Lời này rõ ràng là nói với Tô Đường, những người khác tự nhiên chẳng dám động đậy, ngược lại còn lảng sang một bên, ngước mắt nhìn trời nhìn đất, ra vẻ bận rộn.
Một dòng điện tê dại chạy dọc theo cổ tay, Tô Đường đỏ mặt muốn rụt tay lại, nhưng người đàn ông lại thừa cơ dựa sát vào, nửa người đổ dồn lên vai cô, đôi môi mỏng gần như chạm vào tai cô, khẽ nói.
"Anh hơi chóng mặt."
Anh dường như thật sự đã ngà say, trong lúc nói, sống mũi cao thẳng cọ nhẹ vào gáy cô, như một đứa trẻ đang làm nũng.
Hơi thở nồng nàn mùi rượu phả vào tai, khiến nửa người Tô Đường mềm nhũn.
Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, nhất thời cảm thấy có chút bất lực.
Anh trợ lý nhỏ bên cạnh đúng lúc tiến đến, đưa cho cô một chiếc thẻ phòng: "Chị dâu, trên lầu có phòng nghỉ, chị đưa luật sư Chu lên đó nghỉ ngơi một chút đi ạ. Anh ấy vừa tiếp khách ở phòng bên, quả thật đã uống hơi nhiều."
Tô Đường không mấy tình nguyện, nhưng Chu Sở Thần lúc này đã chẳng còn e dè, ôm chặt lấy eo cô, đôi môi mỏng khẽ cắn mút làn da non mềm nơi cổ cô, ánh mắt những người xung quanh nhìn họ đã ánh lên vẻ mờ ám trêu chọc.
Giờ phút này dù sao cũng khó lòng thoát thân, thay vì ở lại đây chịu đựng những ánh mắt chế giễu trêu chọc, chi bằng cứ đưa anh lên lầu trước, rồi tìm cơ hội rời đi sau.
"Vậy tôi đưa anh ấy lên trước, lát nữa sẽ xuống." Tô Đường cười gượng gạo, cố tình lờ đi những lời trêu ghẹo của mọi người.
Cô đỡ Chu Sở Thần đứng dậy, vốn tưởng sẽ rất khó khăn, nhưng người đàn ông dường như chưa say đến mức mất hết ý thức, chỉ dựa vào người cô, không hoàn toàn dồn hết trọng lượng lên.
Chỉ có đôi tay kia là ôm cô rất chặt, như thể sợ cô sẽ bỏ trốn giữa chừng.
Tô Đường dìu anh ra khỏi phòng riêng, ban đầu định đi thang máy, nhưng không ngờ đến cửa thang máy lại thấy biển báo đang sửa chữa.
Thang máy ở phía bên kia lại quá xa, đi qua đó không biết sẽ chạm mặt bao nhiêu người, ngược lại cầu thang lại ở ngay gần đó.
Lầu ở đây không cao, phòng chỉ ở hai tầng trên, Tô Đường nghĩ đi thang bộ có lẽ sẽ đỡ rắc rối hơn, liền dìu Chu Sở Thần bước vào cầu thang.
Cánh cửa vừa mở, đèn cảm ứng âm thanh trong hành lang liền sáng lên. So với thế giới xa hoa trụy lạc bên ngoài, nơi này tĩnh lặng như một thế giới khác.
Tiếng bước chân hai người vang vọng trong không gian cầu thang vắng vẻ, người đàn ông cao lớn bên cạnh vòng tay qua vai Tô Đường, ôm trọn lấy cô.
Bước chân anh vững chãi, cánh tay ôm cô chắc chắn và mạnh mẽ, hoàn toàn không giống dáng vẻ của một người say.
Trong lòng Tô Đường dấy lên một nỗi bất an mơ hồ, cô khẽ nới lỏng tay đang đỡ anh ra, nhẹ nhàng dịch người sang một bên.
Nhưng chưa kịp bước nào, bả vai cô đã bị bàn tay người đàn ông ở bên cạnh giữ lại, kéo về sát bên anh.
