Vốn dĩ thừa nhận thẳng thắn cũng chẳng sao, nhưng bị Chu Sở Thần hỏi một câu như vậy, cô cảm thấy mọi thứ dường như đã khác đi. Ánh mắt anh sâu thẳm như muốn nhìn thấu tận sâu đáy hồn cô, nơi ẩn chứa những bí mật chẳng ai hay. Tim Tô Đường chợt thắt lại, một cảm xúc mà cô luôn cố tình lơ đãng dường như đang âm thầm nảy mầm.
Tô Đường hốt hoảng quay mặt đi, hàng mi khẽ run rẩy không giấu nổi vẻ bối rối. Miệng cô khẽ động, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng mới thốt ra một câu: "Anh là anh cả..." Lời này vừa như đáp lại anh, lại vừa như để tự nhắc nhở chính mình. Anh là anh chồng cô, là anh trai của chồng cô...
"Chỉ vậy thôi sao?" Chu Sở Thần nghe vậy, yết hầu khẽ cuộn lăn, đôi mắt sắc lạnh ghim chặt vào cô.
Tô Đường không dám nhìn thẳng vào mắt anh, tim đập mỗi lúc một nhanh hơn. Cô đã mơ hồ nhận ra điều gì đó, nhưng lại sợ hãi không dám chạm vào ranh giới mong manh kia, bởi cô không chắc mình có thể gánh chịu được hậu quả nếu vượt qua nó, nên đành cố tình né tránh.
Không nhận được lời đáp của cô, vẻ mặt Chu Sở Thần ngược lại lại dịu xuống. Anh buông tay cô ra, nghiêng người thu dọn hộp thuốc trên bàn, trước khi đứng dậy nhàn nhạt nói: "Bất kể là vì lý do gì, sau này đừng như vậy nữa." Nói rồi, người đàn ông xách hộp thuốc bước ra khỏi phòng.
Tô Đường ngồi yên lặng trên sofa, ôm lấy cổ tay vẫn còn nóng ran, mãi lâu sau nhịp tim mới dần ổn định trở lại.
...
Cả phòng tập nhảy vắng tanh, mọi người đã về hết, Tô Đường ngồi bên cửa sổ lớp học, ánh mắt đượm buồn nhìn những bóng cây lay động ngoài kia. Cô nhận ra mình ngày càng sợ Chu Sở Thần. Nỗi sợ hãi này hoàn toàn khác biệt so với trước đây. Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy anh, tim cô lại không tự chủ được mà đập nhanh hơn, hơi thở nghẹn lại. Cô sợ hãi sự gần gũi của anh, nhưng sâu thẳm trong lòng lại mơ hồ mong chờ.
Tô Đường biết rõ điều này là không đúng, nhưng lại không dám suy xét kỹ càng. Giống như cái ngày cô đột nhiên xông ra chắn trước mặt anh, chỉ cần nghĩ thoáng qua cũng có thể hiểu được nguyên nhân, nhưng cô vẫn cố chấp lờ đi như một con đà điểu. Mấy ngày nay, cô thậm chí còn viện cớ bận luyện tập nhảy để không về nhà, chỉ sợ phải đối diện với Chu Sở Thần, càng sợ bị Chu Hạo Cường ép buộc đi xin giống của anh. Tiềm thức mách bảo cô rằng, nếu cứ tiếp tục gần gũi với anh, mọi chuyện rất có thể sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát. Vì vậy, dù Chu Hạo Cường có dùng lời lẽ ngon ngọt hay đe dọa thế nào, cô vẫn kiên quyết không về.
Nhưng cứ trốn tránh mãi cũng không phải là cách...
Đang miên man suy nghĩ, điện thoại Tô Đường đột nhiên reo lên. Cô vốn tưởng là Chu Hạo Cường gọi đến thúc giục, nhưng khi cầm lên xem thì lại là một số máy lạ. Vừa bắt máy, một giọng nam trẻ tuổi hốt hoảng vang lên: "Chị dâu, luật sư Chu bị người ta chặn ở TK rồi, chị có thể qua đây một chuyến được không?"
Tai Tô Đường ù đi, tim cô thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Trong đầu cô lập tức hiện ra cảnh Chu Sở Thần bị người ta vây quanh mắng chửi ở cổng văn phòng luật sư. Cô thậm chí không kịp suy nghĩ, vội vã hỏi rõ địa chỉ rồi bắt taxi tức tốc chạy đến.
TK là một quán bar hạng sang có tiếng ở Kinh Thị.
Khi Tô Đường xuống xe, cô không thấy đám đông nào tụ tập quanh đó. Cô nhíu mày bước vào, vừa đi vừa gọi cho anh trợ lý: "Tôi đến rồi, anh ở đâu? Có đông người không? Anh ấy có ổn không?"
Cô vội vã bước nhanh, mồ hôi lấm tấm trên trán, gấp gáp lên lầu. Đến trước cửa phòng riêng, cô đẩy cửa bước vào. Khác với tưởng tượng về một cảnh tượng ồn ào náo nhiệt, bên trong chỉ có lác đác vài người ngồi, tất cả đều mặc vest chỉnh tề, lịch sự, nhìn là biết dân công sở đi ăn uống.
Chu Sở Thần gác đôi chân dài lên ghế sofa, mắt nhắm nghiền, đầu tựa hẳn vào lưng ghế, trông như đã ngủ say.
