Chương 130: Chương 130: Hưởng Thụ

Cơ thể nóng bỏng của người đàn ông từ phía sau áp sát lại gần, giọng nói trầm khàn còn vương chút lười biếng của buổi sớm vừa tỉnh giấc.

Chiếc mũi cao thẳng của anh khẽ cọ xát bên cổ Tô Đường, bàn tay đang siết chặt eo cô khi kéo cô lại còn thuận thế ôm trọn bầu ngực căng tròn trước ngực của cô, vô cùng điêu luyện xoa nắn chúng.

Mùi hương gỗ đàn hương hòa quyện với hương hoa hạt dẻ nồng nàn, bao phủ lấy cô.

Tim Tô Đường đập hụt đi một nhịp, không rõ vì sợ hãi hay là vì bị động tác của anh làm cho giật mình.

Cô lập tức hoảng hốt nhắm mắt lại, bản năng mách bảo phải giả vờ ngủ để thoát khỏi tình huống này.

Chu Sở Thần cũng không vạch trần cô, anh chỉ nắm lấy bầu ngực của cô, những ngón tay chậm rãi vuốt ve hình dáng bầu vú, luôn cố ý hay vô ý cọ qua núm vú của cô, để lại một cảm giác tê dại.

Tô Đường nhắm chặt mi mắt khẽ run, vẫn cố gắng điều hòa hơi thở, phớt lờ bàn tay đang trêu chọc của người đàn ông.

Thế nhưng, ngón tay thon dài kia lại cứ quấn quýt quanh bầu ngực của cô, hết vòng này đến vòng khác, từ ngoài vào trong, cuối cùng khẽ lướt qua núm vú.

Cô cắn chặt phần thịt mềm trong khoang miệng, cố kìm nén tiếng rên rỉ sắp bật ra, lồng ngực cô tê dại, tay anh như mang theo điện, lướt đến đâu cũng mang lại cảm giác tê dại đến đó.

Huyệt nhỏ run rẩy ngậm chặt lấy dương vật của người đàn ông, từng bọt nước trào ra phụt phụt, hơi nóng vừa mới dịu đi lại bắt đầu bốc lên ngùn ngụt, đặc biệt là phía dưới bị dương vật lấp đầy, lập tức trở nên mềm nhũn.

Các ngón chân cô cuộn tròn lại từng chiếc một, bụng dưới ê ẩm. Bầu ngực được anh nắm trong tay vẫn bị kích thích đến nỗi núm vú cương cứng, cứng rắn chạm vào lòng bàn tay anh.

Chu Sở Thần nắm chặt bầu ngực cô, xoa bóp, nắn bóp, mặc sức vui đùa, cho đến khi hai bầu ngực trắng ngần biến thành màu hồng hào, hai núm vú hồng hào kia cũng sưng tấy đỏ mọng, anh mới chịu dời tay đi.

Tô Đường vừa thở phào một hơi, thì tay anh lại dọc theo đường eo cô xuống dưới, dần dần chạm đến vùng tam giác.

Ngay khoảnh khắc môi âm hộ bị anh vạch ra, Tô Đường không thể giả vờ được nữa, cô chộp lấy cổ tay anh, hoảng sợ nói: "Đừng..."

Người đàn ông khẽ cười, ghé sát lại cắn nhẹ vành tai cô, thì thầm: "Sao không giả vờ nữa? Anh còn tưởng em đang đợi dịch vụ gọi dậy của anh."

Dương vật vẫn đang nhấp nhô trong huyệt nhỏ của cô. Không cần hỏi cũng biết dịch vụ gọi dậy của anh là gì.

"Anh cả..." Tô Đường vội vàng mở to mắt, tay đẩy vào hông anh đang đè xuống: "Đừng làm nữa..."

Cô nhớ lại sự điên cuồng trước đó, làm xong ở cầu thang, về phòng lại còn quấn quýt suốt một lúc lâu.

Từ lối vào cho đến ghế sofa, rồi lên đến tận giường... khắp nơi đều in hằn dấu vết của những cuộc yêu mãnh liệt của hai người.

Vừa rồi bị anh trêu chọc, Tô Đường lại cảm thấy bên dưới trướng lên một cách dữ dội, ngoài trừ dương vật của anh ở bên ngoài, bụng cô dường như còn ứ đọng thứ gì đó chưa thể thoát ra ngoài.

Cô khẽ nhích mình hai cái, không ngờ trong bóng tối lại truyền đến một tiếng "ùng ục" vang dội từ bụng của cô.

Tô Đường ôm bụng, mặt đỏ bừng vì ngượng.

Động tác của Chu Sở Thần khẽ dừng lại, rút tay ra khỏi giữa chân cô, thuận thế nắm lấy cổ tay cô, rồi đưa lên môi khẽ hôn: "Đói không? Anh gọi người mang đồ ăn vào nhé?"

"Đừng! Em không đói..." Tô Đường vội rút tay về, xoay người muốn thoát khỏi vòng tay anh, nhưng chưa nhích được bao nhiêu đã bị anh vòng tay qua eo kéo trở lại.

"Không đói?"

Người đàn ông ghé sát lại, lòng bàn tay chậm rãi đặt lên chiếc bụng thon gọn của cô. Một tiếng cồn cào lại vang lên, lớn hơn cả lúc nãy, khiến Tô Đường dù muốn cứng miệng cũng không thể nào chối cãi được.

"Bụng em không cứng bằng miệng em đâu." Anh khẽ cười bên tai cô.

Tô Đường cắn chặt môi dưới không nói gì, vùi đầu vào khuỷu tay, giả vờ như không nghe thấy, biết da mặt cô mỏng, cho nên người đàn ông cũng không trêu chọc thêm, anh chỉ chống người dậy, vươn tay lấy điện thoại nội bộ trên tủ đầu giường.

