Ly thuốc kia cuối cùng cũng bị đổ vào trong bồn rửa chén.
Nhìn nước thuốc màu đen còn sót lại trên thành ly, Tô Đường sửng sốt một lúc, đây là lần đầu tiên trong mấy năm nay cô được phép không uống thuốc.
Cô hoảng hốt nhớ tới tối hôm qua sau khi cãi nhau với Chu Hạo Cường, lúc mình ngồi xổm ở trên khoang thuyền khóc thảm thiết, một người đàn ông dịu dàng an ủi cô.
Không muốn uống thuốc cũng không cần phải uống.
Cho nên, Chu Sở Thần vừa rồi mới thực hiện giữ lời hứa với cô sao?
Nghĩ tới đây, cô cảm thấy trong lòng có chút ấm áp.
Đây là một trong số ít lòng tốt mà cô cảm nhận được sau khi gả vào nhà họ Chu.
Có lẽ cũng không tính là ý tốt.
Tô Đường nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên khoang thuyền, Chu Sở Thần lười biếng dựa vào trên ghế, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn về phía biển xa. Chỉ cần nằm ở đó, khí thế bức người trên người anh lại làm cho người ta nhìn thấy mà sợ hãi.
Từ "Lòng tốt" này không phù hợp với anh chút nào, có lẽ từ "Nói là làm" sẽ thích hợp hơn.
Tinh anh trong giới luật sư như Chu Sở Thần, tất nhiên là "Nói là làm, kiên quyết trong việc làm."
Nói ra lời nói, thì lời hứa đưa ra không thể là một tờ ngân phiếu trống không. Làm luật sư, nếu gian dối, thì cũng không có khả năng leo lên được vị trí như bây giờ.
Tối hôm qua anh nghe cô nói ra những lời đó, hôm nay ở trên bàn ăn đương nhiên sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn.
Nhưng mà, đây cũng chỉ là như muối bỏ vào biển thôi.
Chu Sở Thần cũng không thường xuyên ở tại nhà lớn của nhà họ Chu, chờ khi anh rời đi, lời hứa hẹn này cũng thành bọt nước.
Nhưng mà, lời này đối với Tô Đường mà nói cũng đủ rồi.
Cô không dám tham lam với lòng tốt của người khác.
Xế chiều ngày hôm đó, du thuyền đã cập bến.
Ông Chu cũng vừa đến, có lẽ đã lâu không gặp Chu Sở Thần, tối hôm qua nghe anh nói sẽ trở về Tân Hải, hôm nay lập tức vội vàng từ biệt thự ở nông thôn chạy về, gọi mấy cuộc điện thoại thúc giục nào thuyền cập bến.
Chu Sở Thần là người vô cùng kiên quyết trong công việc, ngay khi lên bờ đã lập tức sắp xếp cho mọi người đi tới bệnh viện tư nhân của nhà họ Chu ở Tân Hải để làm kiểm tra sức khỏe.
Chu Hạo Cường bị đánh vài cái trở tay không kịp, vừa định phản bác, đã bị Chu Sở Thần lấy lý do ông Chu tuổi tác đã cao, muốn sớm nhìn thấy tình trạng sức khỏe ông ấy thì mới yên tâm.
Cái cớ bào chữa này đúng là nghe có tấm lòng hiếu thảo.
Chu Hạo Cường lại không nghĩ như vậy.
Nếu Chu Sở Thần thật sự hiếu thảo như vậy, thì khi trở về Tân Hải thì phải đi tới biệt thự ở nông thôn của ông Chu, chứ không phải cùng với anh ta ra biển.
Mặc dù trong lòng Chu Hạo Cường có nhiều bất mãn đi chăng nữa, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý dưới sự uy hiếp mạnh mẽ của Chu Sở Thần.
"Lát nữa, bốn người các con đi kiểm tra khám sức khỏe cho thật kỹ càng." Ông Chu mặc dù tóc đã bạc, nhưng nhìn rất có tinh thần, ánh mắt cũng không hề đờ đẫn, mà tràn đầy khí thế.
Ông ấy chống gậy ngồi ở trong xe, ngồi thẳng lưng.
"Ba đã lớn tuổi rồi, mấy năm nay công ty giao lại cho mấy đứa con, một mình lẻ loi ở nông thôn cũng đơn độc."
Ông ấy thở dài, cuối cùng cũng đi thẳng vào vấn đề: "Các con đó, đã thành gia lập nghiệp, cũng nên sinh mấy đứa nhỏ để cho ba được hưởng thụ vui đùa cùng các cháu."
Chu Hạo Cường nghe vậy, trong lòng lo lắng, vội vàng tỏ rõ lập trường: "Ba, con và Tiểu Đường cũng đang cố gắng, cô ấy mỗi ngày đều uống thuốc."
Nhưng lời này lại khiến cho sắc mặt của ông Chu trầm xuống, nhìn chằm chằm anh ta lạnh lùng nói: "Cố gắng thì cũng phải có kết quả không phải sao?"
Chu Hạo Cường bị ông ấy nhìn chằm chằm như vậy sống lưng tê dại, lời còn chưa nói xong hoàn toàn bị mắc kẹt ở trong cổ họng, cũng không nói ra được.
