Chương 23: Chương 5

Editor: hungtuquy

Beta: Lê Hoa

_____________________

Hứa Thanh Hoan sờ sờ đầu hắn: "Vi sư sẽ không bỏ các ngươi, nhưng thế gian thay đổi trong nháy mắt, các ngươi sao có thể biết được ngày sau sẽ phát sinh cái gì? Hiện giờ nhân gian có nhiều yêu ma quấy phá, mấy ngày gần đây vi sư ẩn ẩn cảm giác được ở phía đông có một cổ hơi thở cường hãn đang dần trỗi dậy, nói vậy... Không tới nửa năm, tất có đại loạn."

Hứa Vô Danh đã hiểu, hắn thấp giọng nói: "Sư phụ làcát nhân thiên tướng, sẽ không... Sẽ không xảy ra chuyện gì."

Hứa Thanh Hoan lắc đầu: "Vô Danh, tử vong cũng không đáng sợ, đây là quy luật sống của mỗi người. Vi sư nếu không thể bồi ở bên người các ngươi, sẽ có một người tiếp tục bồi các ngươi." Tỷ như là nữ chủ.

Hứa Vô Tính liễm mắt, đè thấp tiếng nói: "Sư phụ chỉ cần sống ở Vụ Ấm Cốc liền tốt, ngoại giới cùng chúng ta không có quan hệ."

"Hồ nháo." Hứa Thanh Hoan bất đắc dĩ lắc đầu: "Trừ yêu hàng ma chính là chức trách của người nhà họ Hứa, há có thể sợ hãi rụt rè? Được rồi, vi sư liền nói đến đây thôi, các ngươi hôm nay ngẫm lại cho tốt."

Nói xong, còn thuận thế chỉ ra những điểm hai anh em luyện võ không đúng, Hứa Thanh Hoan liền xoay người rời khỏi sân.

Phất tay mấy cái, trong nháy mắt tới trong viện của mình.

Ai nha, có pháp lực chính là tốt nhất a, so với Doraemon phải chọn lựa bảo bối còn muốn nhanh và tiện hơn.

"Cốc chủ." Gia phó trong viện trăm miệng một lời nói.

Hứa Thanh Hoan vẫy vẫy ống tay áo: "Các ngươi đều đi ra ngoài đi."

"Vâng."

Hiện tại trong viện chỉ còn lại một mình Hứa Thanh Hoan.

Nàng nhíu mày, tựa hồ có chút nhịn không nỗi, bước nhanh đi vào nội thất, sau khi đóng cửa lại, bàn tay mềm cởi quần áo ra, nữa lộ ra vai bạch ngọc, yếm thiển sắc nhấn mạnh da thịt tuyết trắng, cởi bỏ dây yếm trên cỏi, lộ ra nhũ phong to tròn.

Nhũ thịt khẽ run, tiêm nhi sớm đã dựng thẳng đứng lên, càng làm người cảm thấy ngạc nhiên chính là, rõ ràng còn chưa trải qua sinh đẻ, đầu vú thế nhưng chảy sữa, theo nhũ thịt mượt mà chảy xuống.

Mạc danh mang theo một cổ hơi thở dâm phi.

Vú Hứa Thanh Hoan trướng đến độ sắp khóc, vẻ mặt đau khổ liều mạng bài trừ nước sữa.

Nhớ năm đó, nàng mang hai đứa nhỏ tìm bà vú khắp thiên hạ, không có một bà vú nào có thể làm hai tiểu tổ tông này mở miệng uống sữa.

Bọn họ đều đã đói bụng, cả ngày oa oa khóc lớn, khóc đến thần kinh nàng đều trở nên suy nhược, không thể không hướng hệ thống cầu xin giúp đỡ.

Hệ thống cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, không nói hai lời, làm cho hai vú tự động tiết sữa... Rõ ràng liền hài tử cũng chưa sinh qua...

Liền phải thể nghiệm cảm thụ vú chảy sữa để hài tử uống...

Trướng liền trướng đi.

Hứa Thanh Hoan thấy bọn họ chịu uống sữa, nàng vẫn là nhịn xuống mãnh liệt thẹn thùng, làm tốt chức trách của một bà vú.

Nhưng mà.....

Liền xuất hiện một vấn đề.

Chờ sau khi bọn họ cai sữa, Hứa Thanh Hoan phát hiện vú của chính mình vẫn luôn tiết ra sữa, hỏi hệ thống có thể khôi phục lại như ban đầu hay không, hệ thống liền lạnh nhạt cự tuyệt.

