Tô Đường giật mình tỉnh giấc.
Trong căn phòng tối om, cô nhất thời còn cảm thấy có chút mơ hồ.
Hơi thở nhè nhẹ từ phía sau phả vào gáy khiến Tô Đường rùng mình, ý thức trong khoảnh khắc liền trở về.
Đây là phòng của Chu Sở Thần!
Rèm cửa sổ khép kín, không một tia sáng lọt vào, Tô Đường không biết bây giờ là mấy giờ, trong lòng càng thêm hoảng loạn.
Tối qua, trong cơn mê man của cuộc hoan ái với Chu Sở Thần, cô hoàn toàn mất đi ý thức, chẳng hay biết mình bị anh bế về phòng từ lúc nào, lại còn ngủ trên giường anh cả đêm.
Nếu anh tỉnh dậy, hoặc Lý Lệ bất ngờ bước vào, vậy thì mọi chuyện sẽ rối tung lên mất.
Tô Đường cẩn thận từng chút một nhích người ra khỏi vòng tay người đàn ông. Khi dương vật đang cắm chặt ở trong huyệt nhỏ cô vừa rút ra, chất dịch bên trong lập tức trào hết cả ra ngoài.
Cô cắn chặt môi dưới, cố gắng kìm nén khoái cảm mà dương vật mang lại, vịn vào chiếc eo mềm nhũn, lặng lẽ trốn ra khỏi phòng.
Tô Đường tự cho rằng hành động của mình rất kín đáo, nhưng cô không hề hay biết người đàn ông sau lưng đã mở mắt từ lúc cô rời giường, đang lặng lẽ dõi theo cô trong bóng tối.
Ra khỏi phòng Chu Sở Thần, nhìn ra sắc trời bên ngoài, cô mới biết bây giờ còn rất sớm, trời còn chưa hửng sáng. Tô Đường rón rén trở về phòng mình.
Vừa đóng cửa lại, toàn bộ sức lực vừa nãy dồn vào lập tức tan biến, chân cô mềm nhũn suýt chút nữa quỵ xuống đất.
Bàn tay cô luống cuống bám vào chiếc tủ bên cạnh, đồ đạc trên tủ không ngoài dự đoán cũng bị cô làm đổ.
Một loạt tiếng động lộn xộn vang lên, ngược lại làm cho Chu Hạo Cường trên giường tỉnh giấc.
Anh ta nhíu mày ngồi dậy, thấy Tô Đường trở về, cũng không để ý đến tư thế kỳ lạ của cô, lập tức hỏi: "Thế nào rồi? Anh ấy bắn vào trong chưa?"
Tô Đường không đáp lời, chậm rãi chống tay ngồi dậy, rồi lững thững đi đến ghế sofa bên cạnh nằm xuống, lật người định ngủ.
"Tôi nói chuyện với cô đấy không nghe thấy à?!" Chu Hạo Cường từ trên giường bật dậy, vài bước đã đến trước ghế sofa, đứng từ trên cao nhìn xuống cô.
"Không có, anh ấy không chịu bắn vào trong."
Tô Đường nhớ lại khoảnh khắc vừa nãy, cô đỏ mặt ôm lấy cổ Chu Sở Thần nài nỉ anh bắn vào trong, nhưng anh vẫn kiên quyết rút dương vật ra, bắn lên mông cô.
"Lần này không được..." Tô Đường vẫn còn nhớ giọng người đàn ông ôm cô, nhẹ nhàng dỗ dành bên tai: "Lần sau, lần sau nhé em muốn gì anh cũng cho..."
"Lần sau? Tại sao lại phải là lần sau?"
Chu Hạo Cường nghi ngờ nheo mắt nhìn cô: "Cô không phải là lại quên rồi, cố tình kiếm cớ qua loa với tôi đấy chứ?"
"Anh không tin thì thôi." Tô Đường xoay người lại, kéo chăn trùm kín đầu, không muốn để ý đến anh ta nữa.
Cô biết những tháng này mình đang trong kỳ an toàn, Chu Hạo Cường bây giờ đang cần đến cô, sẽ không dám thật sự làm gì cô.
...
Nhưng sau ngày hôm đó, Chu Sở Thần lại đi công tác nước ngoài.
Chu Hạo Cường mặc dù sốt ruột đến phát điên, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, anh ta không thể để Tô Đường ngang nhiên đi theo.
Chu Sở Thần đi biền biệt nửa tháng, Chu Hạo Cường bực bội không thôi, những lúc ở riêng luôn miệng oán trách Tô Đường, trách cô hai lần trước đã không biết nắm bắt cơ hội, để thời gian kéo dài đến thế này.
Tô Đường tựa người bên cửa sổ, gương mặt không chút biểu cảm nhìn xuống khu vườn nhỏ dưới lầu, không biết có nghe lọt tai những lời oán trách kia hay không.
Chu Sở Thần vắng nhà, Chu Hạo Cường cũng không tiện đường đưa đón, mấy ngày nay Tô Đường đều phải đi học bằng xe buýt.
Sau khi đến văn phòng của Chu Sở Thần hôm đó, Tô Đường mới nhận ra thật ra mỗi lần đến trường, cô đều đi ngang qua nơi anh làm việc.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, trong đầu lại miên man nghĩ về Chu Sở Thần.
Cô nghĩ đến việc thì ra mỗi lần đi làm, anh đều đưa cô đến trường trước rồi mới quay về công ty, thật ra đó cũng chẳng phải là đường thuận tiện gì, nhưng anh chưa từng một lần than vãn.
Cô nghĩ anh thật ra là một người rất tốt, cho dù lúc đó ở bệnh viện cô đã nói những lời quá đáng như vậy, anh ấy vẫn nguyện ý mỗi ngày đưa đón cô.
