Tô Đường ngoài miệng vâng dạ, nhưng trong lòng lại chẳng dám hé răng.
Nếu thật sự có chuyện như vậy, cô tuyệt đối sẽ không dám tìm đến anh.
Trên đường về, Chu Sở Thần nhận được điện thoại, có vẻ như có việc gấp. Cúp máy xong, anh đột nhiên lên tiếng: "Văn phòng luật sư có chút việc, anh phải quay lại một chuyến, em có ngại không?"
"Không sao đâu anh, anh cứ đi đi, em không vội." Tô Đường nhanh chóng trả lời.
Chiếc xe rẽ ở ngã tư kế tiếp, chẳng mấy chốc đã đến văn phòng luật sư của Chu Sở Thần.
"Không nhanh vậy đâu, lên trên ngồi đợi anh một lát." Chu Sở Thần đỗ xe ở tầng hầm, vừa xuống xe vừa nói.
Tô Đường chỉ còn cách theo anh xuống xe, rồi cùng nhau vào thang máy.
Cửa thang máy vừa mở, một chàng trai trẻ với vẻ mặt lo lắng đã đứng đợi sẵn bên ngoài. Vừa nhìn thấy Chu Sở Thần, mặt cậu ấy lập tức trở nên rạng rỡ, vội vàng tiến tới: "Luật sư Chu..."
Chu Sở Thần hờ hững đáp một tiếng, vừa bước đi vừa nhận lấy tập tài liệu từ tay cậu ấy, chăm chú lật xem. Chàng trai trẻ cũng đi theo bên cạnh anh, trình bày về vụ án.
Chân người đàn ông rất dài, bước đi nhanh, Tô Đường dần dần không theo kịp. Xung quanh mọi người đều đang làm việc trong im lặng, cô không dám chạy, chỉ có thể bước nhanh theo sau.
Khoảng cách của hai người dần trở nên xa hơn, thì người đàn ông phía trước bất chợt dừng chân, quay người lại nhìn cô.
"Lại đây."
Chu Sở Thần đưa tay về phía cô, Tô Đường vội ôm chặt túi xách, chạy nhanh đến. Vừa đến gần, cô đã được anh ôm lấy vai.
Không khí xung quanh dường như ngưng đọng trong giây lát, ngay cả chàng trai trẻ bên cạnh cũng lén liếc nhìn Tô Đường một cái.
Cô vẫn còn có chút ngơ ngác, thì cả người đã bị người đàn ông nhẹ nhàng dẫn đi về phía trước.
Chu Sở Thần vóc dáng cao lớn, động tác này anh thực hiện vô cùng tự nhiên, vẻ mặt không hề có chút gượng gạo nào, vẫn chăm chú nhìn vào tài liệu trên tay, thỉnh thoảng lại lên tiếng nhắc nhở một vài câu, như thể mọi thứ đều là hành động quen thuộc.
Tô Đường cúi đầu, vẻ ngoài cố tỏ ra trấn tĩnh, nhưng thực tế cơ thể lại trở nên cứng đờ, như một người mộng du bị động bước theo anh.
Ngón tay thon dài của người đàn ông dễ dàng bao trọn bờ vai cô, cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm quen thuộc của anh đang xuyên qua lớp áo mỏng, thấm sâu vào da thịt.
Cánh cửa văn phòng mở ra, Chu Sở Thần buông vai cô, bước đến kệ sách bên cạnh, dường như đang tìm kiếm tài liệu gì đó.
Chàng trai trẻ đứng bên cạnh Tô Đường đột nhiên lên tiếng: "Chắc cô là vợ luật sư Chu phải không? Tôi từng thấy ảnh của cô rồi. Tôi là trợ lý của luật sư Chu, cô cứ gọi tôi Tiểu Trần là được."
Tô Đường vẫn chưa hết ngạc nhiên sau những chuyện vừa xảy ra, nghe cậu ấy nói vậy càng thêm giật mình. Cô vừa định giải thích thì Chu Sở Thần đã cầm tài liệu đi tới, đưa cho chàng trai trẻ.
"Tiểu Trần, cầm cái này đưa qua đó, bảo họ đến phòng họp, lát nữa có cuộc họp."
Người kia cầm lấy tài liệu, không kịp nói thêm với Tô Đường, vội vã chạy ra khỏi phòng.
"Em ngồi đây đợi anh một lát, anh sẽ quay lại ngay." Chu Sở Thần đứng thẳng người đến trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô.
Tô Đường vội vàng gật đầu. Người đàn ông lại không rời đi, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mặt cô không rời, khiến tim cô đập thình thịch.
Một lúc lâu sau, anh đột nhiên hạ giọng, ôn nhu hỏi: "Đói bụng chưa? Anh bảo người mang cơm lên cho em nhé?"
"Em không đói." Tô Đường vội lắc đầu.
Chu Sở Thần cũng không ép buộc, gật đầu rồi bước ra ngoài.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, Tô Đường thở phào một hơi dài, ôm chặt ngực, mới phát hiện tim mình đang đập nhanh đến vậy.
