Tô Đường sợ tới mức nhắm chặt mắt lại, hét lên.
Cũng trong một giây ngắn ngủi đó, đôi chân dài của người đàn ông bước nhanh về phía trước, bàn tay nắm lấy vòng eo của cô đang ngả về phía sau, dùng sức kéo cô về phía trước, cơ thể ngã về phía sau lập tức bị anh kéo trở lại.
Trời đất quay cuồng, bản năng sinh tồn khiến cho Tô Đường đưa tay về phía trước, khi ngón tay chạm vào thứ gì đó thì lập tức nắm lấy.
Trong khoảnh khắc ngực cô đụng vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông, cổ của Chu Sở Thần cũng bị cô ôm lấy, môi bất chợt đụng chạm vào hai mảnh mềm mại nóng rực.
Mùi gỗ đàn hương tao nhã nhưng lại rất có tính xâm chiếm của người đàn ông xộc vào trong chóp mũi cô.
Tô Đường thở hổn hển ôm lấy cổ Chu Sở Thần, hai mắt mở to chớp một cái, con ngươi đột nhiên co rút lại.
Trước mắt là đôi mắt thâm thúy lạnh lùng của người đàn ông, một màu đen kịt nhìn không thấy đáy, ánh mắt rõ ràng đến nỗi mang theo tia công kích, giống như một con dã thú xổng chuồng, đói khát lại hung hãn nhìn chằm chằm con mồi của mình, chuẩn bị thời cơ nhào tới cắn cổ của nó.
Tô Đường nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó, trong nháy mắt đầu óc trở nên trống rỗng.
"Em dâu."
Người đàn ông cụp mi xuống, lại ngước mắt lên, ánh mắt đã trở lại vẻ nhàn nhạt thâm trầm như cũ.
Môi hai người chạm vào nhau, mỗi khi anh nói chuyện môi lại khẽ dán vào hai cánh môi đỏ mọng kia nhẹ nhàng cọ xát, lại vài có phần lưu luyến.
"Anh chồng."
Cảm giác tê dại ở trên môi khiến cho Tô Đường bừng tỉnh trở lại, ý thức được tư thế của hai người kề sát nhau, cô hoảng sợ buông cổ anh ra, theo bản năng lùi lại phía sau.
Cô vốn đang đứng ở bên hồ, hoảng sợ lùi lại phía sau như vậy khiến cho người đàn ông nhíu mày.
Cánh tay đang ôm eo cô siết chặt lại, kéo người về trong ngực.
Khối đá xanh nhỏ kia, một mình Tô Đường đứng thì rộng bao la, nhưng thêm một Chu Sở Thần giống như lấy trứng chọi đá.
Ngực của cô gái dán sát vào cơ thể của người đàn ông, cách lớp áo cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trên người anh, cùng với đường cong cơ bắp lưu loát kia. Đặc biệt là khối phồng lên ở bụng cô, nóng đến kinh người.
Đầu óc bắt đầu không khống chế được mà nhớ lại cơ thể khỏe khoắn nhìn thấy ở trong phòng tắm tối hôm đó.
Vai rộng eo hẹp, đường nét cơ bắp săn chắc mà lưu loát, từng khối cơ bụng rắn chắc ở giữa bụng anh, khu vực tam giác lõm xuống hai đường nhân ngư gợi cảm, đi thẳng vào trong lông mu rậm rạp màu đen của anh.
Dương vật sưng to ở giữa hai chân, những đường gân xanh dữ tợn nổi lên, một cái đầu nấm tròn từ trong bao quy đầu nhô ra, lỗ nhỏ đóng mở về phía cô, bắn ra một lượng lớn tinh dịch màu trắng sền sệt.
Cho nên thứ đang đè trên bụng cô chính là cái thứ đó của anh.
Nghĩ đến dáng vẻ dương vật kiêu ngạo kia của anh khiến cho người ta nhìn thôi cũng đã sợ hãi, Tô Đường lại mềm nhũn.
Trong lúc cô đang suy nghĩ lung tung, lại không chú ý tới người đàn ông ở phía trên đỉnh đầu đang cụp mắt nhìn xuống, nhìn chằm chằm vào vành tai trắng hồng của cô.
Anh thu hồi ánh mắt lại, bình tĩnh hít sâu một hơi, hơi thở tràn ngập hương thơm sữa ngọt ngào trên người cô tỏa ra, vừa thuần khiết vừa xen lẫn chút quyến rũ người phụ nữ.
Như có như không, như mộng như ảo.
Hai khối mềm mại kia ép vào trong lồng ngực anh, mềm mại nặng nề đè ở trên người anh, không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng được hai khối đó có bao nhiêu mềm mại.
Gió thổi qua, mang theo sợi tóc của cô nhẹ nhàng quét qua dưới cổ anh, ngứa ngáy, như có một bàn tay nhỏ bé không ngừng trêu chọc khối thịt mềm mại kia.
Lông mày người đàn ông khẽ gợn sóng, bụng dưới lập tức dâng lên một trận xôn xao.