"Chạy cái gì? Vừa nãy không phải em rất lo lắng cho anh sao?"
Giọng nói trầm khàn của anh từ từ vang lên bên tai, tim Tô Đường đột nhiên thắt lại, cả người suýt chút nữa đã nhảy dựng lên.
Cô nhất thời không thể xác định được anh rốt cuộc đã say hay chưa, càng không rõ anh có nhầm lẫn cô với Lý Lệ hay không.
Đang lúc lòng đầy nghi ngờ, thì Chu Sở Thần lại loạng choạng người, như thể không đứng vững, thân hình cao lớn nặng nề dựa cả vào tường, đôi môi mỏng chạm vào vành tai cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy dịu dàng/
"Thấy em đến, anh thật sự rất vui."
Vừa nói, ngón tay thon dài của anh đã luồn vào trong vạt áo của cô, chậm rãi trượt dọc theo vòng eo mềm mại.
Nghe tiếng thở của người đàn ông mỗi lúc một nặng nhọc, phần hông của anh trên bụng cô dần nhô lên một khối cộm cấn, nặng nề ấn xuống.
Bụng dưới Tô Đường mềm nhũn, mồ hôi lạnh túa ra, cô lúc này hoàn toàn không thể chịu đựng dù chỉ một chút khêu gợi từ anh.
Khó khăn lắm cô mới nắm được bàn tay đang sờ soạng của anh, vừa ngẩng đầu lên, hơi thở nóng rực, ổn định của người đàn ông đã áp sát, xâm chiếm cô.
Đôi môi nóng bỏng tách rời môi cô, không chút do dự mút lấy, đầu lưỡi táo bạo tiến sâu vào trong, quấn chặt lấy lưỡi cô.
Bàn tay thon dài siết chặt vòng eo cô, đốt ngón tay cứng rắn cấn vào da thịt, như thể xương cốt cô cũng bị anh nắm trọn.
Thân hình nặng nề của người đàn ông hoàn toàn áp xuống, Tô Đường bị anh ép sát vào tường, trong tư thế nghênh đón, cô ngửa đầu, để mặc anh hôn sâu hơn.
Xương cốt cô như muốn rã rời, tựa như người chết đuối, cả thân thể chìm nghỉm, nghẹn thở đến khó khăn.
Hai tay cô nắm chặt vạt áo anh, không biết là muốn đẩy ra, hay muốn kéo anh lại gần thêm chút nữa.
Trong hành lang yên tĩnh, đèn cảm ứng trên trần bỗng vụt tắt, cả thế giới dường như chìm vào bóng tối mịt mùng.
Chỉ còn tiếng thở dồn dập, hỗn loạn của hai người và tiếng tim đập thình thịch bên tai cô.
Anh áp sát người vào cô, mơn trớn, hút mút.
Môi cô bị anh hôn đến sưng mọng, đầu lưỡi tê dại vì bị anh tận tình mút mát, cả người Tô Đường mềm nhũn trong vòng tay anh, như muốn tan chảy thành vũng nước, trượt dài xuống đất.
Không biết từ lúc nào, cơ thể cô đã bị anh nhấc bổng lên, người đàn ông nâng tay ôm lấy hai bờ mông tròn trịa của cô, eo thon chắc nịch chen vào giữa hai chân cô, dương vật sưng trướng qua lớp vải dày nặng nề nghiền ép lên âm hộ cô.
Dương vật nóng bỏng nhô cao kẹt giữa hai bắp đùi cô, qua lớp quần lót mỏng manh cọ xát giữa hai cánh hoa khép hờ.
Vật thịt to lớn, cứng rắn ấy nghiền qua nơi yếu ớt giữa hai đùi cô, động tác thô bạo, hung hãn của anh khiến bắp đùi của Tô Đường run rẩy dữ dội.
