Chương 69: Chương 15

Editor: hungtuquy

Beta: Lê Hoa

Đáng lẽ lúc ấy không nên để nàng rời đi.

Lâu Minh Diệp nghĩ, năm đó hắn nên bắt nhốt nàng, không cho nàng đi báo thù, lần ấy đi liền đi suốt 5 năm không có tin tức.

Nàng tựa như một mũi tên, ở trong lòng hắn dừng lại, vạch xuống một đường vết thương, lại tùy ý bay đi.

Mà hắn phủng vết thương kia, si ngốc suy nghĩ 5 năm, niệm 5 năm.

Ban đêm nhắm mắt, đều là nàng. Mơ thấy nàng nhìn hắn cười, khi chỉ điểm võ công, lúc gần lúc xa. Mơ thấy nàng kiên quyết rời đi, hắn thấy tâm mình tự phá ra làm hai, theo nàng cùng đi.

Lôi cô nương.

Giáo chủ Ma giáo.

Rốt cuộc người nào mới là thật?

Bất quá, đều không sao cả.

Lâu Minh Diệp than nhẹ, môi mềm mại ấm áp bám vào bên tai: "Cuối cùng nàng vẫn trở lại bên người ta." Cho nên, không sao cả.

Môi đi xuống, lưỡi nhẹ liếm bên gáy, non mịn, mồ hôi bám vào da bị nhất nhất liếm đi, chợt môi mút trụ da thịt, triền miên mà hút ra từng đạo vệt đỏ.

"Từ bỏ.." nữ tử dưới thân thấp giọng khóc: "Lâu Minh Diệp, buông ta ra.."

Nữ nhân nằm sấp trên người nam nhân đôi tay khởi động nửa người trên, mắt hẹp dài nhẹ mị, tình dục nùng liệt, hắn nhẹ suyễn cười cười, tùy theo eo bụng dùng sức đỉnh đầu, quy đầu chôn ở huyệt nội đẩy ra nhục bích, dễ như trở bàn tay mà đụng phải hoa tâm.

"A --"

Cả người Hứa Thanh Hoan phiếm phấn hồng, hai chân bị bắt mở ra chống hai bên vòng eo, tiểu huyệt bị thịt hành của hắn cắm vào, bị bắt thừa nhận côn thịt hung mãnh thọc vào rút ra.

Thịt hành thô dài, kịch liệt ma sát mị thịt mẫn cảm.

Khoái cảm cuồng loạn từ mị thịt kéo dài ra, vẫn luôn lan tràn đến tứ chi, cắm đến Hứa Thanh Hoan lại khóc lại kêu, mắt hồ ly thon dài mê mang một mảnh, nào có giáo chủ Ma giáo nào như nàng?

Đường đường là giáo chủ, lại phải thừa hoan ở dưới thân nam nhân, bị thịt hành xỏ xuyên qua toàn bộ tiểu huyệt.

Một chút lại một chút, quy đầu xoa thẳng nhục bích, hung hăng mà chọc vào cung khẩu.

Phía sau lưng chống gạch ngọc lạnh băng, hạ thân bị lực đạo mạnh mẽ đâm làm nàng không ngừng hướng lên trên, về sau lại bị bắt lấy bả vai đi xuống nhấn một cái, tiểu huyệt bị bắt ăn thịt hành, quy đầu cắm đến càng sâu.

Hứa Thanh Hoan nửa híp mắt, khuôn mặt nhỏ phiếm hồng, khoái cảm làm đại não trống rỗng, liền quên luôn xin tha.

Cả người nóng bỏng.

Như là hóa thành một bãi xuân thủy, tùy ý nam nhân bài bố.

Từ lúc bắt đầu phá thân đau đớn đã bị thay thể thành một cổ thoải mái không kềm chế được.

Trong lòng Hứa Thanh Hoan nảy lên bi ai, lại không có cách nào ngăn cản thân thủ Lâu Minh Diệp mang cho nàng vui thích, theo hắn phập phồng càng thêm kịch liệt, nàng kiều thanh cao ngâm, càng thêm cuồng loạn.

"Đủ rồi.. Đủ rồi.." Tay nhỏ chống ngực Lâu Minh Diệp, thanh âm mềm mại: "Đừng cắm.. Cầu xin ngươi đừng cắm.." Mơ hồ mang theo tiếng khóc nức nở.

"Không được." Hơi thở Lâu Minh Diệp càng thêm nặng nề, hắn thật mạnh thao huyệt, hạ bụng va chạm huyệt khẩu, chỗ giao hợp của hai người bị dính đầy chất lỏng trong suốt, bị cọ thành bọt mép, tiểu huyệt bị thao đến sưng đỏ bị côn thịt ra ra vào vào.

"Giáo chủ càng nói như vậy, Hoan càng muốn..." Hạ thân hung hăng va chạm, quy đầu quát ma nhục bích, đưa tới từng trận co chặt, thoải mái đến hơi thở loạn một đoàn: "Thao người."

Những từ ngữ thô lỗ từ môi mỏng phun ra.

Hứa Thanh Hoan nhắm mắt lại, không muốn đi nữa, mẹ nó, tiêu rồi tiêu rồi.