Tô Đường đang nghĩ làm sao di chuyển bụng mình ra khỏi dương vật của Chu Sở Thần dời đi một lúc, lại đột nhiên cảm nhận được dương vật to lớn ở trên bụng mình đột nhiên nặng nề run rẩy hai cái, giống như một con mãng xà đang ngủ say bừng tỉnh dậy, nhảy lên một cách hung bạo muốn từ trong trói buộc nhảy ra ngoài.
Cô cử động một lát, không đợi cô phân biệt rõ ràng, anh đã buông eo cô ra, quay người trở lại hành lang.
Đứng yên quay người lại, ánh mắt gợn sóng nhìn về phía cô, như có như không nhìn xuống ngực của cô, nhàn nhạt nói: "Đi lên, ở đó không an toàn."
"Ừm."
Trên eo còn lưu lại cảm giác bị cánh tay anh ôm lấy, Tô Đường ngơ ngác trả lời một tiếng, đầu óc mơ hồ, ánh mắt tò mò không nhịn được nhìn xuống giữa háng của anh.
Nơi đó hoàn toàn đã bị quần áo của người đàn ông che kín, chỉ có đôi chân thon dài rắn chắc duỗi thẳng xuống, hoàn toàn nhìn không ra anh có phản ứng hay không.
"Em dâu." Lại là giọng nói khàn khàn dịu dàng.
Tim Tô Đường đập thình thịch, vội vàng từ mảng đá màu xanh trở về hành lang.
Vừa đến gần anh, đã ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết tao nhã kia. Hơi thở cô ngưng lại, mặt nóng bừng, bị anh làm cho đỏ mặt.
Gần đây không biết là vì lý do gì, cứ thường xuyên phạm lỗi trước mặt người anh chồng này.
"Anh chồng, anh như thế nào lại ở chỗ này, thật trùng hợp?" Tô Đường xấu hổ cười hai tiếng, cố tìm đề tài để làm dịu bầu không khí.
Thật sự rất lạ, anh không phải là nên cùng với Chu Hạo Cường kiểm tra ở khoa nam sao? Sao lại đột nhiên chạy tới vườn hoa nhỏ ở dưới tòa nhà kiểm tra phụ khoa này, còn xuất hiện bất ngờ khiến cô không kịp đề phòng mà bị dọa sợ?
Chu Sở Thần đứng ở trước mặt cô, ánh mắt từ từ dừng lại ở trên mặt cô.
"Một mình ở chỗ này, rơi xuống nước rất nguy hiểm."
Giọng nói anh trong trẻo, không hề mang theo chút cảm giác áp bức, ngược lại khiến cho Tô Đường cảm thấy có vài phần quan tâm.
Cô ngạc nhiên nhướng mi lên muốn nhìn vẻ mặt của anh, nhưng Chu Sở Thần đã quay người lại trở lại con đường vừa nãy mới đi đến, bóng dáng lưu loát: "Đi thôi."
Tô Đường đi theo anh hai bước, lại theo bản năng quay đầu lại nhìn lá sen ở trong hồ bị cô chơi đùa từ nãy giờ.
Gió thổi qua mặt nước, những chiếc lá đung đưa về phía cô, những giọt nước vừa nãy mới hất vào, nặng nề tích tụ ở dưới, có chút không muốn buông tha.
"Thích sao?" Giọng nói lười biếng của người đàn ông vang lên bên tai cô.
Tô Đường không nghĩ Chu Sở Thần sẽ chú ý tới, vẻ mặt ngẩn ra, theo bản năng mà trả lời: "Không có."
Chu Sở Thần nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái, bỗng nhiên quay người trở lại, đưa áo vest nhét vào trong ngực cô: "Cầm lấy."
Tô Đường theo bản năng cầm lấy áo vest đó.
Chất liệu áo vest của anh vô cùng tốt, mềm mại trơn bóng, trên áo còn lưu lại nhiệt độ cơ thể của anh, mùi gỗ đàn hương càng thêm nồng đậm, như thể cô đang đứng ở trong lòng ngực anh.
Tô Đường ngơ ngác nhìn đôi chân dài của Chu Sở Thần đi tới tảng đá màu xanh.
Cơ thể thẳng tắp của anh đứng ở trên mặt nước, ánh mắt trong veo nhìn chiếc lá xanh biếc ở trong hồ nước, không nhanh không chậm cởi bỏ cổ áo sơ mi, dùng một tay nới lỏng khuy măng sét, ngón tay nắm lấy ống tay áo đã cởi ra, chậm rãi xắn hai ống tay áo lên thành hai nếp gấp, lộ ra cánh tay thon dài rắn chắc.
Làm xong những chuyện này, rồi mới nghiêng người xuống, vươn eo về phía trước, nhẹ nhàng gấp lá sen xuống.
Anh quay trở lại hành lang, đưa lá sen còn mang theo giọt nước tới trước mặt Tô Đường.
"Muốn gì thì cứ việc nói."
Tô Đường (nghi ngờ sờ sờ môi): Thật sự được sao?
Chu Sở Thần: Có lẽ vậy (Đầu lưỡi liếm môi, vẻ mặt đầy ý vị)
Bạn thấy sao?