Chương 29: Chương 28

Editor: Chupachups

--------------

Ôn Hinh không phải người thời đại này, không phải cô nương bản địa bảo thủ có thể cài nút áo đến tận cổ. Cô là người từ thế giới hiện thực xuyên qua.

Bình thường, dù ở trường hay ra ngoài, mùa hè nóng nực cô đều mặc áo ba lỗ, quần soóc và dép tông, da trắng dáng xinh chân dài là tiêu chuẩn.

Đến thế giới này, cô đã tương đối thu liễm rồi, nhưng không khí thời đại này là như vậy, đến váy quá đầu gối cũng không được mặc, như thể hở chút da thịt là mất trinh tiết vậy, mặc hở chút là bị coi là không đứng đắn.

Ôn Hinh cũng tức giận trong lòng, từ khi đến đây cái gì cũng phải nín nhịn, mua đồ không được mua thoải mái, còn phải có phiếu, dù có phiếu cũng bị giới hạn số lượng mua, nhiều hơn là không có, đi xa phải có giấy giới thiệu? Giấy giới thiệu cũng có hạn? Quá hạn một tiếng là thành giấy vụn...

Mua nhà cũng phải chuyển hộ khẩu, không chuyển được hộ khẩu thì không mua được nhà, nàng như chim trong lồng, không thể động đậy.

Còn có Diêm Trạch Dương mặc quân phục, mặt mũi nghiêm nghị kia.

Ôn Hinh bực bội vô cùng.

Cô chẳng qua là muốn yêu đương với anh thôi mà? Kết quả đến tay cũng không cho sờ, hôn một cái đã bị đuổi xuống lầu.

Bảo là anh không có ý gì với mình, Ôn Hinh không tin. Nữ phụ nguyên tác trong sách, đến vạt áo anh cũng không chạm vào được, còn cô đã chạm vào không biết bao nhiêu lần rồi. Lúc hôn anh, chẳng lẽ cô hôn phải khúc gỗ sao, không phải chứ, cô có thể cảm giác được, anh rõ ràng là có phản ứng. Nếu đến thế mà Ôn Hinh còn không nhìn ra, uổng công cho cô có bao nhiêu bạn trai.

Rõ ràng cái tay ôm eo cô nóng rực, nóng đến mức cả người cô mềm nhũn, lúc hai người môi lưỡi giao triền, anh có bản năng muốn kéo cô vào lòng, còn sau đó vì sao lại đẩy cô ra.

Chắc là do ý chí của anh tốt, có thể kiềm chế bản thân.

Người thời đại này hình như cũng không dám nói chuyện tình cảm, tránh quan hệ nam nữ như tránh rắn rết. Đàn ông nhìn phụ nữ hai cái cũng không dám, còn bị mắng là lưu manh gì đó.

Đầu những năm 80, cải cách mở cửa, người thời đại này mới bắt đầu thay đổi, không khí cũng sẽ dần dần tốt lên, phụ nữ mới được sống dễ chịu hơn, ra đường có thể mặc quần áo ngắn hơn, màu sắc rực rỡ hơn, có thể thoải mái ăn diện, không cần che che đậy đậy thân hình nữa, bắt đầu học theo thời trang, mua quần áo đẹp, tô son đỏ, khiến bản thân mỗi ngày đều xinh đẹp rạng rỡ.

Hiện tại mới chỉ là năm 1979, tuy đã có dấu hiệu đổi mới nhưng người ta vẫn chưa dám công khai thể hiện tình cảm. Đi trên đường phố, khắp nơi đều một màu xám xịt.

Phụ nữ ai nấy đều mặt mày ủ rũ, trang phục chỉ toàn màu xám, đen hoặc xanh lam đậm. Dạo này còn đỡ hơn chút, thỉnh thoảng cũng thấy vài người mặc váy hoặc quần áo sáng màu.

Nhưng phần lớn vẫn mang dáng vẻ già nua, nặng nề, như thể sống trong một thế giới đen trắng. Chẳng trách những bức ảnh cũ mà cô từng thấy lại có trang phục quê mùa đến vậy, toàn màu đỏ thẫm hoặc xanh lục, chỉ mặc những màu sắc sặc sỡ mà không quan tâm có hợp hay không.

Cô từng nghĩ đó là vấn đề thẩm mỹ của thời đại.

