Chương 31: Chương 30: Làm tình (H)

Mục Phách lấy di động, tắt màn hình nói: "Anh cảm thấy chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn cần hoàn thành."

Gia Ngộ còn chưa kịp nói gì, anh liền phác tới kéo chăn lên, trong phòng lại trở về bình tĩnh quỷ dị.

"Ai, câu...Câu đến cùng đã phát..."

"Trước đừng nhúc nhích." Mục Phách thanh âm cực thấp, nếu không phải Gia Ngộ ở ngay dưới thân anh, thậm chí đều không thể nghe được anh đang nói cái gì.

Sau một loạt tiếng động vang lên, một kiện áo lông từ trong chăn bay ra, sau đó là áo ngực, quần dài, hai người cả người trần trụi mà ôm nhau, trên người bọn họ đều toát ra một tầng mồ hôi mỏng.

Gia Ngộ đắp lên đôi mắt, hơi thở dốc: "Bỏ chăn ra, nóng quá."

Vì thế chăn liền bị ném tới cuối giường.

Mục Phách hôn vú non mềm, một bàn tay xuống dưới hoạt động, di chuyển nhẹ nhàng ở miệng huyệt ngón tay liền ướt dính chất lỏng. Anh dùng thử ngón giữa đâm vào bên trong nhưng lại một bước khó đi.

Còn chưa đủ ướt, bên trong quá chặt.

"Bang" một tiếng, đầu vú từ trong miệng thoát đi ra ngoài. Mục Phách đặt gối đầu ở dưới eo của Gia Ngộ, anh cầm hai đầu gối của cô kéo ra bên ngoài: "Quá nhỏ."

Ánh mắt của anh cực kỳ lộ liễu, Gia Ngộ có hơi ngượng, cô che lại hoa huyệt của mình đang lộ bên ngoài, "Đừng nhìn."

"..." Mục Phách kéo hai tay của cô ra, hai mảnh trai thịt hồng hồng mềm mại, thường thường rung động sẽ đẩy ra vài giọt dâm thủy,

đêm nay Gia Ngộ tự nhiên cảm thấy thẹn thùng.

Cô muốn khép chân lại.

Ai ngờ mới giật mình, Mục Phách lại nói, "Đừng nhúc nhích."

Gia Ngộ thật đúng là ngoan ngoãn bất động, cô cắn môi, có thể cảm nhận được gông cùm xiềng xích trên đùi đang dời đi, rồi sau đó nâng cái mông của cô lên...Cả người cô run lên, giống như nghênh hợp, một đầu lưỡi liên chui vào cửa huyệt!

"A..."

Gia Ngộ hận không thể cuộn tròn thành một đoàn, cô rất ngứa, chỗ nào cũng ngứa, đặc biệt là nơi bị Mục Phách đụng tới, hôn tới, càng như là hàng trăm hàng ngàn con kiến bò ở trong xương cốt của cô.

Cô không thể không cảm khái, làm tình với Mục Phách thật sự là quá tuyệt vời.

Đầu lưỡi ra vào mạnh mẽ, quét qua mỗi một tấc thịt mềm, lực đạo liếm láp lớn đến mức gần như muốn ăn vào toàn bộ hoa huyệt. Mục Phách cùng Gia Ngộ mười ngón tay đan vào nhau, eo mông nhấc lên khỏi mặt giường, giữa hai chân sớm đã căng phồng, trong côn thịt hãm sâu vài giọt tinh dịch, dục vọng tràn đầy đang giương nanh múa vuốt kêu gào.

Bỗng nhiên rút ra, Mục Phách vuốt cái mũi dính dịch trong suốt: "Kém không nhiều lắm."

Gia Ngộ thuận theo chủ động ôm chặt hai cái đùi của chính mình, lại cẩn thận mà tránh đi bụng, đáy mắt cô có ánh sáng vỡ vụn, có dấu vết đã khóc.

"Tiến vào chậm một chút." Cô nói.

"Ừ."