Cổ họng Tô Đường nghẹn lại, nhận ra mình đã hiểu lầm. Cô vừa định khép cửa lùi ra thì bị anh trợ lý đứng gần đó kéo tay lại.
"Chị dâu đến rồi!"
Tiếng anh trợ lý vừa dứt, mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía cô. Mọi người vừa cười vừa nhiệt tình kéo cô vào trong.
"Tôi thật ra không phải là..."
Tô Đường xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu. Cô vừa định giải thích mình không phải vợ của Chu Sở Thần thì người đàn ông đang nhắm mắt bỗng nhiên ngồi thẳng dậy. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt hai người chạm nhau.
Ánh mắt ấy nóng rực, sâu trong đáy mắt dường như có ngọn lửa đang thiêu đốt, khiến Tô Đường nghẹn thở, lời định nói cũng tan biến. Cô bị mọi người kéo đến ngồi cạnh Chu Sở Thần.
"Chị dâu bị dọa sợ hả? Chắc chị vội lắm, ra nhiều mồ hôi thế này?"
Anh trợ lý cười, rút mấy tờ khăn giấy đưa cho Tô Đường, rồi lại rót nước ngọt đặt trước mặt cô, vẻ mặt hối lỗi: "Lỗi của tôi, thật ra là luật sư Chu uống hơi quá chén. Bọn tôi sợ nói thật chị sẽ lo lắng nên mới mạo muội 'mời' chị đến..."
Tô Đường không dám nhìn người đàn ông bên cạnh, cô cúi đầu nhận lấy ly nước, trong lòng vừa hoảng hốt vừa bực bội. Cô không hiểu sao lúc nãy mình lại hành động bốc đồng như vậy, đầu óc cứ thế choáng váng rồi chạy đến đây.
Thấy sắc mặt cô không tốt, anh trợ lý vội vàng giải thích: "Thật ra tôi cũng không hoàn toàn nói dối đâu ạ. Lúc nãy đúng là có người đến gây sự, nhưng bị người khác đuổi đi rồi..."
Những người xung quanh vội vàng phụ họa, rồi kể lể dạo này Chu Sở Thần vất vả thế nào, lại không được nhiều người thông cảm.
Mấy ngày nay, Tô Đường thực ra đã biết nguyên nhân văn phòng luật sư bị bao vây hôm đó là do Chu Sở Thần nhận vụ án của nhà họ Tống. Con trai út nhà họ Tống một năm trước đã lái chiếc xe thể thao của gia đình trên con phố sầm uất ở Kinh Thị, liên tiếp cán qua người, gây ra cái chết và thương tích cho nhiều người đi đường. Vụ việc này gây chấn động dư luận, cộng thêm gia sản đồ sộ và thế lực lớn mạnh của nhà họ Tống càng khiến người dân phẫn nộ. Đến tận bây giờ, chỉ cần nhắc đến chuyện này thôi cũng đủ khiến quần chúng cảm thấy vô cùng căm hận.
Tô Đường thậm chí còn đọc được những lời lẽ đe dọa trên mạng, có người tuyên bố muốn sát hại luật sư bào chữa cho nhà họ Tống, và nhận được rất nhiều lượt thích. Đó là lý do khi nghe tin Chu Sở Thần gặp chuyện, cô đã hốt hoảng chạy đến.
Thấy sắc mặt Tô Đường ngày càng tái đi, anh trợ lý ngỡ cô cũng bất bình về vụ việc này, vội vàng giải thích: "Thật ra, việc luật sư Chu nhận bào chữa cho nhà họ Tống cũng có những nỗi khổ riêng..."
Một tiếng ho khẽ vang lên, cắt ngang lời anh trợ lý. Rõ ràng, chủ đề này liên quan đến một bí mật nào đó, không được phép tùy tiện nhắc tới.
Tô Đường vội vàng nói: "Không sao đâu, nếu không có chuyện gì thì tôi xin phép về trước, mọi người cứ tiếp tục."
Việc cô đột ngột xuất hiện đã là không nên, giờ cô chỉ mong nhanh chóng rời đi, tránh để lát nữa Chu Sở Thần tỉnh rượu nhận ra người.
Nhưng cô vừa đứng dậy, bàn tay đang buông thõng bên cạnh đã bị nắm chặt, một lực kéo mạnh khiến cô mất thăng bằng, ngã trở lại ghế sofa.
Thân thể Tô Đường chao đảo, vai cô chạm vào người đàn ông bên cạnh. Vừa ngẩng đầu lên, cô đã bắt gặp đôi mắt sâu thẳm ấy.
Đôi mắt đó còn nóng bỏng hơn lúc nãy, dường như có một thứ tình cảm mãnh liệt đang chực trào ra từ tận đáy lòng anh.
Lồng ngực Tô Đường nghẹn lại, cô chột dạ dời ánh mắt đi.
Chu Sở Thần vẫn nhìn cô không rời.
Cô đến vội nên mồ hôi ra khá nhiều, những giọt mồ hôi trên cổ dưới ánh đèn trông như được dát một lớp vàng mỏng. Khuôn mặt trắng nõn của cô ửng hồng, vành tai cũng nóng bừng, toát lên một vẻ quyến rũ lạ kỳ.
"Đỡ anh dậy."
Người đàn ông nhìn cô, giọng nói trầm khàn, mang theo chút lười biếng. Bàn tay anh vẫn nắm chặt tay cô không buông, ngón tay cái thậm chí còn tham luyến mà nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay mềm mại của cô...
Bạn thấy sao?