Chương 15: Chương 15: Khả Năng Sinh Sản Vô Cùng Cao

Tô Đường ngơ ngác nhìn bàn tay người đàn ông đưa tới trước mặt mình.

Tay của Chu Sở Thần rất đẹp.

Xương ngón tay rõ ràng, gân tay hiện rõ, mạch máu màu xanh uốn lượn trên cơ bắp của cánh tay, ở trên làn da trắng trẻo của anh càng lộ rõ vẻ gợi cảm.

Mặc dù anh ăn mặc đơn giản, cơ thể cao lớn. Tay áo sơ mi màu đen được xắn lên cánh tay, đầu ngón tay thon dài, cầm một chiếc lá sen, thoạt nhìn không tương xứng chút nào, nhưng không hiểu sao lại làm cho Tô Đường hơi cay mũi.

Từ khi cô gả đến nhà họ Chu, đây là người đầu tiên không chê cười tính trẻ con của cô, thậm chí giúp cô thực hiện trò trẻ con của mình.

Tô Đường ngơ ngác cầm lấy chiếc lá xanh, nhìn những giọt nước đang lăn trên lá, trong lòng dâng lên một nỗi buồn phiền khó tả.

Cô đột nhiên phát hiện, niềm vui của mình gần như bị cuộc hôn nhân này xóa sạch.

Vừa rồi Chu Sở Thần hỏi cô có thích không, cô theo bản năng mà phủ nhận, phủ nhận việc sở thích của mình bị Chu Hạo Cường chọc ghẹo. Sở thích của cô trong mắt Chu Hạo Cường luôn là những trò ấu trĩ, buồn cười, không đáng để nói, thế nên cho đến bây giờ cô thậm chí còn xấu hổ khi nói ra suy nghĩ thật của mình.

Thích, cũng phải nói là không thích.

Không thích, thì càng phải làm như là thích.

Cô càng ngày trở nên không giống với chính mình...

Chu Sở Thần cụp mắt xuống nhìn cô, ung dung xắn ống tay áo xuống, sửa sang lại quần áo ở trên người, rồi mới từ từ đưa tay về phía cô.

Tô Đường ngơ ngác nhìn những đường nét trong lòng bàn tay anh, bàn tay dày dặn có lực mang đến cho người ta có cảm giác an toàn. Cô sửng sốt một lúc, rồi mới nhẹ nhàng đặt ngón tay vào trong lòng bàn tay anh.

Trong đôi mắt đen nhánh của người đàn ông dường như có ánh sáng xẹt qua thật nhanh, năm ngón tay thon dài hơi khép lại, dường như muốn nắm lấy tay cô, nhưng mà sau đó lại buông lỏng, anh chậm rãi nói: "Áo vest."

"À!"

Tô Đường như vừa mới tỉnh mộng, rụt tay lại như bị bỏng, mặt đỏ bừng, vội vàng đưa chiếc áo vest màu đen đang ôm trong ngực nhét vào tay anh, cúi đầu xuống không dám nhìn anh.

Chu Sở Thần sắc mặt bình tĩnh mở chiếc áo nhăn nheo ra, gấp lại rồi khoác lên cánh tay, vạt áo rũ xuống vừa hay che vật ở giữa háng anh lại, che kín mít.

Làm xong, anh mới dường như không có việc gì mà quay người lại, nói với cô một cấu: "Đi thôi."

Tô Đường ngơ ngác đi theo phía sau, nhìn bóng dáng cao lớn ở phía trước, cô ngơ ngác nghĩ.

Tại sao Chu Hạo Cường lại không thể đối xử với cô như vậy?

...

Quá trình chờ đợi đối với Chu Hạo Cường quả là một cực hình.

Cũng may đợi đến khi anh ta nhận được báo cáo kiểm tra, Chu Sở Thần vẫn chưa về.

Chủ nhiệm mập kia đưa cho anh ta hai bản báo cáo kiểm tra, một bản là báo cáo kiểm tra thật, còn một bản là đã được chỉnh sửa.

"Nhị thiếu gia, chuyện này ngài cũng không cần phải quá lo lắng, số liệu lần này có thể sẽ không chính xác, bình thường khi kiểm tra tinh dịch chúng tôi phải xét nghiệm nhiều lần, phải tổng hợp số liệu rồi mới có thể nhìn ra được vấn đề..."

Chủ nhiệm mập nhìn thấy số liệu trên bản báo cáo kiểm tra thật kia, còn đang muốn an ủi Chu Hạo Cường, lại bị anh ta cắt ngang: "Chủ nhiệm Vương, tôi là...Gần đây tôi làm hơi nhiều, ông già lại muốn hôm nay phải tới kiểm tra. Thật ra số liệu này ở bệnh viện khác mà tôi kiểm tra vào tháng trước, đều bình thường. Nhưng nếu đưa bản báo cáo kiểm tra này cho ông già xem thì không được lắm, dù sao thì số liệu này cũng không chính xác, nên lúc này mới làm phiền ông sửa lại."