Mục Phách hạ eo, chà xát côn thịt, xoa quy đầu có chút ướt át, tay đáp đến trên đùi trắng bóng. Ánh mắt của anh không rời Gia Ngộ, hạ thân lại thế tới rào rạt.

Côn thịt tiến vào non nửa, anh nhéo một cái trên bầu ngực rung động, nhàn nhạt hỏi: "Có đủ chậm hay không?"

Đủ chậm nhưng xa xa không đủ ngăn ngứa.

Gia Ngộ nắm cổ tay của anh, không cho tay anh rời đi vú của mình, "Có thể...Có thể lại nhanh một chút...A..."

Mục Phách nhanh hơn một chút, nhẫn đến mồ hôi nóng đầm đìa, anh dùng một cái tay khác vuốt ve toàn thân Gia Ngộ, hai người giống như tiến hành kéo cưa, vô cùng thần kỳ mà đem toàn bộ côn thịt hướng vào âm huyệt chỗ sâu nhất.

"A." Mục Phách phát ra một tiếng than ngắn ngủi, anh chậm rãi hạ mông, eo phập phồng, dùng động tác như mưa phùn kéo dài làm cửa động tràn lan lầy lội.

Vách động có quy luật co rút lại, Gia Ngộ kêu một tiếng, cô hoảng hốt nghe thấy ngoài cửa sổ lại có người phóng pháo hoa, một người lại tiếp một người.

Đoàng đoàng mấy tiếng, giống như những bản giao hưởng, mà "người khởi xướng" chỉ nghĩ xem ngọn lửa chúc mừng  ở trong đồng tử lộng lẫy đêm nay.

Sau một tiếng lại một tiếng vang lớn, Gia Ngộ rõ ràng cảm nhận được gió lạnh từ ngoài cửa sổ tiến vào, cô lại không cảm thấy lạnh, cũng không muốn đắp chăn.

Quy đầu vẫn đâm ở nơi đó, cô sướng đến điên cuồng rơi nước mắt, chỉ không ngừng kêu tên của Mục Phách, cũng không biết vì cái gì muốn đi kêu.

Không gian trong vách động càng đâm càng nhỏ, kẹp đến côn thịt sinh đau, Mục Phách biết rõ còn cố hỏi: "Có phải muốn tới hay không?"

Gia Ngộ khóc a a gật đầu, nâng lên một chân quắp ở eo của anh, "Đừng đi ra ngoài quá nhiều..."

Cô quá mềm mại.

Tùy tiện mấy chữ liền làm côn thịt Mục Phách điên cuồng run lên, hai tay anh chống bên người Gia Ngộ, cúi đầu hung hăng hôn lấy đôi môi của cô.

Một khắc nhiệt dịch bắn ra, pháo hoa trên không trung cũng đồng thời tỏa sáng ở phạm vị lớn nhất hoàn thành sứ mệnh của nó.

Đặc biệt đẹp.

...

Sau khi tắm rửa xong, Mục Phách nửa dựa vào đầu giường, Gia Ngộ thơm tho mềm mại mà nằm ở trong lòng ngực của anh, vẻ mặt thỏa mãn.

"Gia Ngộ."

"Hả?" Gia Ngộ muốn ngủ rồi, tay vuốt ve trên bụng cũng nặng lên.

"Năm mới vui vẻ."

"Năm mới vui vẻ." Gia Ngộ cười, "Anh vừa mới nói rồi mà."

"Lần này không giống nhau."

Gia Ngộ ngáp một cái, hốc mắt chảy ra nước mắt, cô hỏi: "Có cái gì không giống nhau?"

Mục Phách nhắm hai mắt, nhẹ nhàng mà vuốt khuôn mặt của cô, thanh âm mơ hồ giống như nói mê: "Em không phải muốn biết người kia năm nay tại sao không gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho em sao?"

Lông mày Gia Ngộ hơi nhíu, không phản ứng lại: "Cái gì?"

"Đó là bởi vì hiện tại anh ta đang ở bên cạnh em."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...