"Giáo chủ, thật thoải mái." Lâu Minh Diệp ngậm lấy vành tai, mềm lưỡi miêu tả hình dạng vành tai, tiếng nước sền sệt vang ở nhĩ sườn: "Hoan cắm người thoải mái sao?"

"A.."Lỗ tai cũng là điểm mẫn cảm của Hứa Thanh Hoan, sau cổ nổi lên một mảnh da gà, dẫn tới da đầu một trận tê dại.

"Giáo chủ, tên huý chân chính của nàng là cái gì?" Lâu Minh Diệp sờ lên nãi đoàn tuyết trắng, xoa ra các loại hình dạng khác nhau, hắn cúi đầu, môi lưỡi ngậm lấy nãi tiêm, hàm răng nhẹ nhàng gặm cắn, thở dốc nói, "Chỉ cần nói cho ta, ta liền buông tha cho giáo chủ."

Hứa Thanh Hoan rốt cuộc mở mắt ra, khóe mắt đầy nước: "Thật, a... ha a... Thật vậy chăng?"

Ba chữ, bị Lâu Minh Diệp thọc vào rút ra đến rách nát.

"Đúng vậy."

Lâu Minh Diệp xoa nhũ thịt, hạ thân kịch liệt đĩnh động, hận không thể đem quy đầu đều chôn nhập vào trong tử cung.

Thân mình Hứa Thanh Hoan bị Lâu Minh Diệp thao đến lung lay, nàng mở to mắt, muốn cực lực thoát khỏi vui thích cuồn cuộn không ngừng kia, thấp giọng nói: "Hứa, Hứa Thanh Hoan..."

"Hứa Thanh Hoan." Lâu Minh Diệp niệm tên nàng, cười cười: "Ha thế nhưng lại đặt ta là Hoan."

"Giáo chủ, hoan hảo vui vẻ." Hắn đem nữ tử kiều mềm ôm ở trong ngực, một tay nâng lên cái mông, lại ấn xuống, thịt hành cắm đến càng sâu.

"A a..." Hứa Thanh Hoan cả người run rẩy: "Ngươi không phải nói.. Buông tha ta sao? Ngô..."

Môi bị Lâu Minh Diệp hôn lấy, phát không ra một chút thanh âm.

Chân bị mở đến càng lớn, thịt hành mãnh liệt va chạm vào nộn huyệt, môi mỏng dán ở bên tai, hơi thở càng ngày càng dồn dập, lực đạo càng thêm tàn nhẫn, nhiều lần đều thọc vào hoa tâm.

Hứa Thanh Hoan đoán được cái gì đó, nàng trợn to mắt, muốn nói chuyện.

Nhưng bị môi lấp kín, nói không nên lời.

Lâu Minh Diệp thật mạnh đỉnh vài cái, thịt hành chôn lẻ chỗ sâu nhất, chống cung khẩu, phun ra tinh dịch.

Mị thịt kịch liệt kẹp chặt thịt hành, vô pháp khống chế.

Chất lỏng nóng bỏng, nóng đến Hứa Thanh Hoan đều rõ ràng cảm giác được tinh dịch một cổ lại một cổ bắn đến cung khẩu, quy đầu lại đi vào phía trước mấy tấc, thật sâu ấn vào cung khẩu, cuối cùng một chút tinh dịch theo cái miệng nhỏ, tinh tế chen vào.

Sau khi Lâu Minh Diệp bắn vào, Hứa Thanh Hoan cũng đạt tới cao trào, hai mắt đẫm lệ mờ mịt, hoảng hốt mà nhìn chăm chú xà nhà, mềm lưỡi không ngừng thâm nhập miệng nàng, triền miên liêu nhân.

Sự tình qua đi, Lâu Minh Diệp nằm ở trên người nàng thở dốc, thịt hành liền tính bắn qua một lần, vẫn đang gắng gượng, cắm vào tiểu huyệt.

Hứa Thanh Hoan mệt đến một ngón tay đều nâng lên không được: "Đi ra ngoài..."

Lâu Minh Diệp hôn hôn mặt nàng, trong mắt tràn đầy trìu mến, chậm rãi rút ra thịt hành, tinh dịch không có tắc nghẽn theo huyệt khẩu ra tới.

Hắn bế Hứa Thanh Hoan lên, hướng trong ao đi đến, muốn tẩy chất lỏng sền sệt trên người hai người.

Hồ nước không sâu, khi ngồi xuống, mực nước thẳng đến ngực.

Hứa Thanh Hoan chống mí mắt, khóe mắt quét đến một chỗ cách đó không xa.

Lâu Minh Diệp muộn thanh hừ một tiếng, ngực ẩn ẩn đau, nữ tử trong ngực đảo mắt không thấy đâu, hắn giương mắt nhìn lại, nháy mắt trợn to --

Hứa Thanh Hoan sờ đến thanh chủy thủ, trực tiếp hướng trên cổ một nhát, nhưng nháy mắt lưỡi dao bị bàn tay to chặt chẽ cầm lấy, trực tiếp bị cướp đi.

Bàn tay Lâu Minh Diệp chảy đầy máu, trần truồng đứng ở trước mặt Hứa Thanh Hoan, lông mi phủ lên một tia lãnh lệ: "Giáo chủ, đang làm cái gì?"

"Tự sát." Hứa Thanh Hoan liếc hắn.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...