Nhưng giờ nghĩ lại, nếu phải sống trong một thời đại mà màu sắc bị hạn chế, mười năm chỉ thấy toàn màu đen, xám, xanh lam, thì khi có cơ hội lựa chọn, người ta sẽ chọn những màu lòe loẹt như đỏ, xanh, vàng, tím, vì cảm thấy chúng quá đẹp. Đây là kết quả của một thời đại bị kìm nén.

Tuy rằng cô biết "nhập gia tùy tục", nhưng Ôn Hinh vẫn mang linh hồn của người hiện đại, yêu cái đẹp, thích trang điểm. Thời đại này đang kìm hãm bản tính của cô, không, kìm hãm bản tính yêu cái đẹp của tất cả phụ nữ. Làm sao cô không thấy bức bối cho được?

Hơn nữa, một người hiện đại có tư tưởng thoáng về tình yêu như cô, chủ động theo đuổi một người đàn ông thời đại này có khi còn chưa biết yêu là gì, vậy mà từ đầu đến cuối cô còn chưa kịp thể hiện gì đã bị người ta dội cho một gáo nước lạnh.

Ôn Hinh tức giận. Lần đầu tiên, anh đẩy ngã cô xuống đất. Lần thứ hai, đuổi cô xuống lầu. Lần thứ ba, cô muốn mang cơm trưa tình yêu đến, anh thậm chí còn không thèm để ý đến cô.

Theo đuổi đến giờ, cô trận nào cũng thua.

Cô không phục, không biết vấn đề ở đâu, chẳng lẽ cô thật sự không thể hái được đóa hoa trên đỉnh núi cao này sao!

Ôn Hinh tức giận.

Chẳng phải anh tác phong chính phái, băng thanh ngọc khiết, không gần nữ sắc sao? Được thôi! Vậy cô sẽ mát mẻ một chút. Cô mang hộp cơm đến cho anh, đi dưới trời nắng lâu như vậy, mồ hôi ướt đẫm, cô sớm đã muốn cởi bộ quần áo bí bách này ra rồi!

Sự thật chứng minh, chiêu này vẫn hiệu nghiệm. Cô vừa ném quần áo lên ghế sofa, vui vẻ vẫy vẫy tay cho mát, cả người sảng khoái, quay đầu lại đã thấy Diêm Trạch Dương mặt mày đen sầm, trừng mắt nhìn cô, gầm lên: "Đừng làm loạn! Mau mặc quần áo vào."

Nói xong, anh vội vàng chạy đến đóng cửa lại.

Ôn Hinh sẽ nghe lời anh sao? Vừa nãy không thèm để ý đến cô, giờ muốn cô nghe lời, không đời nào!

Diêm Trạch Dương quay đầu lại, liền nhìn thấy trong phòng, Ôn Hinh với hai bím tóc tết gọn, mặc áo ba lỗ trắng và quần xanh lam, lộ ra cánh tay và vai trắng nõn, đang hừ một tiếng với anh, xoay eo nhỏ chạy đến bên cửa sổ văn phòng, thò người ra nhìn xuống sân thể thao, miệng lẩm bẩm, hóa ra có gió, mát quá.

Diêm Trạch Dương mặt tối sầm lại, sải bước đi tới, vươn tay kéo cô ra khỏi cửa sổ, có lẽ vì tức giận, bàn tay anh hơi mạnh, nắm lấy cánh tay trắng nõn của cô, kéo cô sang một bên.

Quân khu thể năng đội danh dự nổi tiếng là mạnh mẽ, huống chi là Diêm Trạch Dương đáng sợ trong mắt họ, nên có thể một chút lực không khống chế tốt, đã khiến Ôn Hinh đau đến kêu lên.

Khi anh buông tay ra, trên cánh tay trắng nõn của cô, năm dấu tay đỏ rực in rõ trên đó. Chắc ngày mai sẽ thành năm dấu tay xanh tím, trông đáng sợ..

Ôn Hinh tủi thân vô cùng, không dám tin nhìn dấu vết, từ nhỏ da thịt cô đã mềm mại, tuy rằng sống nhờ, nhưng rất hiểu chuyện, chưa từng bị ai đối xử như vậy. Vừa rồi khi anh nắm tay cô, Ôn Hinh đau đến đỏ cả mắt.

Cô chỉ mặc áo ba lỗ thôi mà? Vẫn là loại áo ba lỗ bình thường, lại bị đối xử bạo lực như vậy, anh có bao nhiêu sức mạnh, đến mức bóp cô như vậy?