"Đừng!" Thấy anh thật sự định gọi điện, Tô Đường vội vàng nắm lấy tay anh, thương lượng: "Lát nữa em về ăn cũng được, đừng gọi người lên đây..."

Chu Sở Thần nghe lời cô nói, ánh mắt khẽ dừng lại, cúi đầu nhìn cô: "Không muốn anh gọi người lên sao?"

Tô Đường không ngờ anh lại nắm bắt trọng điểm trong lời nói của cô nhanh đến vậy, cổ họng cô nghẹn ứ. Mặc dù đã nghe ra sự không vui trong giọng nói của anh, nhưng cô vẫn cứng đầu gật đầu.

"Tại sao không muốn?" Chu Sở Thần hạ thấp giọng, nửa người đè sát lại, khẽ hôn lên tai cô một cách lười biếng.

Lỗ tai nhạy cảm bị anh trêu chọc đến ngứa ngáy tê dại, cô run rẩy vài cái trong vòng tay anh, co rụt cổ tránh đi.

"...Sẽ bị nhìn thấy."

Tô Đường không đoán được suy nghĩ hiện tại của Chu Sở Thần, cô vốn nghĩ rằng sau khi tỉnh lại sẽ phải đối mặt với những lời chất vấn của anh, dù không giống trong mơ, nhưng chắc chắn cũng sẽ không phải như bây giờ.

Anh không những không trách mắng, mà cảm giác anh mang lại cho cô như thể anh rất vui vẻ chấp nhận hiện trạng, thậm chí còn có chút...hưởng thụ?

"Bị nhìn thấy thì sao?"

Người đàn ông thờ ơ đuổi theo, cắn lấy dái tai cô, mút mát, đầu lưỡi luồn vào trong tai cô, không cho cô bất kỳ cơ hội trốn tránh nào.

Chỉ là bị nhìn thấy thôi, anh còn mong cho cả thế giới biết.

Cô là của anh.

Tô Đường bị Chu Sở Thần hỏi mà cổ họng nghẹn lại.

Một người đàn ông đã có vợ, lại còn là anh chồng của cô, mà anh lại là một luật sư, danh tiếng quan trọng với anh đến mức nào, lẽ nào anh không biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này sao?

"Chị dâu biết thì..." Lời Tô Đường còn chưa nói hết, thì giọng cô đã nhỏ dần đi.

Người đàn ông khẽ nhướng mày, lúc này anh mới chợt nhớ ra còn có người đó tồn tại.

Liếc thấy hàng mi cụp xuống của cô gái, ánh mắt anh khẽ động, rồi thăm dò hỏi: "Em bận tâm đến cô ta sao?"

Câu hỏi này ẩn chứa quá nhiều ý nghĩa, mỗi ý đều khiến Tô Đường không thể đối phó, cô cắn nhẹ môi dưới, gằn giọng đáp: "Không có."

Người đàn ông nhìn vẻ mặt cô đang dần lạnh đi, hờ hững nhếch khóe môi, rồi lại hỏi: "Không thích anh à?"

Câu hỏi này khiến tim Tô Đường thắt lại, cô trừng lớn mắt nhìn vào góc tối trước mặt, tai ù đi.

Chẳng lẽ Chu Sở Thần nghĩ cô thích anh, nên mới trèo lên giường anh?

Cô nhất thời không nói nên lời, nhưng anh đã ghé sát lại, dương vật lại càng vào sâu bên trong hơn, giọng nói trầm thấp vừa ám muội vừa gợi cảm vang lên: "...Không thích anh làm em sao?"

Ngay lập tức khuôn mặt của Tô Đường từ trắng chuyển đỏ bừng. Cô cuống quýt, dùng khuỷu tay đẩy vào ngực anh, đẩy anh ra.

Người đàn ông cũng không cố tình làm khó cô, cơ thể thuận thế ngả ra sau, dương vật cũng theo động tác cô đứng dậy mà rút ra khỏi huyệt nhỏ.

Tô Đường mặc kệ một vũng chất lỏng trào ra từ bên dưới, mà rời khỏi giường, một tay sờ soạng tìm quần áo trên đất, miệng vẫn không quên xin lỗi anh: "Em... em xin lỗi anh cả, chuyện này là lỗi của em, anh hãy quên nó đi, coi như chưa từng xảy ra..."

Người đàn ông nằm trên giường chống tay lên đầu, bật đèn. Anh phô bày vật nam tính ướt át vẫn còn sưng to, nhìn cô cuống quýt mặc quần áo, khóe môi mỏng khẽ nhếch, châm chọc nói.

"Em vẫn là thật thà nhất khi ở trên giường."

Nghe thấy lời này, mặt Tô Đường lúc đỏ lúc trắng, cô quay người đi như không nghe thấy, mặc xong quần áo là muốn rời đi ngay.

Vừa mở cửa, cô đã nghe thấy giọng trầm thấp của người đàn ông ở phía sau: "Tô Đường, anh đã nói rồi, em muốn gì cũng được, chỉ cần em nói, anh sẽ giúp em thực hiện."

Bước chân cô khựng lại, khoảnh khắc ấy, cô thực sự có một chút xúc động muốn quay người lại, thế nhưng, một làn gió lạnh lướt qua hành lang, giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, kéo cô trở về với thực tại phũ phàng.

Tô Đường không quay đầu lại, chỉ khẽ nói một câu: "Anh cả, cảm ơn anh." Rồi cô bỏ đi thẳng, không hề ngoảnh lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...