Tô Đường mở đôi mắt mệt mỏi, tầm nhìn mờ mịt nhìn về phía trước.
Cô có một khoảnh khắc hoảng hốt, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, cho đến khi Chu Hạo Cường cầm chiếc gối định nhét xuống dưới mông cô.
Tô Đường dường như nhận ra điều gì đó, cô khó tin nổi mà mở to mắt, nhìn người đàn ông quen thuộc mà xa lạ trước mặt.
"Chu Hạo Cường..."
Nghe thấy giọng nói, Chu Hạo Cường liếc nhìn cô, anh ta cũng không mấy bận tâm, chỉ cho rằng Tô Đường vẫn còn mơ màng, ý thức không tỉnh táo.
Anh ta nhét chiếc gối xuống dưới mông cô, tay cẩn thận vuốt ve cái bụng nhỏ phồng lên chứa đầy tinh dịch, nhẹ nhàng nói: "Tiểu Đường, chúng ta sắp có con rồi..."
Tô Đường nhìn thấy vẻ mặt của anh ta, chỉ cảm thấy toàn thân lông dựng ngược hết lên.
Cô gần như ghê tởm gạt tay Chu Hạo Cường ra, nhích mông muốn tránh xa anh ta.
"Đừng cử động...Lúc này không được cử động..."
Hành động mạnh bạo của cô khiến Chu Hạo Cường vô cùng lo lắng, anh ta phản ứng rất nhanh, vội vàng giữ chặt cô lại, muốn nâng mông cô lên, tránh để tinh dịch chảy ra ngoài.
"Buông tôi ra!"
Tô Đường bị hành động của anh ta dọa sợ, đạp chân đá anh ta ra, trực tiếp bò xuống khỏi ghế sofa.
Cô muốn chạy ra ngoài, nhưng lại phát hiện hai chân như dẫm lên bông, mềm nhũn ngã xuống đất.
"Tiểu Đường...Tiểu Đường đừng cử động..."
Chu Hạo Cường nhìn thấy tinh dịch trắng đục tràn ra từ huyệt nhỏ của Tô Đường, vội vàng lo lắng không thôi, anh ta tiến lên muốn bế cô lên, nhưng bị cô quơ tay quơ chân đá lung tung khiến anh ta không thể đến gần, chỉ có thể đứng bên cạnh giảng đạo lý với cô.
"Anh không qua đó, em đừng động, đừng động nữa, nếu không tinh dịch chảy ra hết, em lên ghế sofa nằm lại đi, ngoan một chút được không..."
Những lời nói nhẹ nhàng ấm áp của anh ta lúc này chỉ khiến Tô Đường cảm thấy ghê tởm.
"Anh đã bỏ thuốc chúng tôi?"
Cô nhìn Chu Sở Thần đang nằm bất tỉnh ở bên cạnh, nghĩ đến ly rượu vừa uống, chỉ cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.
Chu Hạo Cường nghe thấy câu hỏi của cô, vẻ mặt thay đổi, lúc này mới phát hiện Tô Đường đã thật sự tỉnh táo.
Nhưng chỉ trong giây lát, anh ta lập tức ngồi xổm xuống, dùng tư thế cầu xin lại gần cô: "Tiểu Đường, anh chỉ là...chỉ là quá yêu em...anh không muốn mất em, nếu chúng ta có một đứa con..."
"Chu Hạo Cường, anh thật khiến tôi ghê tởm!"
Tô Đường gào lên cắt ngang lời anh ta, tất cả những gì anh ta nói lúc này đều khiến cô cảm thấy ghê tởm buồn nôn.
"Đây không phải lần đầu tiên anh làm chuyện này, đúng không?" Cô nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, vẻ mặt không chút cảm xúc.
Thật ra không cần anh ta trả lời, cô cũng biết đáp án.
Chỉ trong vài giây vừa rồi, Tô Đường đã nghĩ thông suốt nhiều chuyện.
Thảo nào trước đây cô cảm thấy khả năng tình dục của Chu Hạo Cường mạnh hơn, thảo nào khi làm tình với Chu Sở Thần cô luôn cảm thấy rất quen thuộc...
Hóa ra tất cả đều là do chồng cô giở trò sau lưng!
Vẻ mặt Chu Hạo Cường thoáng qua vẻ không tự nhiên, nhưng nhanh chóng bị che giấu, anh ta hạ giọng: "Tiểu Đường, tất cả những gì anh làm đều vì em. Chỉ cần có con, ba sẽ không còn nhắm vào em ở nhà, cuộc sống của em ở nhà họ Chu cũng sẽ dễ chịu hơn nhiều, nếu sinh được con trai, biết đâu..."
"Vì tôi sao?" Tô Đường cười lạnh: "Là do bản thân anh không sinh được, nên mới đánh chủ ý lên anh trai mình, đúng không?"
Cô nghĩ đến báo cáo kiểm tra sức khỏe của Chu Sở Thần mà cô đã thấy trong ngăn kéo của Chu Hạo Cường trước đây, lúc đó còn thấy lạ là tại sao báo cáo kiểm tra sức khỏe của anh ấy lại ở trong ngăn kéo của Chu Hạo Cường, bây giờ nghĩ lại thì mọi chuyện đều có thể lý giải được.
Quả nhiên, Chu Hạo Cường nghe thấy câu này vẻ mặt lập tức thay đổi, anh ta cố gắng biện minh, nhưng dù nói gì cũng không thể giải thích được tại sao lại để vợ mình ngủ với anh trai.
"Anh chỉ là không được."
