-----

Con muỗi này hơi bự he

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...