Tô Đường đợi đến khi tiếng bước chân của Chu Sở Thần biến mất, sau đó lại đợi một lúc lâu, cảm thấy anh đã đi lên lầu, rồi mới chậm rãi mở cửa đi ra ngoài.
Nhìn thấy ngoài cửa không có ai, một người cũng không có, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù biết hành vi của mình rất buồn cười, nhưng sau khi trải qua chuyện tối hôm qua và mơ thấy mộng xuân, thì Tô Đường càng không thể một mình đối mặt với Chu Sở Thần.
Cô đi lên phòng khách ở trên lầu, mọi người đã ngồi sẵn ở đó.
Sau khi ngủ một giấc, Chu Hạo Cường dường như đã quên chuyện xảy ra vào ngày hôm qua, lại trở nên chăm sóc quan tâm cô.
Còn chủ động làm bữa ăn sáng, mặc dù là bữa sáng kiểu Tây cô không thích.
"Nào, ăn thử một chút, chồng làm cho em đấy."
Thấy Tô Đường đi vào, anh ta đặt đĩa bánh mì trứng gà trước mặt cô, ánh mắt tha thiết nhìn cô.
Tay Tô Đường khựng lại một chút, không phải bởi vì cô còn giận chuyện ngày hôm qua, mà là người đàn ông ngồi đối diện cô.
Mặc dù không ngẩng đầu lên, nhưng cô cũng có thể cảm giác được khí thế mạnh mẽ bức người trên người anh.
"Vợ ơi?"
Thấy Tô Đường cúi đầu không nói gì, Chu Hạo Cường dựa lại gần, ở dưới bàn lặng lẽ lấy tay khều tay cô, trong giọng nói mang theo chút ý tứ bắt buộc: "Anh cố ý dậy sớm làm bữa sáng cho em, em cũng không thể không cho anh mặt mũi nha."
"Đúng vậy, Tiểu Đường."
Lý Lệ ở đối diện mở miệng nói: "Hạo Cường bận rộn cả buổi sáng, ít nhiều em cũng nên ăn một chút."
Tô Đường kết hôn với anh ta nhiều năm như vậy, biết Chu Hạo Cường sĩ diện, cho dù là ở trước mặt anh chị dâu của mình, cũng không muốn bị mất mặt.
Dù sao cũng là đang lấy lòng cô, Tô Đường cũng không có ý định so đo nhiều với anh ta, cuối cùng cầm lấy dao nĩa ở bên cạnh lên định ăn cơm.
Nhưng vừa mới nâng mí mắt lên chớp một cái, đã nhìn thấy người đàn ông đối diện đang ngửa đầu uống nước.
Theo nước ấm lạnh trong suốt rót vào trong ly thủy tinh, những đường cơ bắp quyến rũ trải dài giữa chiếc cổ thon dài của anh, theo đường yết hầu gợi cảm cuộn lăn lên xuống.
Tim Tô Đường bỗng nhiên đập mạnh, trong đầu không nhịn được mà nhớ lại cảnh anh xuất tinh trong phòng tắm tối hôm qua.
Người đàn ông thở gấp ngẩng đầu lên, bàn tay nổi đầy gân xanh nắm lấy dương vật lớn sưng tấy của mình, rên rỉ bắn ra một lượng lớn tinh dịch sền sệt. Giữa chiếc cổ thon dài, yết hầu kia cũng kịch liệt cuộn lăn lên xuống.
"Sao lại ngây người ra thế?" Giọng Chu Hạo Cường có chút xấu hổ, đẩy đĩa thức ăn tới trước mặt cô: "Ăn đi."
"Ừm." Tô Đường có chút hoảng sợ cúi đầu, bỏ bánh mì vào trong miệng, không dám nhìn người đối diện nữa.
Nhìn động tác của cô, Chu Hạo Cường cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"À, đúng rồi."
Chu Hạo Cường lại vào phòng bếp, bưng ra một chiếc ly cẩn thận đặt trước mặt Tô Đường: "Lát nữa ăn xong, nhớ uống thuốc đấy."
Tô Đường liếc nhìn thứ chất lỏng màu đen sẫm màu ở trong ly, mặc dù bên trong không có giấy bùa kỳ quái nào, nhưng vẫn khiến cô mất hết khẩu vị.
Chẳng trách sáng sớm thức dậy làm bữa sáng cho cô, còn không phải là vì dỗ cô uống thuốc sao.
Nhưng nghĩ tới dáng vẻ điên cuồng của Chu Hạo Cường tối qua khi cô từ chối, Tô Đường cũng không nói gì, dù sao sự từ chối của cô anh ta cũng không để ở trong lòng, dù sao thuốc này cô cũng uống nhiều năm, cũng không thiếu một ly này.
