"Chị dâu và Tiểu Đường nhìn thật giống nhau." Chu Hạo Cường vừa nói xong, hai chị em dâu đang bận rộn ở trong bếp chuẩn bị cho bữa tối đồng thời quay lại nhìn.
Chiều cao giống nhau, dáng người và khuôn mặt cũng na ná nhau, ngay cả ngũ quan trên khuôn mặt cũng có vài phần giống nhau, nhất là đôi mắt kia, là đôi mắt tròn hoa đào khẽ nhếch lên, nhìn người khác với đôi mắt quyến rũ cười như không cười.
Điểm khác biệt là Tô Đường khiến cho người khác cảm thấy tự nhiên hơn, cơ thể mềm mại, làn da trắng nõn, dáng đi giống như liễu yếu đào tơ, có lẽ là bởi vì tuổi còn nhỏ, đôi mắt kia có chút ngây thơ đơn thuần nhiều hơn, vừa có chút quyến rũ vừa có chút ngây thơ, dễ dàng thu hút ánh nhìn của người khác.
Lý Lệ vô thức nhìn về phía Chu Sở Thần đang ngồi ở bên cạnh.
Cơ thể rắn chắc lười biếng dựa vào chiếc ghế dài, ngón tay thon dài cầm một chiếc ly, tùy ý lắc lư chất lỏng màu đỏ thẫm trong ly.
Nghe được lời của Chu Hạo Cường nói, anh nhướng mi nhìn về phía Tô Đường đang đứng cạnh cô ta, ngoài cửa sổ ánh sáng nhấp nháy từ những chiếc du thuyền khác chạy qua chiếu vào khuôn mặt anh, ánh sáng tối trong đôi mắt thâm thúy kia nhuộm ra màu sắc ái muội khác.
Trong lòng Lý Lệ trầm xuống, sắc mặt cũng trầm xuống, quay người lại liếc nhìn Chu Hạo Cường một cái, bỏ phần lớn rau củ đã được cắt trên thớt vào bồn rửa bên cạnh.
Tô Đường đang đưa lưng về phía mấy người kia rửa rau ở trong bồn rửa, bị động tác nổi giận đùng đùng của Lý Lệ làm cho giật mình, lập tức nhận ra chuyện không đúng, vội vàng cười nói: "A Cường lại nói bậy, em làm sao có thể so sánh với chị dâu được, nếu giống, thì là dáng vẻ của em giống chị dâu."
Lý Lệ xuất thân là phú nhị đại, mặc dù của cải nhà mẹ đẻ không khá giả bằng nhà họ Chu, nhưng từ nhỏ cũng lớn lên trong quần áo đẹp và đồ ăn ngon, tính tình cũng nóng nảy hơn một chút, làm sao có thể chịu được khi bị so sánh với người khác.
Mặc dù Tô Đường nhỏ tuổi hơn cô ta, nhưng từ trước đến nay cô ta luôn được sự ủng hộ của gia đình và hưởng thụ tất cả mọi thứ vui vẻ, sẵn sàng dỗ dành cô ta.
"Đúng đúng..."
Chu Hạo Cường cũng nhận ra lời mình nói không đúng, nhanh chóng sửa chữa: "Chị dâu xinh đẹp hơn Tiểu Cường nhiều, Tiểu Cường nhà chúng em vẫn là một đứa trẻ, mỗi ngày đều phải ôm sữa bò uống, so với chị quả thật là kém xa."
"Anh nói ai là đứa trẻ?" Tô Đường quay người lại, giơ một củ cải trắng lên, giả vờ tức giận với Chu Hạo Cường, khiến cho mọi người bật cười.
Chu Hạo Cường bước tới ôm cô, hôn thật mạnh vào mặt cô một cái, lấy ra một hộp sữa đã mở đưa cho cô, cười nói: "Vợ, anh sai rồi, mời em uống sữa."
"Chỉ hơi giống thôi." Tô Đường lắc đầu, cầm củ cải trắng, chu cái miệng nhỏ nhắn húp một ngụm lớn.
Một ngụm này húp một nửa hộp sữa, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên, hai má to, đôi mắt long lanh mở to như con sóc chuột đang ăn, sữa từ trong môi cô tràn ra, chất lỏng màu trắng ngà thấm đẫm màu đỏ nhạt kia, dọc theo khóe môi trượt đến chiếc cổ trắng nõn, lộ ra một tia gợi tình.
Một ngụm nuốt xuống, cô lè lưỡi liếm khóe môi, còn chép miệng hai cái, dáng vẻ như một đứa trẻ đó khiến cho khuôn mặt tuấn tú của Chu Hạo Cường khó nhịn được.
"Anh nói em nhìn giống như một đứa trẻ, mà không chịu thừa nhận."
Nghe nói như thế, vẻ mặt của Lý Lệ cuối cùng cũng được thả lỏng một chút, vẻ mặt tươi cười.
Chỉ có Chu Sở Thần ở bên cạnh hơi nhướng mày, nhẹ nhàng chạm vào môi dưới, đưa ly rượu đến bên môi, nâng cằm uống một hơi cạn sạch.
Anh đặt ly rượu xuống, nhìn căn phòng bếp sôi nổi vui vẻ không chớp mắt, yết hầu nặng nề lăn một chút, cũng không biết mình nuốt xuống là thứ gì...
