Chương 110: Chương 110: Trộm Liếm Dương Vật Của Anh

"Đừng giả vờ nữa, tôi biết cô chưa ngủ."

Đèn lớn trong phòng bật sáng, chói đến mức không mở mắt ra được, Chu Hạo Cường nồng nặc mùi rượu đứng bên giường nhìn chằm chằm cô gái đang trùm chăn giả vờ ngủ.

Anh ta giật chiếc cà vạt trên cổ xuống, thấy Tô Đường vẫn không nhúc nhích, bèn cúi xuống vỗ vỗ vào chân cô đang giấu trong chăn.

Tô Đường như bị cắn, lập tức rụt chân lại, cô lật người sang bên kia, đến chỗ xa anh ta nhất.

"Dậy mặc cái váy này vào, lát nữa sang phòng anh cả." Chu Hạo Cường không để ý đến những động tác nhỏ này của cô, ném thẳng một bộ quần áo lên đầu cô.

Bị đồ vật đập vào mặt, Tô Đường giật mình.

Cô kéo thứ trên mặt xuống, nhíu mày ngồi dậy, thấy trong tay là một chiếc váy ngủ lụa hai dây của nữ.

Chiếc váy ngủ này Lý Lệ cũng có một chiếc, Tô Đường thấy cô ta mặc thường xuyên.

"Mua cho cô đấy, tôi chạy mấy cửa hàng mới tìm được kiểu giống hệt, mau dậy mặc vào rồi qua đó đi."

Tô Đường khựng lại, cố gắng nói lý với anh ta: "Anh cả mới về, có cần gấp vậy không?"

"Đêm dài lắm mộng, cô cũng không muốn kéo dài chứ?" Chu Hạo Cường khó chịu đáp.

"... Nhưng... làm sao anh đảm bảo là anh ấy sẽ không phát hiện ra? Nếu lát nữa gặp chị dâu thì sao..."

"Không đâu."

Chu Hạo Cường quả quyết cắt ngang sự lo lắng của cô, an ủi: "Mặt cô với chị dâu giống nhau như vậy, ngay cả khi bật đèn còn có thể nhầm lẫn được, huống chi là tắt đèn. Yên tâm đi, tôi vừa bỏ thuốc vào nước của chị dâu rồi, tối nay cô có làm ầm lên thế nào, chị ấy cũng không biết đâu."

...

Tô Đường ra khỏi phòng thì đã là nửa đêm, cô không có cách nào cãi lại Chu Hạo Cường.

Đứng trước cửa, nhìn cánh cửa ở cuối hành lang.

Đó là phòng của Chu Sở Thần.

Có thật sự phải làm vậy không?

Đặc biệt là khi nhớ đến thái độ của Chu Sở Thần đối với cô vào ban ngày, cô càng khó bước chân hơn.

"Uống chút nước trước đi, đừng căng thẳng quá." Chu Hạo Cường đưa cho cô một cốc thủy tinh.

Tô Đường nhận lấy dưới ánh mắt tha thiết của anh ta, uống từng ngụm nhỏ, cô thật hận không thể uống mãi không hết cốc nước này.

"Anh ấy ngủ rồi, sẽ không ai biết đâu, cô nhanh lên, đừng chần chừ nữa."

Chu Hạo Cường thấy cô uống xong vẫn không chịu đi, giật lấy cốc nước trong tay cô, đe dọa: "Tôi có thể gọi điện về cắt đứt các dự án với nhà họ Tô bất cứ lúc nào đấy."

Tô Đường thân hình mảnh khảnh bị anh ta đẩy đến loạng choạng, cô im lặng đứng tại chỗ một lát, chỉ có thể chậm rãi bước tới.

Hành lang chỉ bật vài ngọn đèn nhỏ, nhìn qua đều là một màu tối tăm im lặng, ánh đèn vàng vọt hai bên như say хỉn, cánh cửa đen ngòm ở cuối hành lang mang một vẻ đẹp quyến rũ đến nghẹt thở, như muốn hút cô vào trong.

Tô Đường nắm lấy tay nắm cửa, hít sâu một hơi mới vặn ra.

Cửa vừa mở, một cơn gió ập vào mặt, mang theo mùi hương gỗ thông độc đáo đó, như thể người đàn ông đó đang đứng ngay trước mặt cô, khiến Tô Đường giật mình lùi lại hai bước.

Cửa phòng mở toang, nhờ ánh sáng từ hành lang, cô nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.

Trước mặt không có ai, trong phòng tĩnh lặng, chỉ có rèm cửa bị gió thổi tung một góc.

Tô Đường thở phào nhẹ nhõm. Nhờ ánh trăng chiếu vào, có thể thấy một chiếc giường lớn ở phía trong phòng.

Lờ mờ có thể thấy bóng dáng cao lớn của người đàn ông đang nằm trên đó, bất động, dường như đã ngủ say.

Cô đứng ngây người ở cửa một lúc, cuối cùng cũng bị Chu Hạo Cường thúc giục nên nghiêng người lách vào trong.

Đóng cửa lại, Tô Đường chân trần bước trên sàn nhà, bước nhẹ như mèo, không gây ra một tiếng động nào.

Nhờ ánh sáng yếu ớt đó, cô mơ màng đi đến bên giường Chu Sở Thần.

Càng đến gần anh, mùi hương gỗ đan hương trong không khí càng nồng đậm, thoang thoảng mùi rượu, quyến rũ đến lạ thường.

Rèm cửa trong phòng không kéo, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, vừa vặn rọi xuống giường, chiếu xuống tạo thành một thế giới khác.