Cô ngồi trên sofa một lát, cảm thấy có chút buồn chán, lập tức đứng dậy đi quanh văn phòng anh nhìn ngó xung quanh.
Trên kệ sách toàn là sách luật hoặc các loại tài liệu hồ sơ, Tô Đường chẳng hiểu gì cả. Cô bước đến bàn làm việc của anh, nhìn vào khung ảnh đặt trên mặt bàn, rồi bất chợt khựng lại.
Trong khung ảnh đặt trên bàn làm việc là một hồ nước nhân tạo với hòn non bộ, đá kỳ lạ và những lầu các uyển chuyển bên hồ. Điều đặc biệt là ở góc dưới bức ảnh, có một cô gái đang ngồi xổm, hai tay nghịch làn nước trong xanh.
Tô Đường chỉ cần liếc mắt đã nhận ra ngay cô gái trong ảnh chính là mình.
Bức ảnh này có lẽ được chụp vào ngày họ cùng nhau đi khám sức khỏe tại bệnh viện tư nhân của nhà họ Chu, trong khu vườn nhỏ yên tĩnh.
Ngày hôm đó, Chu Sở Thần cũng có mặt ở đó.
Trong lòng Tô Đường dấy lên một chút nghi ngờ. Cô cầm bức ảnh lên, xem xét kỹ lưỡng từng chi tiết.
Hình ảnh cô chỉ chiếm một góc rất nhỏ trong khung hình, nếu không quan sát tỉ mỉ, người ta rất dễ dàng bỏ qua. Nhìn vào bố cục, có vẻ như bức ảnh chủ yếu chụp phong cảnh, còn hình ảnh cô chỉ vô tình lọt vào khung hình mà thôi.
Có lẽ, Chu Sở Thần thậm chí còn không nhận ra sự xuất hiện của cô trong bức ảnh...
"Cô Chu."
Cánh cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra, khiến Tô Đường giật mình. Cô vội vàng đặt khung ảnh trở lại bàn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh quay đầu lại.
"Cuộc họp kết thúc rồi ạ, luật sư Chu bảo tôi lên đón cô xuống."
Là chàng trai trẻ vừa nãy. Cậu ấy nắm lấy tay nắm cửa, thò đầu vào trong, nhìn Tô Đường mỉm cười.
"Vâng, tôi đến ngay." Tô Đường cầm lấy chiếc túi xách của mình, nhanh chóng bước về phía cửa.
"Luật sư Chu thật là giỏi! Vụ án mà vừa nãy chúng tôi còn loay hoay chưa hiểu, anh ấy chỉ nói vài câu trong cuộc họp là mọi thứ sáng tỏ hết..." Chàng trai trẻ nói chuyện không ngớt, có vẻ vô cùng kính trọng Chu Sở Thần. Chỉ một đoạn đường ngắn, cậu ấy cũng có thể thao thao bất tuyệt nói về Chu Sở Thần không ngớt.
Tô Đường biết cậu ấy đã nhầm lẫn cô với Lý Lệ. Cô muốn giải thích nhưng không tìm được cơ hội chen vào, chỉ có thể mỉm cười gật đầu đáp lại.
Hai người cùng nhau đi đến cửa thang máy. Cậu ấy lịch sự bấm nút gọi thang giúp cô: "Luật sư Chu lát nữa sẽ xuống ngay thôi ạ."
Nói xong câu này, chàng trai trẻ cuối cùng cũng im lặng, chỉ đứng bên cạnh mỉm cười chờ đợi.
Tô Đường nhìn thang máy từ từ nhích lên từng tầng. Cô định mở lời giải thích: "Thật ra tôi không phải là..."
Lời còn chưa dứt, bờ vai cô đã được một bàn tay ôm nhẹ. Hương gỗ đàn hương quen thuộc phảng phất, giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai cô: "Đợi lâu rồi phải không em? Sắp về nhà được rồi."
Tai Tô Đường khẽ ngứa. Thang máy cũng vừa lúc dừng lại.
Người đàn ông dẫn cô vào thang máy. Chàng trai trẻ đứng bên ngoài mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt hai người: "Luật sư Chu, cô Chu đi thong thả ạ."
Cánh cửa thang máy khép lại. Tô Đường nhìn thấy khuôn mặt cứng đờ của mình phản chiếu trong gương.
Cô không chắc Chu Sở Thần vừa nãy có để ý thấy trợ lý của anh nhận nhầm cô không. Dù sao, lúc đó trông anh có vẻ rất bận. Nếu anh không biết, việc cô đột nhiên lên tiếng giải thích có lẽ sẽ hơi kỳ lạ.
Nhưng nếu không nói, mọi chuyện lại càng trở nên kỳ lạ hơn.
Tô Đường mím môi, vừa định cất tiếng, đã thấy người đàn ông từ từ rút tay về túi quần.
Áp lực đột ngột biến mất trên vai khiến cổ họng cô nghẹn lại. Người cô trở nên đờ đẫn, hoàn toàn quên mất những lời mình vừa định nói.
Bạn thấy sao?