...
"Anh, anh giúp em thuyết phục ba, hạng mục Thành Tây kia em có thể tự mình hoàn thành."
Đây cũng không biết là lần thứ mấy Chu Hạo Cường cầu xin Chu Sở Thần.
Nhà họ Chu cũng được coi nhà một gia đình giàu có ở Tân Hải, ông Chu chỉ sinh hai người con trai này.
Anh cả là Chu Sở Thần, là người đàn ông giỏi giang, ông Chu định giao công việc kinh doanh cho anh. Nhưng Chu Sở Thần không có hứng thú với sản nghiệp của nhà họ Chu, hết lần này đến lần khác chạy đi làm luật sư, bây giờ đã thành lập văn phòng luật sư danh tiếng ở trong nước không ai sánh bằng, giá trị đánh giá thậm chí so với sản nghiệp nhà họ Chu còn nhiều hơn.
Theo đạo lý, nếu không có sự tranh chấp của anh em, thì sản nghiệp của gia tộc sẽ rơi vào tay Chu Hạo Cường mới đúng, nhưng ông Chu đối với anh ta không quá tin tưởng, nên đã tìm thêm mấy người anh em trong gia tộc đi theo Chu Hạo Cường cùng nhau quản lý tập đoàn Chu thị, dường như không có ý định để cho một mình Chu Hạo Cường tiếp quản Chu thị.
Vì chuyện này khiến cho Chu Hạo Cường không khỏi lo lắng, cũng tìm người trước người sau coi xem ông Chu đang suy nghĩ gì.
Tô Đường vừa thành niên đã cưới cô về nhà ngay lập tức, kết hôn sớm hơn Chu Sở Thần vài năm, chình là vì thỏa mãn tâm nguyện ông Chu hy vọng con trai sớm "Thành gia lập nghiệp", dỗ ông Chu vui vẻ.
Mới kết hôn mấy năm, thái độ của ông Chu đối với anh ta đã buông lỏng hơn nhiều, cũng nguyện ý giao một số việc quan trọng cho anh ta làm, nhưng hai năm nay lại dường như có ý nghĩ khác, lại coi trọng người anh em họ khác của mình.
Chu Hạo Cường vừa tức giận vừa lo lắng, lại lần nữa cầu xin Chu Sở Thần.
Dù sao bọn họ cũng là anh em ruột cùng một mẹ sinh ra, mà ông Chu lại rất coi trọng anh, mặc dù anh không tiếp quản Chu thị, nhưng trước mặt ông Chu rất dễ nói chuyện, nếu Chu Sở Thần giúp anh ta nói với ba một câu, anh ta cũng không đến mức gặp khó khăn ở Chu thị như vậy.
Chu Sở Thần nâng cằm lên uống rượu, sống mũi cao thẳng cùng với bờ môi mỏng có chút tẻ nhạt, tẻ nhạt đến mức gần như bạc tình.
Anh dựa vào chiếc ghế dài trên boong tàu, hai chân dài lười biếng đặt trên mép ghế, ánh mắt âm u lạnh lùng nhìn về phía vùng biển tối tăm phía xa, chậm rãi nói ra mấy chữ: "Em biết, anh luôn không quan tâm chuyện của Chu thị."
Ý của lời này là không muốn dính vào vũng nước đục, không muốn giúp đỡ.
Chu Hạo Cường dừng lại một chút, cẩn thận nhắc lại: "Em biết, em cũng không có cách nào khác, anh cả, anh giúp em lần này đi, nếu như lại bị Chu Mẫn, hai anh em Chu Chính cướp lấy hạng mục này, thì sau này tập đoàn Chu thị sẽ đổi chủ."
Chu Sở Thần vẫn im lặng, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, anh thu hồi ánh mắt lại, ánh mắt chậm rãi rơi vào trên người Chu Hạo Cường, không hề chớp mắt mà nhìn anh ta chằm chằm, trong đôi mắt thâm thúy kia giống như băng tuyết lạnh như băng, lạnh lùng đến vô tình: "Bọn họ cũng mang họ Chu, không tính là đổi chủ."
Những lời này khiến cho Chu Hạo Cường bị nghẹn lại, hít một hơi thật sâu, nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, nhỏ giọng nói: "Anh...Đây là không muốn giúp em?"
Người đàn ông nằm ở trên ghế thờ ơ nhếch khóe miệng, lông mày nhíu lại khiến cho người ta có cảm giác áp bức rất mạnh, anh hạ giọng chậm rãi nói ra mấy chữ: "Là ba quyết định, anh cũng bất lực."
Chu Hạo Cường nghe vậy, nghiến răng nghiến lợi, nhưng không dám ở trước mặt anh biểu hiện ra thái độ gì. Anh ta lại hít một hơi thật sâu còn đang muốn nói, thỉ chợt nghe trong khoang thuyền truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng: "Trái cây đến rồi ~"
Vừa nói xong, khuôn mặt nhỏ của Tô Đường thò ra khỏi khoang thuyền, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài, giọng nói kéo dài, mềm mại như kéo sợi kẹo bông gòn: "Có ai muốn ăn một chút trái cây không?"
Bạn thấy sao?