Tô Đường lạnh lùng cắt ngang lời anh ta, nhìn thấy vẻ mặt không nói nên lời của Chu Hạo Cường, cô đột nhiên phát hiện mình thật ngốc.
Thảo nào họ kết hôn năm năm mà vẫn chưa có con, còn anh ta lại đổ hết trách nhiệm lên đầu cô!
Sự thật rõ ràng như vậy mà đến bây giờ cô mới nhận ra.
"Tiểu Đường...em tha thứ cho anh lần này đi..."
Chu Hạo Cường biết lúc này không thể qua mặt được nữa, anh ta nhỏ giọng cầu xin cô, thậm chí còn khóc lóc: "Anh thật sự không còn cách nào khác, anh quá yêu em, anh muốn có con để em không rời xa anh, Tiểu Đường, em tha thứ cho anh được không?"
Tô Đường gạt tay anh ta ra, bò dậy khỏi mặt đất, cô chỉnh lại quần áo, cầm lấy chìa khóa xe bên cạnh, loạng choạng bước ra ngoài.
"Tiểu Đường, em muốn đi đâu?" Chu Hạo Cường tiến lên giữ chặt cô.
Chuyện đã bại lộ, anh ta không chỉ sợ lần này Tô Đường không có thai, mà còn sợ cô ra ngoài nói lung tung.
Tô Đường cố gắng rút tay ra, nhưng bị anh ta giữ chặt hơn.
Cô sao có thể không biết Chu Hạo Cường đang nghĩ gì, chỉ thản nhiên nói: "Anh không cho tôi đi, lát nữa Chu Sở Thần họ tỉnh lại, tôi không đảm bảo mình sẽ nói ra những gì đâu."
Quả nhiên, Chu Hạo Cường nghe thấy câu này vẻ mặt biến sắc, anh ta trầm mặt xuống, không tiếp tục giả vờ thâm tình: "Tô Đường, em nên biết, có những lời nói ra không chỉ không tốt cho anh, mà còn không tốt cho em, còn có nhà họ Tô của em, ba mẹ em cũng không vui khi nghe những lời đồn không đứng đắn về em đâu nhỉ?"
Cô không đứng đắn?
Tô Đường nhìn Chu Hạo Cường cười lạnh một tiếng, hất tay anh ta ra, quay người bước ra ngoài.
...
Cô lái xe ra khỏi nhà tổ họ Chu, lái thẳng về phía trung tâm thành phố.
Ánh bình minh đã ló dạng ở phía xa, màn đêm đen tối được chiếu sáng một góc, như thể có người sắp vén màn đêm này lên.
Nhưng Tô Đường không cảm thấy chút bình yên nào, cô vừa phát hiện mình đã lún sâu vào bóng tối, không thể thoát ra.
Nhìn thấy một hiệu thuốc bên đường, cô dừng xe bước vào.
"Cho tôi một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp."
So với lần đầu tiên thì lần thứ hai cô tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều, vẻ mặt u ám thậm chí còn khiến nhân viên hiệu thuốc có chút lo lắng.
Nhân viên đưa thuốc cho cô, nhẹ nhàng dặn dò: "Thuốc này có tác dụng phụ rất lớn, một tháng không được dùng quá ba lần, nếu không rất dễ gây rối loạn nội tiết..."
"Cảm ơn, sẽ không có lần thứ ba đâu." Tô Đường cắt ngang lời cô ấy.
Về đến xe, cô nuốt thuốc vào.
Cô chỉ là không muốn để Chu Hạo Cường được như ý, không muốn để kế hoạch bỉ ổi của anh ta thành công, không muốn trở thành công cụ sinh sản của anh ta!
Uống thuốc xong, Tô Đường ngồi trong xe rất lâu.
Cô không có nhà để về. Dù là nhà họ Tô hay nhà họ Chu, đều không có chỗ cho cô ở.
Thật ngốc, cô phát hiện mình thật ngốc.
Tưởng rằng kết hôn sẽ có một gia đình, nhưng lại đẩy mình vào bước đường cùng như vậy.
Tiếng còi xe vang lên phía sau, cô ngồi thẳng dậy khỏi vô lăng, khởi động xe lái đi.
Cô lang thang vô định trên đường, đột nhiên nhìn thấy một ngã rẽ, cô đánh tay lái, trực tiếp lái xe qua đó.
...
Chu Sở Thần tỉnh dậy trong phòng ngủ của nhà tổ, Lý Lệ vẫn nằm bên cạnh anh.
Anh nhíu mày ngồi dậy, tay xoa mạnh hai thái dương.
Sau khi cơn choáng váng qua đi, người đàn ông lập tức quay người xuống giường, không nhìn Lý Lệ một cái, mở cửa bước ra ngoài.
"Anh cả, chào buổi sáng."
Chu Hạo Cường đang ở trong phòng khách, thấy anh đi vào liền tiến lên cười nịnh nọt.
Chu Sở Thần không trả lời, đảo mắt nhìn quanh phòng khách, thấy chiếc ghế sô pha đã đã được thay da, ánh mắt khẽ khựng lại.
Chu Hạo Cường nhận thấy ánh mắt của anh,, lập tức giải thích: "Tối qua vô tình làm đổ thức ăn, sáng nay nhờ quản gia Lý thay ghế sô pha rồi."
"À? Sao anh lại không nhớ gì nhỉ?" Chu Sở Thần nhìn chằm chằm anh ta đầy ẩn ý, ánh mắt sắc bén như dao.
Bạn thấy sao?