Chu Sở Thần yên lặng nằm ở đó, đôi mắt sắc bén khép chặt lại, đường nét trên khuôn mặt trở nên dịu dàng hơn, cả người trông như vầng trăng xa vời trên bầu trời thành phố, thanh nhã, sạch sẽ.

Có thật sự phải làm vậy không?

Người đàn ông như vậy, cô thật sự nhẫn tâm sao?

Tô Đường đứng đó rất lâu không nhúc nhích, móng tay bấm vào lòng bàn tay, trong lòng giằng xé, nhưng cơ thể lại nóng lên một cách khó hiểu.

Ánh mắt không tự chủ được rơi vào giữa đùi của người đàn ông, chỗ đó nhô lên một vệt trong ánh sáng trắng xóa, như một ngọn núi cao vút trên đồng bằng, vô cùng to lớn.

Cổ họng như bốc cháy, chỉ nhìn anh thôi, Tô Đường đã cảm thấy trong người đã tê rần.

Cô như bị dục vọng cuốn lấy, đôi chân không tự chủ được nhích lên hai bước, ngồi xổm xuống bên giường anh.

Chống khuỷu tay lên mặt giường, mặt từ từ tiến đến chỗ nhô lên kia, Tô Đường mất trí áp mặt vào giữa háng anh, dùng mũi cẩn thận cọ xát.

Mùi hương ấm áp của hoa dẻ trộn lẫn với gỗ thông tràn ngập khoang mũi cô. Nhiệt độ dương vật nóng bỏng qua lớp vải ngủ mỏng bỏng rát cả mặt cô, khoang miệng tiết ra lượng lớn nước bọt, cô nuốt khan một tiếng, có cảm giác vô cùng thèm thuồng.

Bụng dưới đau nhức, nơi tư mật dần trở nên ẩm ướt nóng hổi.

Dục vọng bắt đầu bốc lên trong cơ thể cô.

Tô Đường phát hiện mình trở nên rất kỳ lạ, nhưng cô không thể kiểm soát được cơ thể mình nữa.

Cơ thể như tự có ý thức, đã dẫn cô trèo lên giường người đàn ông, bàn tay nhỏ khẽ cởi cúc quần anh, thò đầu vào nhìn.

Dương vật to lớn nằm ủ rũ trong quần, chưa cương cứng nhưng hình dáng đã rất khiến người ta ngạc nhiên.

Thân dương vật to lớn như một con mãng xà đang ngủ đông, cuộn tròn giấu mình trong quần, quy đầu tròn trịa khổng lồ từ đám thịt đó thò ra nửa cái đầu, lè chiếc lưỡi đỏ tươi về phía cô, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể nhào tới cắn lấy cô.

Dương vật của anh hoang dã và đầy uy hiếp.

Nước bọt trong miệng tiết ra ngày càng nhiều, tim đập nhanh đến không bình thường.

Tô Đường phát hiện mình như một con quỷ đói, nhìn thấy sơn hào hải vị thì thèm thuồng đến phát run.

Mùi hương và nhục thể của người đàn ông như đang dụ dỗ cô, khiến cô không thể khống chế mà tiến đến gần anh.

Thạt kỳ lạ, nhưng tay đã lôi dương vật to lớn kia ra khỏi quần, lưỡi tự có chủ trương, dán vào cái que thịt dài ngoằng đó từ từ liếm lên.

Dương vật nóng bỏng làm tê dại cả lưỡi cô, những đường gân nổi lên trên thân dương vật cọ vào khiến cô ứa nước miếng.

Mùi hương của đàn ông hòa quyện với hormone của dương vật thô to là thuốc kích dục vô cùng mạnh mẽ.

Nơi tư mật càng ướt át hơn, không ngừng có chất lỏng chảy ra từ trong cơ thể, từ trong ra ngoài, cơ thể cô như ngọn nến gặp phải ngọn lửa nóng rực, sắp tan chảy thành một vũng nước, mềm nhũn trên người anh.

Tô Đường không khống chế được mà tiến tới, từ gốc dương vật liếm thẳng đến đỉnh tròn thô to, một khoảng cách không hề ngắn, cả quá trình đều cẩn thận từng chút, sợ đánh thức anh.

Lưỡi để lại một vệt nước dài trên dương vật to lớn sưng trướng, ngay cả những đường gân nổi lên cũng có thể nhìn rõ.

Dương vật vốn mềm oặt dần dần cương cứng dưới sự kích thích của cô, phồng lên như thổi quả bóng bay, quy đầu màu đỏ tím thô to từ từ nhô ra khỏi bao quy đầu, đỉnh đầu trên quy đầu nở ra để lộ rãnh lõm ở đầu dưới, đỉnh đầu nổi lên những gờ cứng như một chiếc ô khổng lồ đang mở ra.

Tô Đường nhìn chằm chằm vào cái vật to lớn cương cứng này, màng nhĩ rung lên dữ dội, tim đập tăng vọt mất kiểm soát.

Cô ngước mắt nhìn anh, người đàn ông vẫn giữ nguyên tư thế trước đó, lồng ngực rộng rãi phập phồng đều đặn, ngay cả hàng mi cũng không động đậy, dường như đang ngủ rất say.

Anh sẽ không tỉnh đâu...

Anh vừa uống rượu, lại bị Chu Hạo Cường lén bỏ thuốc.

Bây giờ cô muốn làm gì anh cũng được, chắc anh sẽ không biết gì đâu.

Chu Hạo Cường: Mấy người tưởng tôi không cho cô ấy uống gì sao? Ai làm việc mà không có vài thủ đoạn dự phòng chứ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...