【 Hàng đã bán ra, không thể trả lại. 】

Hứa Thanh Hoan: "???"

Sớm hay muộn cũng có một ngày nàng sẽ tiêu diệt hệ thống này.

Hứa Thanh Hoan dừng lại suy nghĩ, nhìn đầu vú đều đã ngạnh bang bang, còn đang liên tục bài trừ những giọt sữa đang chảy ra, vì cái gì nàng lại cảm thấy mềm như bông...

Hứa Thanh Hoan đang tận lực vắt sữa, đột nhiên nghe thấy ngoài cửa truyền đến một tiếng vang nhỏ vụn.

"Ai!" Hứa Thanh Hoan mặc tốt xiêm y, vội vàng đuổi theo, lại thấy bốn phía không có một bóng người. Nàng nhắm mắt lại, dùng linh tức xem xét bốn phía, cũng không có phát hiện bất luận hơi thở nào khả nghi.

Chẳng lẽ là ảo giác? Hứa Thanh Hoan nói thầm một tiếng, xoay người về phòng.

"Ca ca!"

Hứa Vô Tính thấy Hứa Vô Danh vội vàng trở về, kinh hỉ kêu lên: "Đã hỏi sư phụ chưa!"

Hứa Vô Danh giống như người mất hồn, hắn ngơ ngác mà nhìn mắt Hứa Vô Tính, chậm rãi lắc đầu: "Việc này, tạm thời không nên đề cập tới." Dứt lời, bước chân vội vàng mà trở về phòng.

Thoát lực, cả người ngã vào trên giường.

Hắn nhắm mắt lại, trong đầu không chịu khống chế mà hiện ra một màn vô tình vừa rồi.

Sư phụ hai má đỏ bừng, đôi tay xoa ngực trái, một đầu vú vô tình phun ra một lượng sữa, bắn ở trên khăn tay, một cổ lại một cổ, thật vất vả mà lau những giọt sữa đó.

Lại đổi sàn ngực phải, xoa xoa đúng cách.

Nửa ngày sau, hai vú đều lưu lại đâu tay nhợt nhạt, hồng hồng, có chút mê người.

Hứa Vô Danh tức khắc cảm giác miệng đắng lưỡi khô.

Đột nhiên, sư phụ nâng lên đôi mắt, đôi mắt hạnh nước mênh mông, thanh lãnh đã không còn nữa, chỉ toàn là quyến rũ mê người, bàn tay mềm đặt trước một tuyết nhũ phình phình đầy sữa, tựa khóc tựa rên rỉ: "Vô Danh, ta khó chịu."

Hứa Vô Danh bị mê hoặc, chậm rãi đi qua, hắn cúi đầu, đầu ngón tay run rẩy xoa quả hồng anh câu người: "Sư phụ khó chịu ở chỗ nào?"

"Ngực, trướng nãi trướng đến thật là khó chịu." Sư phụ nhìn hắn cười cười: "Giúp ta hút hút được không?"

"Được, sư phụ."

Hứa Vô Danh cúi đầu xuống, môi mỏng khẽ nhếch, một ngụm ngậm lấy nữa sữa tràn ra ở đầu vú, hút một ngụm, đầu lưỡi lập tức tràn ngập những giọt sữa thơm ngọt ngon miệng, hắn hút bằng lực lớn hơn nữa.

Bên tai là sư phụ đang ngẩng cao cổ uyển chuyển rên rỉ: "Vô Danh, thật thoải mái..."

Bàn tay mềm run run cầm tay hắn, với vào làn váy của mình, theo đùi sờ lên hoa tâm ướt át.

"Vô Danh, nơi này cũng muốn được hút hút..."

Hứa Vô Danh bỗng nhiên mở mắt ra, giữa hai chân một mảnh sền sệt, ý thức được là cái gì, sắc mặt hắn xanh mét, xoay người xuống giường.

Lúc này trời đã khuya, bốn phía xung quanh đều đã ngủ, thật im ắng.

Hắn đốt đèn, tìm kiện quần áo sạch sẽ để thay.

Một lần nữa trở lại trên giường, Hứa Vô Danh mở to mắt, không dám lại ngủ tiếp.

Sợ chính mình lại mơ tới cảnh kia, cùng sư phụ làm ra chuyện bất kính.

----

PS: Ta là con cú các ngươi tin sao

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...