Cô nghĩ anh thật sự đúng là một người chồng tốt, mỗi lần ân ái đều biết cách dỗ dành người khác như vậy...
Nghĩ đến đây, lồng ngực cô bỗng nghẹn lại, khó chịu vô cùng.
Cô cảm thấy có chút khó thở, ghé đầu vào cửa sổ, gió từ bên ngoài thổi vào mặt, vậy mà lại hơi rát.
Trạm tiếp theo là đến văn phòng của Chu Sở Thần, cô vô thức chú ý đến điều này. Ánh mắt cô hướng ra ngoài, chợt thấy trước cửa văn phòng tụ tập rất đông người, đầu người đen nghịt, ồn ào náo động, còn có người giăng biểu ngữ.
Một bóng người cao gầy đứng trên bậc thềm, dáng vẻ cao lớn nổi bật giữa đám đông như hạc đứng giữa bầy gà.
Khi nhìn thấy anh, đồng tử Tô Đường chợt co rụt lại.
Là Chu Sở Thần.
Anh ấy đã về nước rồi sao?! Về từ bao giờ vậy?!
Chiếc xe buýt lúc này bất ngờ dừng lại, giọng nói máy móc quen thuộc vang lên thông báo trạm đến.
Tô Đường hành động nhanh hơn cả ý thức, cô bật người đứng dậy, lảo đảo bước xuống xe.
Ngay khi chiếc xe vừa lăn bánh, cô mới sững sờ nhận ra hành động vừa rồi của mình.
Cô đang trên đường đến trường, sao lại đột nhiên xuống xe sớm như vậy?
Đang lúc buồn bực, chợt cô lại nghe thấy tiếng ồn ào từ phía văn phòng luật sư trở nên náo loạn hơn.
Rốt cuộc những người đó đang làm gì vậy?
Sự tò mò thôi thúc cô bước về phía đám đông.
Càng đến gần, tiếng ồn ào càng lớn, nhất thời cô không thể nghe rõ họ đang tranh cãi điều gì.
Nhưng ánh mắt cô lại bị thu hút bởi người đàn ông đang đứng trên bậc thềm.
Hình như anh gầy đi một chút, dưới mắt hằn lên vài vệt quầng thâm nhạt, nhưng dáng vẻ lại càng thêm phần mạnh mẽ, kiên nghị.
Khi đến gần hơn, những tấm biểu ngữ đập vào mắt cô.
"Chu Sở Thần cấu kết với quyền thế, biện hộ cho kẻ tử tù!"
"Chu Sở Thần coi thường luật pháp, giúp kẻ sát nhân thoát tội!"
Xung quanh vang lên những tiếng mắng chửi chói tai, nghe thật nhức nhối.
Người đàn ông đứng trên bậc thềm, khuôn mặt lạnh lùng không chút gợn sóng. Rõ ràng anh nghe thấy, nhìn thấy tất cả, nhưng dường như đám người kia đang chỉ trích, mắng nhiếc một ai đó không phải anh, vẻ mặt anh thờ ơ đến lạ thường.
Đám đông phẫn nộ chen lấn, xô đẩy cả Tô Đường về phía trước. Xung quanh cô toàn là những gương mặt giận dữ, tiếng la hét, mắng nhiếc vang vọng khiến đầu óc cô choáng váng.
Bên cạnh Chu Sở Thần có nhân viên vây quanh bảo vệ, có người lớn tiếng quát bảo đám đông giữ bình tĩnh.
Nhưng mọi nỗ lực đều vô ích, Tô Đường loạng choạng bị người ta đẩy đến sát bên cạnh Chu Sở Thần. Cô vừa nắm lấy tay một người định hỏi chuyện gì đang xảy ra, thì nhìn thấy bên cạnh một người đàn ông đang cầm một chai nhựa trong suốt, lén lút vòng ra phía sau Chu Sở Thần.
Trong chai chứa đầy chất lỏng, nắp đã được mở ra, thứ dung dịch hơi ngả màu vàng nhạt khiến Tô Đường kinh hãi tột độ.
Cô không biết mình lấy đâu ra dũng khí, đột nhiên lao tới, muốn đẩy người đàn ông kia ra.
Nhưng vóc dáng anh ta lại to lớn, cô căn bản không thể lay chuyển. Tô Đường dứt khoát giật lấy cái chai trong tay anh ta, vừa giằng co vừa lớn tiếng gọi những nhân viên bảo vệ: "Mau đến giúp tôi!"
"Là Axit sulfuric! Mau bỏ tay ra!" Gã đàn ông thấy có người đến giằng co, lập tức hét lớn, nhất thời khiến đám đông hoảng loạn.
Chu Sở Thần quay đầu lại, liếc mắt thấy Tô Đường đang giằng co cái chai kia với anh ta, sắc mặt anh trở nên trắng bệch. Đôi chân dài của anh bước nhanh tới muốn kéo Tô Đường ra, thì người đàn ông kia lại chớp lấy thời cơ, hướng thẳng miệng chai về phía anh, hắt mạnh.
Thời gian dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc, Tô Đường cũng không biết lúc đó đầu óc mình nghĩ gì. Rõ ràng biết trong chai là axit sulfuric, cô lại không chút do dự lao tới, giơ tay che chắn trước mặt Chu Sở Thần.
"Tô Đường!"
Trong tích tắc, giọng nói run rẩy của người đàn ông vang lên bên tai cô.
Trong đầu Tô Đường không hề có chút hối hận, ý nghĩ đầu tiên lóe lên lại là.
Ai bảo anh đối tốt với cô như vậy, coi như cô trả anh ân tình này vậy...
Bạn thấy sao?