Edit: Nặm
-----
Sau khi tỏ tình thành công, Hạ Hành dẫn Nhan Hoan Hoan đến nhà hàng bên bờ biển dùng bữa. Nhà hàng trang trí đơn giản và khiêm tốn nhưng từng chi tiết điều thể hiện sự xa hoa.
Hai người bước vào nhà hàng liền có người phục vụ tiến đến hỏi thăm họ có đặt chỗ trước chưa. Nhận được câu trả lời chắc chắn, một người phục vụ mặc đồng phục khác dẫn họ lên thang máy đến phòng riêng.
Nhà hàng này chỉ có phòng riêng không có sảnh chung do đó tính riêng tư rất cao. Những người có thể đến đây đều là nhà giàu sang quyền thế hoặc là người siêu nổi tiếng.
Nếu không có Hạ Hành, có lẽ cả đời này Nhan Hoan Hoan cũng chẳng được đặt chân vào nơi như thế này.
Nhan Hoan Hoan khoác tay Hạ Hành, thu lại ánh mắt thăm dò, che giấu tham vọng trong mắt đi.
Chậm mà chắc. Rồi một ngày nào đó, tiền bạc sẽ xây cho cô một chiếc thang đi lên.
"Em muốn ăn gì?" Hạ Hành kéo ghế cho Nhan Hoan Hoan, rồi liếc mắt ra hiệu cho người phục vụ đứng bên cạnh. Người phục vụ ngay lập tức đưa thực đơn cho Nhan Hoan Hoan.
"Ừm...em ăn gì cũng được. Chỉ cần được ăn cùng anh, cho dù là ăn rau dại hay uống cháo trắng em đều vui hết~" Nhan Hoan Hoan ôm mặt, cười ngọt ngào với Hạ Hành.
Đương nhiên ăn rau dại uống cháo trắng chỉ là lời nói cho vui.
Nếu anh thật sự thiếu tinh tế mà dẫn cô đi húp cháo thì cô sẽ không ngần ngại mà "thịt" anh một vố lớn.
Hạ Hành sớm đã nhìn thấu cô gái, cười nhạt liếc nhìn cô. Thấy vẻ mặt vô tội của Nhan Hoan Hoan, người đàn ông không biết nên khóc hay nên cười, anh nhận lấy thực đơn và gọi vài món.
Lần này, Nhan Hoan Hoan rất ngoan ngoãn dùng bữa, không như lần trước vừa ăn vừa nói chuyện với người đàn ông khác.
Nhan Hoan Hoan vừa chọc vào miếng thịt bò sống ngâm trong đĩa vừa thầm phàn nàn. Biết thế hồi nãy tự mình gọi món cho rồi. Đầu bếp ở nhà hàng cao cấp mà sao có thể biến những nguyên liệu ngon lành trở nên khó ăn đến vậy dược hả?!
Đôi mắt to đen sáng của Nhan Hoan Hoan xoay nhanh một vòng, cô gắp miếng thịt bò lên, nũng nịu với Hạ Hành: "Đàn anh, thịt bò này ngon quá, em đút cho anh ăn nhé~"
Giọng cô gái vừa êm vừa ngọt, khi nũng nịu làm tan chảy cả lòng người. Đừng nói là thịt bò, ngay cả cô đút thuốc độc thì Hạ Hành cũng bằng lòng nuốt hết.
Hạ Hành nghe lời há miệng, ăn miếng thịt bò Nhan Hoan Hoan đút. Vừa vào miệng anh lập tức nhăn mày.
"Ngon không~" Nhan Hoan Hoan chống cằm trông mong nhìn anh, đôi mắt to đầy vẻ ranh mãnh khi làm điều xấu thành công.
Hạ Hành giờ mới hiểu được, thì ra cô thấy khó ăn nên mới đút cho mình.
Có hơi buồn cười. Hạ Hành mặt không đổi sắc nhai nuốt miếng thịt bò, sau đó uống miếng nước để trôi đi vị tanh trong cổ họng. Anh khẽ cười: "Ngon lắm, em đút tất nhiên là ngon rồi."
Hừ, đúng là biết đóng kịch.
Nhan Hoan Hoan không bị mê hoặc bởi những lời ngọt ngào của đối phương. Cô đã sớm nhìn thấu sự giả vờ của Hạ Hành. Người giàu ai cũng giỏi vờ vĩnh đứng đắn thế này hả?
Cô thực sự muốn biết bộ mặt thật sau vẻ ngoài tao nhã ấy của Hạ Hành.
Xé bỏ chiếc mặt nạ giả dối xuống nhất định sẽ rất thú vị.
Haha.
"Ngon thì cả đĩa này cho anh ăn hết nhé~ Em có hơi no rồi, anh nhớ đừng lãng phí nha~" Nhan Hoan Hoan cười rạng rỡ đẩy đĩa thức ăn về phía Hạ Hành, rồi đứng dậy nói: "Em đi nhà vệ sinh trang điểm chút rồi quay lại ngay."
Nói xong, cô gái cầm túi đứng lên, mở cửa phòng rời đi.
Hạ Hành đặt đũa xuống, hai tay đan vào nhau nhìn theo bóng dáng cô gái rời đi. Hàng mày kiếm nhướn lên, anh nở một nụ cười hứng thú.
Trò chơi bắt đầu.
Cục cưng à, em đã sẵn sàng chưa?
Tối nay Nhan Hoan Hoan rất vui vẻ, vừa ngâm nga hát vừa bước vào nhà vệ sinh. Cô đứng trước gương bồn rửa mặt trang điểm lại. Sau đó nhẹ nhàng rời khỏi phòng vệ sinh trở về phòng riêng.
Nhưng đi được nửa đường, có một bàn tay bất ngờ chộp lấy và kéo cô vào bóng tối.
Bạn thấy sao?