"Em dâu."
Trong lúc cô cầm ly lên, giọng nói của Chu Sở Thần ở đối diện lạnh lùng vang lên: "Nếu không có bệnh, thì đừng uống thuốc lung tung."
Giọng nói của anh lạnh lùng, lúc nói chuyện cũng không nhìn người khác, cho đến khi nói một câu xong, mới từ từ nâng mí mắt lên, ánh mắt dừng lại ở trên người Chu Hạo Cường.
Ý tứ rất rõ ràng, câu nói kia của anh là nói cho Chu Hạo Cường nghe.
Trong phòng khách im lặng vài giây, không khí đột nhiên đóng băng lại, thậm chí ngay cả bầu không khí cũng nặng nề xuống.
Không ai ngờ tới một người từ trước tới nay không bao giờ xen vào chuyện của người khác như Chu Sở Thần, lại đột nhiên nói ra một câu như vậy.
"Anh cả, đây là thuốc bổ, dùng để bồi bổ cơ thể cho em ấy." Bị đôi mắt bình tĩnh kia của anh nhìn chằm chằm, Chu Hạo Cường không tự giác được mà nói lắp bắp, lắp bắp nửa ngày mới nói xong một câu.
"Dùng thuốc bổ ngay cả khi không bị bệnh cũng có hại cho sức khỏe." Chu Sở Thần thoải mái tựa vào lưng ghế, ngón tay đốt xương rõ ràng cầm ly nước, lắc lư một chút.
Nghe nói như thế, nụ cười trên mặt Chu Hạo Cường có chút xấu hổ, anh ta đột nhiên chuyển hướng sang Lý Lệ ngồi bên cạnh vẫn không lên tiếng, như muốn cầu xin sự đồng cảm: "Chị dâu, thuốc này chính là dùng để tăng cường thể chất cho phụ nữ, để cho cô ấy thụ thai, không có gì khác."
Lý Lệ bị Chu Hạo Cường cầu xin như vậy, cũng cảm thấy Chu Sở Thần nói hơi quá, nên dịu dàng nói: "Sở Thần, em hai cũng không phải là trẻ con, em ấy thương vợ, phương thuốc kia nhất định là rất tốt, anh nhìn Tiểu Đường xem, mấy năm nay em ấy được chăm sóc rất tốt, đúng không, Tiểu Đường?"
Chủ đề đột nhiên bị ném sang cho Tô Đường.
Lý Lệ mới đến nhà họ Chu chưa được mấy tháng, thậm chí còn chưa từng gặp cô mấy lần, làm sao có thể nhìn thấy mấy năm nay cô được Chu Hạo Cường chăm sóc tốt?
"Thuốc bổ cũng là thuốc, cho dù là phương thuốc tốt thì trước khi uống cũng phải cẩn thận."
Chu Sở Thần bình tĩnh nhướng mi lên, căn bản không thèm để ý lời nói của Lý Lệ, chỉ không nhanh không chậm nói với Chu Hạo Cường: "Chờ thuyền cập bến, chúng ta cùng nhau đi kiểm tra sức khỏe. Trước khi kiểm tra xong, thuốc này tạm thời đừng uống, nếu uống cơ thể lại bị bệnh, thì lại càng mệt hơn."
Những gia đình giàu có từ trước tới nay đều luôn coi trọng sức khỏe, người nhà họ Chu có thói quen kiểm tra sức khỏe hàng năm. Chỉ là mấy năm nay, Chu Hạo Cường không là vì sao, mà lại chưa từng đi cùng với người nhà.
"Hả?"
Nghe Chu Sở Thần nói, tất cả mọi người đều sửng sốt, chỉ có Chu Hạo Cường là phản ứng lớn.
"Anh cả, tại sao lại đột nhiên nhớ tới chuyện muốn đi kiểm tra sức khỏe?" Anh ta cười miễn cưỡng, ánh mắt đảo xung quanh, không biết đang suy nghĩ gì.
"Tối hôm qua ba đã gọi cho anh, mấy ngày nữa ông ấy phải đi kiểm tra sức khỏe, bảo chúng ta đi cùng."
Chu Sở Thần dựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn biển khơi, giọng nói lạnh lùng, trên mặt dường như không có bất kỳ cảm xúc nào: "Anh cũng lâu rồi chưa gặp ông ấy, đến lúc đó cùng nhau đi, nói không chừng còn có thể nói giúp em mấy câu."
Chu Hạo Cường nghe vậy hai mắt sáng lên, do dự một lúc, cuối cùng vẫn cắn răng đồng ý.
Bạn thấy sao?