Ngay khi bầu không khí trầm xuống, Chu Sở Thần mới nhướng mi, chậm rãi nói.
"Ba, loại chuyện này cũng phải xem ý trời, đôi khi áp lực càng lớn, thì càng khó thành công."
Giọng nói anh trầm thấp, giọng điệu bình tĩnh, trong nháy mắt đã làm dịu cơn tức giận của ông Chu.
Mặc dù cơn tức giận của ông Chu tiêu tán, nhưng chuyện này cũng ông ấy cũng đã để trong lòng từ lâu, hôm nay người một nhà đều ở đây, cũng muốn nói chuyện vui vẻ, hừ lạnh nói: "Dù sao ba vẫn còn ở đây, Hạo Cường, hai năm nay nếu con không sinh con, thì vị trí của con ở tập đoàn Chu thị cũng vẫn sẽ đạt tới đỉnh cao."
Những lời này quả thực là đã đưa ra lời tối hậu thư cho Chu Hạo Cường, nghe đến đây sắc mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi lạnh toát ra.
Bệnh viện đến kiểm tra là bệnh viện tư nhân của tập đoàn Chu thị, có trang bị thiết bị kỹ thuật công nghệ tiên tiến nhất.
Nghe nói tổng giám đốc muốn tới làm kiểm tra sức khỏe, viện trưởng đã sắp xếp tốt các phòng ban, chỉ chờ mấy đại nhân vật đại giá quang lâm.
Sau khi xuống xe, sắc mặt của Chu Hạo Cường vẫn không tốt lắm, mấy lần kiểm tra đều mơ màng, thẳng cho đến khi vào khoa Tiết Niệu kiểm tra tinh dịch, thì anh ta mới hoàn hồn lại.
"Cái này tôi không cần kiểm tra phải không?" Anh ta nhìn chằm chằm cái chai y tá đưa tới có chút kháng cự.
"Sao vậy?" Chu Sở Thần cấm lấy cái chai, ánh mắt liếc nhìn qua khuôn mặt anh ta, ý tứ dò xét trong ánh mắt kia khiến cho da đầu Chu Hạo Cường tê dại.
Ánh mắt của anh giống như lưỡi kiếm sắc bén, lực xuyên thấu rất mạnh, như thể chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn thấu anh ta, không có bí mật nào có thể che giấu được.
"Lần trước em đã kiểm tra, không có vấn đề gì." Chu Hạo Cường cố gắng giữ bình tĩnh, không để lộ ra dây thần kinh run rẩy ở trên mặt.
"Không sao." Chu Sở Thần giúp anh ta nhận lấy cái chai y tá đưa, đưa tới trước mặt anh ta, giọng nói nghiêm túc, không cho từ chối: "Có thể kiểm tra lại một lần."
Chu Hạo Cường bị động nhận lấy cái chai, cả người giống như trở thành một con rối gỗ, đi theo Chu Sở Thần vào nhà vệ sinh ở bên cạnh.
Thật vất vả mới bắn được tinh dịch vào trong cái chai.
Chu Hạo Cường cầm lấy cái chai đưa đến trước mắt nhìn, phát hiện lần này lượng bắn ra còn ít hơn so với lần kiểm tra lần trước. Một chút ít chìm xuống ở đáy chai, còn hiện ra màu vàng không bình thường.
Nhìn thấy một chút tinh dịch này, anh ta thật sự xấu hổ không muốn mang ra, nhưng mà bên ngoài cửa phòng đã truyền tới tiếng gõ cửa.
"Em không khỏe sao?" Giọng nói trầm thấp đặc trưng của Chu Sở Thần từ ngoài cửa vang lên.
"Vẫn chưa xong anh cả, em còn cần chút thời gian, anh đi ra ngoài trước đi?"
Anh ta muốn đuổi Chu Sở Thần đi, nhưng lại nghe thấy người đàn ông chậm rãi nói một câu: "Không sao, anh chờ em."
Thật sự là không cho anh ta một chút sơ hở để giấu đi!
Chu Hạo Cường thở dài, sau khi bắn lại một lần nữa, cuối cùng anh ta cũng đẩy cửa ra, bất lực đi ra ngoài.
Sau khi đi ra ngoài anh ta nghiêng người che cái chai trong tay lại, thản nhiên cười với Chu Sở Thần nói: "Đi thôi."
Chu Sở Thần cũng không thèm để ý hành động kỳ lạ của anh ta, cầm cái chai của mình đi ra ngoài trước.
Mặc dù anh không để ý, nhưng Chu Hạo Cường cũng có thể nhìn thấy trong cái chai trong suốt ở trong tay anh chứa đầy tinh dịch màu trắng.
Một cái chai lớn như vậy mà đã được anh bắn đầy!
Chu Hạo Cường còn nhìn thấy bên ngoài cái chai kia thậm chí còn sót lại không ít tinh dịch màu trắng.
Vậy là, lượng xuất tinh của Chu Sở Thần, một cái chai cũng không đủ chứa với anh!
Chu Hạo Cường: Cái này cũng quá là sỉ nhục người khác!
Chu Sở Thần: Cho nên em cũng biết nên làm thế nào rồi chứ?
Bạn thấy sao?