Cả ngày hôm nay, Tô Đường lên lớp mà hồn cứ treo ngược cành cây, trong đầu toàn là Chu Sở Thần.
Cô cứ mãi cảm thấy ánh mắt anh nhìn mình thật lạ lùng, như thể cất giấu một điều gì đó sâu kín, khó đoán.
Mãi đến khi tiếng chuông tan học vang lên, nhớ lại lời Chu Sở Thần nói sáng nay sẽ đến đón, bước chân cô lại trở nên ngập ngừng.
Mỗi lần đối diện với Chu Sở Thần, cô đều phải tự nhủ lòng rất lâu, đặc biệt là chuyện cô đã cấu kết với Chu Hạo Cường lén lút làm việc kia, càng khiến cô thêm bất an.
Cứ mỗi lần nghĩ đến việc phải đối diện với anh, lòng cô lại trĩu nặng, thậm chí chưa nhìn thấy người, tim đã treo lơ lửng, hồi hộp không yên.
Cô thay quần áo, chậm rãi thu dọn đồ đạc, mãi đến khi trong lớp vắng gần hết người, mới chầm chậm bước ra ngoài cổng trường.
"Tiểu Tô, tan học rồi à?" Trên đường, cô chợt nghe thấy tiếng ai đó gọi mình.
Tô Đường quay đầu lại, nhận ra đó là thầy Lâm, một thầy giáo dạy cùng lớp. Thầy cao gầy, dáng vẻ thư sinh, ngày thường cũng khá quan tâm đến cô.
Tô Đường mỉm cười gật đầu chào thầy một cách lễ phép: "Chào thầy Lâm."
Đôi mắt hoa đào của cô khi không biểu lộ cảm xúc thì tròn xoe, nhưng một khi cong lên, nụ cười nơi đuôi mắt lại vô tình mang theo một chút quyến rũ ngầm.
Nụ cười của cô khiến thầy giáo khựng lại một nhịp, ánh mắt ngẩn ngơ. Chân thầy bất giác tiến lại gần cô hơn, giọng nói dịu dàng: "Dạo này em học có theo kịp không? Nếu có gì khó khăn cứ nói với tôi, tôi luôn có thời gian giúp em."
Khi nhập học, Tô Đường không hề nhắc đến chuyện mình đã kết hôn. Thêm vào đó, cô còn trẻ, trông chẳng khác nào bạn bè đồng trang lứa, ngày thường lại hay đi về một mình, nên mọi người xung quanh tự nhiên cho rằng cô còn độc thân.
Cô vốn xinh đẹp, cách đối nhân xử thế ngày thường rất lễ độ, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ thiếu người để ý.
Chỉ là sau khi kết hôn với Chu Hạo Cường, cô sống khép kín, thường xuyên xuất hiện bên cạnh chồng, mang danh con dâu nhà họ Chu, nên tự nhiên không ai dám nhìn cô quá một lần.
Nay đến thủ đô, không còn sự ràng buộc, vẻ đẹp rạng rỡ trên người cô không còn cách nào che giấu được nữa, lập tức bắt đầu thu hút không ít ánh mắt xung quanh.
"Cảm ơn thầy Lâm." Tô Đường cười nhạt đáp lời, khéo léo lùi sang một bên.
Nhưng thầy giáo kia dường như không nhận ra sự xa cách của cô, càng tươi cười nhiệt tình hơn: "Lát nữa em định đi đâu? Xe của tôi ở đằng kia, tôi có thể đưa em đi."
"Không dám làm phiền thầy đâu ạ."
Nhận ra sự quan tâm quá mức của thầy giáo này, Tô Đường không chút do dự từ chối.
Cô không hề có ý định vừa thoát ra khỏi một rắc rối, lại vướng vào một rắc rối khác.
"Không phiền đâu, tiện đường mà." Thầy giáo kia dường như không thể rời mắt khỏi gương mặt cô. Ở đại học A không thiếu mỹ nữ, nhưng người như cô thì quả thật hiếm có.
Một vẻ đẹp vừa mang nét thanh thuần của thiếu nữ, lại ẩn chứa sự quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành. Một nụ cười, một cái nhíu mày đều toát lên phong tình, khiến bất cứ người đàn ông nào nhìn vào cũng dễ động lòng.
Mắt thấy sắp đến cổng trường, thầy giáo ân cần chỉ đường cho Tô Đường: "Xe của tôi ở bên này, rất gần thôi..."
Tô Đường không ngờ thầy lại cố chấp đến vậy. Nghĩ đến việc sau này còn phải gặp nhau ở lớp, cô không tiện làm mất lòng thầy, đang có chút khó xử thì bất ngờ một bàn tay to lớn từ phía sau ôm lấy eo cô, kéo cô ra khỏi bên cạnh thầy giáo kia.