Được rồi, Ôn Hinh coi như đã hiểu, cũng minh bạch, anh căn bản không chào đón cô đến đây, là cô tự mình đa tình, tự rước lấy nhục.

"Tôi đi đây, tôi sau này cũng sẽ không đến nữa." Ôn Hinh nói xong, đôi mắt đỏ hoe quay đầu chạy đến ghế sofa lấy quần áo, mặc vào rồi chuẩn bị rời khỏi đây.

Không đến nữa, vĩnh viễn không đến nữa. Mọi thứ ở thời đại này đều có một loại ác cảm tự nhiên với cô. Công thức tinh dầu trong hệ thống của cô ở hiện đại cung không đủ cầu, cô mỗi lần đều bán giới hạn, bán xong là hết, nhưng ở đây, người ta thậm chí còn không biết tinh dầu là gì, đừng nói đến việc dùng nó kiếm tiền.

Bây giờ theo đuổi một người đàn ông, cũng đối xử với cô không thân thiện, bị đả kích liên tục đã đành, còn bạo lực với cô, bóp cô mạnh như vậy, anh muốn bẻ gãy xương cô sao?

Sợ quá.

Cô không theo đuổi nữa.

----

Diệp Kiến Chu ăn xong bữa trưa một cách ngon lành, cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Món thịt kho tàu tan chảy trong miệng, sườn chua ngọt và đậu que xào thịt băm ăn kèm cơm thì không thể nào dừng lại được, anh ta ước gì bụng mình là một cái hố không đáy, có bao nhiêu ăn bấy nhiêu. Thật là thơm, thơm đến nỗi ăn xong anh ta còn ngồi đó dư vị một lúc.

Tiếp theo, đầu óc anh ta chỉ toàn nghĩ đến việc tối nay tìm cớ gì để đến nhà họ Diêm ăn chực bữa tối.

Thật sự là không thể chê vào đâu được! Tiểu nha đầu Ôn Hinh này tuy còn ít tuổi, nhưng tay nghề nấu nướng gia đình bình thường thật sự rất tốt. Anh ta nhớ lại hôm đi ăn cơm, chủ nhiệm Hà còn nói cô bé từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh bà dì, học được tay nghề trong cung.

Bây giờ anh ta đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục, thảo nào! Người trong cung ngày xưa, ăn uống rất chú trọng sắc hương vị, bây giờ còn mấy ai có tay nghề đó. Anh ta chỉ tiếc là mình cưới vợ sớm hai mươi năm, nếu anh ta cưới muộn hai mươi năm, thì với bữa cơm này, anh ta cũng phải cướp cô bé về nhà. Đối với một người đàn ông, hạnh phúc nhất là được ăn đồ ăn vợ nấu đúng không? Chỉ tiếc là vợ anh ta không nấu được ngự thiện!

Ha hả.

Anh ta rửa sạch hộp cơm, xách đến văn phòng đoàn trưởng. Ơ? Sao cửa lại đóng thế này? Anh ta cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, vốn dĩ anh ta chẳng bao giờ nghĩ ngợi gì cả, với lại anh ta là chính ủy, ra vào cũng chẳng cần gõ cửa, một ngày đi lại bao nhiêu bận, còn gõ cửa làm gì cho phiền phức.

Hơn nữa, cái cậu ấm nhà thủ trưởng kia, cái người mà chuyện hôn sự của cậu ta khiến anh ta đau đầu nhức óc, mấy cô gái anh ta giới thiệu đều bị cậu ta khinh thường không thèm liếc mắt.

Cậu ta biết dỗ dành phụ nữ sao? Chắc heo biết bay lên trời quá.

Nếu cậu ta chịu tỏ ra dễ chịu với phụ nữ, thì mấy cô gái kia đã nhào vào hết rồi, ai mà chẳng muốn gả cho cậu ta? Mấy cô nàng trong đoàn văn công ngày nào cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn chằm chằm, đoàn trưởng ơi là đoàn trưởng Diêm ơi, nhưng cậu ấm Diêm nhà ta có cho cơ hội đâu? Ai dám mon men đến gần?

Cho nên, anh ta thật sự không hề nghĩ ngợi gì, cứ thế đẩy cửa bước vào.

Và rồi anh ta nhìn thấy...

Chính ủy Diệp nghi ngờ mình bị hoa mắt, nhưng anh ta còn chưa đến tuổi mắt mờ mà, nhỉ?

...