"Tôi hiểu tôi hiểu mà..." Chủ nhiệm mập gật đầu cười nếp nhăn ở khóe mắt cũng hiện lên, vẻ mặt vui vẻ càng thêm sáng sủa.

Nhìn thấu nhưng không nói toạc ra.

Trong khoảng thời gian ngắn bắn tinh nhiều như vậy, số liệu kiểm tra sẽ không chính xác, nhưng Chu Hạo Cường, hoạt tính tinh trùng là không, các số liệu đều cực kỳ thấp đến mức khó tin, vậy thì vấn đề không phải do "Làm nhiều" có thể nói lý do lấy lệ cho qua, hơn nữa nhìn sắc mặt của anh ta, chủ nhiệm mập cũng không tin anh ta có thể "Làm nhiều."

Bình thường người mắc chứng vô tinh đều sẽ kèm theo triệu chứng ham muốn tình dục thấp, liệt dương, xuất tinh sớm, thắt lưng và đầu gối đau nhức, vừa rồi Chu Hạo Cường đã phải ngồi xuống và thở hổn hển sau khi mới đứng được vài giây, vừa nhìn là đã thấy anh ta cực kỳ yếu.

Nhưng có thể ngồi vào vị trí chủ nhiệm ở bệnh viện tư nhân của nhà họ Chu, thì sao có thể là kẻ ngu xuẩn? Mặc kệ Chu Hạo Cường sửa bản báo cáo kiểm tra là vì lý do gì, thì cứ làm theo lời của anh ta là được.

Làm nhiều, nói ít, luôn luôn đúng.

Chủ nhiệm mập nghĩ tới đây, vội vàng lấy ra bản báo cáo kiểm tra đã qua chỉnh sửa đưa cho Chu Hạo Cường: "Tôi đã sửa xong cho ngài, số liệu đều bình thường, ngài có thể yên tâm."

Chu Hạo Cường cầm lấy bản báo cáo, cảm ơn chủ nhiệm mập kia, dừng lại một chút rồi nhìn chằm chằm ông ta cười nói: "Bản báo cáo số liệu không chính xác kia, tốt nhất là không nên nói với ai hết."

Chủ nhiệm mập kia thông minh như vậy, vừa nghe xong lập tức trả lời: "Đương nhiên, số liệu này không đúng, giữ lại cũng vô dụng."

Nói xong đưa bản báo cáo kiểm tra kia bỏ vào trong máy hủy tài liệu trước mặt Chu Hạo Cường.

Lúc này Chu Hạo Cường mới hài lòng, đang định từ trong phòng làm việc của ông ta đi ra ngoài, lại nghĩ tới chuyện gì đó, quay người lại hỏi: "Báo cáo kiểm tra của anh cả tôi thì sao?"

Chủ nhiệm mập sửng sốt, đưa bản báo cáo kiểm tra của Chu Sở Thần cho anh ta xem: "Đây ạ, các số liệu của Đại thiếu gia đều bình thường."

Đây cũng là lời nói thật.

Chu Hạo Cường cầm lấy bản báo cáo kiểm tra kia nhìn kỹ.

Cái gọi bệnh lâu cũng trở thành bác sĩ, các số liệu chỉ tiêu trên bản báo cáo có ý nghĩa gì anh ta cũng có thể hiểu đại khái.

Số liệu này không thể nói là bình thường, mà là quá tốt!

Tỷ lệ sống của tinh trùng đạt tới chín mươi lăm phần trăm, tất cả các số liệu khác cũng đều cao hơn mức trung bình một chút.

Tay Chu Hạo Cường cầm bản báo cáo run rẩy. Anh ta không hiểu, cùng là một ba một mẹ sinh ra, tại sao Chu Sở Thần lại bình thường, mà anh ta lại...

"Số liệu này của Đại thiếu gia cho thấy khả năng sinh sản vô cùng cao, nói không chừng Đại phu nhân rất nhanh sẽ sớm có em bé, đến lúc đó ông Chu..."

Lời nói của chủ nhiệm mập biến mất trong ánh mắt lạnh lùng của Chu Hạo Cường, ông ta nuốt nước miếng, rồi nhanh chóng nói một câu: "Ngài cũng không tồi, Nhị phu nhân..."

"Tôi biết rồi, chủ nhiệm Vương, lần này làm phiền ông rồi."

Chu Hạo Cường lạnh lùng nói một câu, cầm bản báo cáo kiểm tra từ trong phòng chủ nhiệm đi ra ngoài.

Chu Sở Thần: Cố tình để cho em xem, hài lòng không?

Chu Hạo Cường: Ép tôi phải không?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...