Chương 147: Chương 147: Ngoan Thật

Thấy Chu Sở Thần không định nói thêm, Chu Hạo Cường cũng chẳng dám hỏi tới.

Anh ta ngồi trên sofa, vừa lơ đễnh nghịch điện thoại, vừa mấy lần ngẩng đầu lén nhìn Chu Sở Thần bằng ánh mắt liếc ngang.

Nhịn một lúc lâu, cuối cùng anh ta cũng đứng dậy, đi vào bếp.

Trong bếp nhanh chóng vọng ra tiếng nước chảy, chẳng mấy chốc anh ta đã cầm mấy lon bia lạnh trở lại phòng khách. "Anh hai, cứ ngồi vậy cũng chán, anh em mình làm vài ly đi." Chu Hạo Cường đánh bộp một cái ngồi xuống cạnh Chu Sở Thần, đặt mấy lon bia lên bàn trà, không đợi đối phương đáp lời đã chủ động cầm một lon đã mở nắp, rót đầy vào cốc cho anh.

Tô Đường nhìn chai bia đã mở trên bàn và hành động của Chu Hạo Cường, sắc mặt bỗng thay đổi.

Cô đã hiểu anh ta muốn làm gì rồi.

Cốc bia được đưa đến trước mặt Chu Sở Thần, người đàn ông nhìn chất lỏng màu vàng óng sủi bọt trong cốc, không đón lấy mà chỉ ngước mắt lên, nửa cười nửa không nhìn Chu Hạo Cường: "Dạo này chú em, hình như rất thích uống rượu với anh nhỉ?"

Đúng là đây không phải lần đầu Chu Hạo Cường chủ động mời Chu Sở Thần uống rượu, gần như mỗi lần muốn hạ thuốc anh, anh ta đều dùng chiêu này.

Bị hỏi một câu như vậy, vẻ mặt Chu Hạo Cường khựng lại, nhưng vẫn cười gượng: "Anh em mình bao nhiêu năm không gặp nhau, khó có dịp thế này..."

Chu Hạo Cường tự nói mà cũng thấy đuối lý, dù sao thì cái cớ này anh ta cũng dùng nát rồi, Chu Sở Thần đâu phải kẻ ngốc, khó tránh khỏi nghi ngờ.

Đang vắt óc nghĩ thêm một lý do hay ho hơn, một bàn tay xương xẩu rõ ràng bỗng vươn tới.

Trong lòng anh ta mừng thầm, đang định đưa qua thì khuỷu tay bỗng bị một lực rất mạnh đụng vào.

Người kia ra tay mạnh quá, Chu Hạo Cường lại không chú ý, chiếc cốc trong tay chao đảo, toàn bộ bia trong cốc đổ ào xuống người anh ta.

Chu Hạo Cường ngạc nhiên ngẩng đầu lên, thấy Tô Đường đột nhiên cúi người sát lại, trên tay cô còn nắm mấy tờ khăn giấy, đúng ở tư thế vừa va vào anh ta. "Em xin lỗi, em chỉ định rút mấy tờ giấy thôi, không cẩn thận va phải..."

Tô Đường vội vàng xin lỗi, đôi mắt đen láy long lanh kia trông quả thật rất vô tội.

Cả người Chu Hạo Cường ướt sũng nhếch nhác trừng mắt nhìn cô gần như muốn nổi đóa thì nghe thấy bên tai vang lên một giọng nam trầm thấp lạnh nhạt.

"A Cường, lên trên dọn dẹp chút đi, kẻo lát cảm lạnh."

Giọng nói nhàn nhạt, thờ ơ này đã dập tắt ngọn lửa giận chưa kịp bùng phát của Chu Hạo Cường.

Anh ta cúi đầu nhìn bộ quần áo ướt sũng của mình, đành thất vọng bước lên lầu.

Trong phòng khách, giờ chỉ còn Tô Đường và Chu Sở Thần.

Tô Đường ngồi lại ghế sofa, tay chống đầu gối, mắt dán chặt vào màn hình lớn trước mặt, cố hết sức làm lơ người đàn ông bên cạnh.

Thế nhưng, khí chất của anh quá mạnh mẽ, dù chẳng cần nhìn, cô vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang đặt lên mình.

Da thịt tê dại, bên má gần anh nóng bừng, tim đập thình thịch như trống dội, cô thậm chí còn tự hỏi liệu anh có nghe thấy tiếng tim mình không.

"Đường Đường..."

Vẫn là giọng nói trầm thấp, nhàn nhạt ấy, nhưng dường như lại rất khác so với vừa nãy, ấm áp và dịu dàng hơn nhiều.

Bụng dưới Tô Đường khẽ mềm nhũn, như thể hơi thở của anh phả vào tai khiến toàn thân xương cốt cô đều ngứa ran.

"Lại đây với anh..."

Giọng nói của anh luôn có một ma lực đặc biệt, khàn khàn đầy quyến rũ, khi chậm rãi nói, chẳng ai có thể từ chối được sức hấp dẫn nam tính toát ra từ anh.

Tô Đường ngây người quay đầu lại, ánh mắt cô bị ánh nhìn của anh thu hút.

Đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông tựa như đầm nước có thể soi rõ vạn vật, chỉ một cái nhìn dường như có thể xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn cô.

Tô Đường như con rối bị kéo dây mơ màng đứng dậy từ ghế sofa, dịch chuyển bước chân rồi ngồi lên đùi anh.

Chu Sở Thần ôm lấy eo cô, ánh mắt nhìn cô trở nên u tối, sâu thẳm.

Ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, anh cúi đầu xuống, giọng nói rơi bên môi cô.

"Ngoan thật..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...