"Đợi em lâu lắm rồi, sao em chậm thế?"
Vai cô khẽ chạm vào một lồng ngực rộng lớn, giọng nói trầm ấm khàn khàn của người đàn ông từ trên đỉnh đầu vọng xuống, âm thanh có chút thô ráp khẽ khàng lướt nhẹ vào tai cô.
Tô Đường khẽ giật mình, vô thức ngẩng đầu, ngay lập tức chạm phải đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng của Chu Sở Thần.
Không biết có phải cô ảo giác không, trong khoảnh khắc ấy, cô dường như nhìn thấy sự chiếm hữu mạnh mẽ ẩn sâu trong đáy mắt anh.
Tim Tô Đường đập thình thịch, còn đang ngẩn ngơ, bàn tay người đàn ông siết chặt eo cô hơn, cúi đầu nhìn cô dịu dàng nói: "Không phải em nói tan học anh đến đón sao? Quên rồi à?"
Vẻ lạnh lùng trong đôi mắt anh trong nháy mắt tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng trầm ổn pha lẫn chút tình ý. Sự thân mật này anh thể hiện rất tự nhiên, không hề gượng gạo.
Tô Đường khẽ hé môi, không thốt nên lời, tim hẫng đi một nhịp.
Đây là lần đầu tiên cô thấy Chu Sở Thần nhìn người khác bằng ánh mắt vừa mạnh mẽ vừa thâm tình đến vậy.
Thầy giáo đối diện lúc này đã nhìn thấy chiếc nhẫn bạc trơn trên ngón tay người đàn ông đang đặt trên eo Tô Đường.
Ý nghĩa của chiếc nhẫn ở ngón áp út, đương nhiên không cần nói cũng hiểu.
Sắc mặt thầy giáo thoáng thay đổi, nhìn Tô Đường hỏi: "Tiểu Tô, em đã kết hôn rồi sao?"
Tô Đường giật mình hoàn hồn lại, vội vàng gật đầu xác nhận.
Thật ra, cô chưa bao giờ có ý định giấu giếm chuyện này, chỉ là trước giờ không ai hỏi đến nên cô cũng không nhắc.
Nghe vậy, thầy giáo thoáng chút lúng túng, nhưng ngại không tiện bỏ đi ngay, đành gượng cười khách sáo: "Vậy đây là chồng em sao? Sao không giới thiệu một tiếng?"
Câu hỏi này khiến Tô Đường nghẹn họng. Cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh đang rũ mắt nhìn, vẻ mặt như cười như không, hoàn toàn không có ý định lên tiếng giải thích.
Bàn tay Chu Sở Thần vẫn đặt hờ ở trên eo cô. Trong tình huống thân mật như vậy, nếu cô phủ nhận, e rằng mọi chuyện sẽ càng trở nên rắc rối hơn.
Tô Đường cân nhắc một thoáng, chỉ có thể cười gượng gật đầu.
"Đây là thầy dạy múa của em, thầy Lý Duy, còn đây là chồng em, Chu... Chu Sở Thần..."
Tô Đường vốn định nói tên Chu Hạo Cường, nhưng ánh mắt vừa chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm sắc bén của người đàn ông kia, cổ họng cô như nghẹn lại, nhìn khuôn mặt ấy thế nào cũng không thể thốt ra một cái tên nào khác.
Mãi đến khi tiễn được thầy giáo kia đi, Tô Đường cảm thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Cô định thoát ra khỏi vòng tay của Chu Sở Thần, nhưng bàn tay anh lại mạnh mẽ siết chặt cô vào lòng.
"Lên xe trước đã."
Bàn tay anh không rời khỏi eo cô, cứ như vậy ôm lấy Tô Đường đi đến xe.
Hai người lên xe. Đến khi xe đã lăn bánh, Tô Đường vẫn còn cảm nhận được sự siết chặt nơi eo mình.
Tim cô bỗng đập nhanh một cách khó hiểu, không rõ là do những lời vừa nói, hay là do hành động của người đàn ông kia.
Cô khẽ liếc nhìn về phía Chu Sở Thần, sắc mặt anh vẫn bình thản, dường như không hề để tâm đến chuyện vừa xảy ra.
Anh chỉ giúp cô giải vây mà thôi, chắc chắn không có ý gì khác...
Tô Đường đang thầm trách mình suy nghĩ quá nhiều thì nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông: "Ở trường có thường xuyên có người làm phiền em không?"
"Không..." Cô dường như trả lời ngay lập tức, chỉ sợ khiến anh hiểu lầm.
Chu Sở Thần im lặng một lúc lâu. Khi xe đã chạy qua vài con phố, cô mới nghe thấy giọng anh chậm rãi vang lên.
"Nếu có chuyện gì, cứ nói với anh, anh sẽ giúp em giải quyết."
Bạn thấy sao?