Tô Đường nức nở ôm chặt cổ người đàn ông, hai chân quấn quanh eo anh, vô thức nhấc mông lên đón nhận dương vật đang nghiền ép của anh.
Dương vật nóng rực qua lớp quần cọ xát lên âm hộ non mềm của cô, nhiệt độ bỏng rát khiến cả người cô tê dại, huyệt nhỏ như muốn tan chảy, trở nên mềm nhũn, ướt át, không ngừng có chất lỏng chảy ra từ bên trong quần lót, thấm vào quần tây của anh, giữa những lần nghiền ép kéo theo những sợi tơ mỏng manh.
Chu Sở Thần khẽ rên một tiếng, tay luồn xuống dưới váy cô, bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn hai bờ mông trắng nõn của cô, thịt mềm mại, trắng mịn tràn ngập lòng bàn tay anh, eo anh theo động tác của cô mà ưỡn lên, một hõm sâu, một gò cao, qua vài lớp vải ướt át dính chặt lấy nhau không rời.
Bàn tay anh có chai sạn nhẹ, xoa nắn khiến cả người Tô Đường tê dại.
Cô thở dốc ngửa cằm lên, há miệng thở hổn hển đầy bất lực, bầu ngực căng tròn ép vào ngực người đàn ông, không ngừng cọ xát.
Chu Sở Thần khẽ rên một tiếng, yết hầu khẽ cuộn lăn lên xuống, một tay anh cởi khóa kim loại ở thắt lưng, kéo khóa quần xuống, dương vật sưng trướng bật ra khỏi lớp vải, đập vào giữa hai chân đang dang rộng của cô.
Tô Đường run rẩy, mở mắt cảm thấy chiếc quần lót dưới váy đã bị người đàn ông móc xuống, dương vật nóng bỏng kia đang hùng hổ đặt vào giữa hai chân cô, sắp sửa không chút kiêng kị mà đâm thẳng vào.
"Không..." Tô Đường bị hơi nóng làm cho bừng tỉnh, tay chống vào bụng anh ngăn không cho anh tiến lại gần.
Lời vừa dứt, đèn cảm ứng trên trần lập tức sáng lên.
Cô thấy rõ ràng người đàn ông trước mặt đang gắt gao nhìn chằm chằm mình, ánh mắt anh nóng rực và mạnh mẽ, tựa như ánh mắt của con báo hoang đang lên cơn cuồng nộ, từng hơi thở đều mang theo sự hung hãn của kẻ sắp chiếm đoạt.
"Tại sao không?" Giọng người đàn ông từ từ vang vọng trong hành lang tĩnh lặng, âm trầm khàn khàn, mang theo sự gợi cảm đầy dục vọng.
Trong lúc anh nói, quy đầu nóng bỏng thô to ở dưới thân đã tách mở huyệt nhỏ của cô, một phần lớn đã xâm nhập sâu vào bên trong.
Tô Đường càng thêm hoảng sợ, vừa cố sức đẩy anh ra vừa nói: "Anh cả, anh nhận nhầm người rồi! Em không phải là Lý Lệ!"
Cô ngỡ rằng lời nói đó sẽ khiến người đàn ông dừng lại, nào ngờ anh chỉ khẽ bật cười, cánh tay vòng qua đầu gối cô, cả người đè mạnh xuống.
Hông anh thúc mạnh, dương vật sưng to ngay lập tức đã đâm sâu vào bên trong!
"Ưm..."
Huyệt nhỏ như phát cuồng mà siết chặt lấy dương vật thô to, co rút dữ dội. Cô ôm chặt cổ Chu Sở Thần, cả người run rẩy, bên trong huyệt nhỏ trào ra những dòng chất lỏng nóng bỏng làm ướt đẫm bụng dưới của anh.
Khoái cảm mãnh liệt gần như khiến cô ngất lịm đi, giọng nói trầm thấp của người đàn ông dường như từ một nơi xa xăm vọng lại.
"Ai nói anh nhận nhầm người?"
Bạn thấy sao?