Ánh nắng chan hòa tràn ngập văn phòng, chiếu sáng rực rỡ cả căn phòng. Đoàn lính trong sân tập, những người run sợ trước vị đoàn trưởng Diêm Trạch Dương mặt lạnh như băng, giờ đây lại thấy anh đang ôm chặt một cô gái cao đến cằm anh, quay lưng về phía cửa, cúi đầu dỗ dành cô gái bằng giọng nói dịu dàng?

...

Chỉ thấy anh cẩn thận nắm lấy cánh tay trắng nõn của cô gái, vừa xoa vừa hỏi: "Còn đau không?"

"Đau, anh vừa nãy bóp em đau muốn chết."

"Đáng đời!" Anh khẽ trách mắng, nhưng tay vẫn nới lỏng lực. Chính ủy Diệp cảm thấy mình có chút hoa mắt.

"Vậy em không cần anh xoa nữa." Cô gái nghe vậy lại rúc sâu vào lòng anh.

"Ngoan nào." Gân xanh trên trán anh nổi lên, rõ ràng là đang cố kìm nén, "Không ai dạy em không được tùy tiện cởi quần áo trước mặt người ngoài sao?"

"Em nóng quá mà! Với lại em có mặc áo ba lỗ mà."

"Thế cũng không được, em có biết bao nhiêu người có vấn đề về tư tưởng không?"

"Vấn đề gì cơ?"

"Em nói xem vấn đề gì?"

"Vậy sao anh không có vấn đề?"

Diêm Trạch Dương: "..."

Chính ủy Diệp suýt chút nữa nghẹn lời, con trai Diêm Vệ Quốc cũng có ngày hôm nay sao? Cũng có ngày bị nghẹn họng không nói được lời nào sao?

"Không được, anh phải bồi thường cho em, anh xem anh bóp em kìa, anh có biết em đau thế nào không, em sắp khóc rồi này."

"Về nhà tôi cho em tiền, tất cả đều cho em."

"Ai thèm mấy thứ đó." Giọng cô gái mềm mại ngọt ngào, nhưng lại nói rất hùng hồn: "Em muốn hôn anh."

"Không được, đây là chỗ nào, có phải chỗ em làm loạn đâu? Em nghiêm túc chút đi!" Diêm Trạch Dương lập tức nghiêm mặt.

Cô gái mặc kệ, ôm eo anh rồi nhón chân hôn.

Diêm Trạch Dương lảo đảo lùi lại một bước, cô tiến lên một bước, cứ thế bị đẩy đến giá sách, anh mới ôm chặt được cô.

Chính ủy Diệp cũng còn chút mặt mũi, lặng lẽ đóng cửa lại.

Thật là bắt đầu có tuổi rồi, không chịu được kích thích này. Mấy cô nàng trong đoàn nghệ thuật gan dạ lắm, theo đuổi người ta mặt không đỏ hơi không thở, giờ thì hay rồi, còn có cô nàng dám trêu chọc Diêm Trạch Dương mặt không đỏ hơi không thở.

Cô nàng gan dạ thật, dám trêu chọc Diêm Trạch Dương như vậy, không sợ anh ném cô nàng ra khỏi cửa sổ sao?

Con trai Diêm Vệ Quốc chỉ mải mê sự nghiệp, những năm qua chỉ tập trung vào công việc, không mấy quan tâm đến chuyện kết hôn. Thật may là có người như vậy, chủ động phá vỡ rào cản tâm lý của anh, tiến tới chiếm lĩnh lãnh địa.

Khi chính ủy Diệp giới thiệu đối tượng cho anh, anh ta biết không thể trông mong anh chủ động, anh ta chỉ âm thầm tác động đến đối phương. Phụ nữ thời đại mới phải dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của mình.

Nhưng chính ủy Diệp không ngờ, Diêm Trạch Dương lại bị một cô gái ép đến mức này, một người đàn ông cao lớn mét tám sáu, bị ép đến sát giá sách, rõ ràng có thể đẩy ra, nhưng lại không dám đẩy.

Xem ra, sư tử cũng sợ sự đeo bám của phụ nữ.

Nhưng anh ta đã điều tra thân phận của cô Ôn Hinh kia, gia đình cô ấy có thể khiến người ta đau đầu, thủ trưởng không biết có đồng ý hay không. Chính ủy Diệp lúc thì vui mừng khôn xiết, lúc lại lo lắng vô cùng, xách hộp cơm rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...