Chương 157: Chương 157: Ngủ Ngon, Đường Đường

Cả người Tô Đường run rẩy, bên dưới cô như vỡ đê mà trào nước ra không ngừng.

Hôm nay cô đã bị anh làm tình quá nhiều lần, số lần cô lên đỉnh không thể đếm xuể, khoái cảm mãnh liệt khiến cơ thể cô có chút không chịu đựng nổi nữa.

Cô gần như nghi ngờ huyệt nhỏ của mình đã bị anh cọ xát đến mỏng đi rồi, nếu không thì sao mỗi lần anh đâm vào là cô lại run rẩy không kiểm soát được chứ, cơ thể mẫn cảm đến lạ thường?

Trước đây cô chỉ có kinh nghiệm với Chu Hạo Cường, cô không biết liệu cách Chu Sở Thần hành động có phải là bình thường không.

Rõ ràng là cô đã quá sức rồi...

"Anh cả... đừng nữa... ưm a..."

Tô Đường rên rỉ thảm thiết bên tai anh nhưng cô càng cầu xin, người đàn ông lại càng hưng phấn.

Dương vật anh cứ thế rút ra đâm vào không ngừng, dương vật lớn như đóng cọc mà làm tình mạnh vào.

Tô Đường liên tục lên đỉnh mười mấy lần trên dương vật của anh, mãi sau người đàn ông mới đâm mạnh vào sâu bên trong, lại một lần nữa phun trào.

Chu Sở Thần ôm Tô Đường đã hoàn toàn kiệt sức vào phòng tắm, giúp cô lau rửa sạch sẽ, rồi mới bế cô về giường.

Tô Đường vốn dĩ mệt đến mức lơ mơ, nhưng vừa chạm vào giường, cô đã tỉnh lại.

Cô đẩy cánh tay anh đang ôm lấy mình ra, run rẩy bò dậy mặc quần áo.

"Đi đâu đấy?"

Chu Sở Thần cau mày, ôm eo cô, dễ dàng bế cô trở lại.

Cơ thể cao lớn của anh ta nửa đè lên cô, dễ dàng ngăn cản hành động của cô.

Tô Đường yếu ớt giãy giụa hai cái, rồi nhận ra với thể lực hiện tại cô căn bản không thể làm gì được anh.

Cô mệt đến thở hổn hển, một tay chống lên ngực người đàn ông, thở dốc một lúc lâu mới lên tiếng: "Em không thể ngủ lại đây, em phải về phòng."

Nghe thấy lời này, đôi mắt lạnh lùng của Chu Sở Thần lập tức tối sầm lại.

Anh cúi mắt nhìn cô lúc lâu không nói gì, nhưng ánh mắt đó, ai nhìn cũng có thể thấy rõ sự không vui của anh.

Nhưng biết làm sao được?

Họ chẳng qua chỉ là một mối quan hệ sai trái, đi ngược lại luân thường đạo lý, không thể phơi bày dưới ánh sáng mặt trời.

Anh có vợ còn cô có chồng.

Ít nhất là bây giờ, cô không thể ngủ lại trong phòng anh được.

"Chu Hạo Cường vẫn đang ở trong phòng..." Khoái cảm tột độ vừa rồi chỉ là một giấc mộng hão huyền, đây mới là thực tế.

Ánh mắt Chu Sở Thần càng thêm lạnh lẽo và tối sầm lại, lồng ngực anh phập phồng lên xuống vài cái.

Anh cụp mắt xuống nhìn cô, im lặng vài giây rồi mới khẽ khàng cất giọng trầm thấp.

"Anh bế em sang."

Tô Đường giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì anh đã đứng dậy xuống giường, cúi người vòng tay qua eo ôm cô lên.

Chu Sở Thần hoàn toàn không cho cô cơ hội giãy giụa, ôm cô mở cửa phòng.

Ngoài hành lang, cách vài bước chân là phòng của Chu Hạo Cường.

Tô Đường vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông, không dám động đậy, tim đập thình thịch nhìn anh bước đi.

May mắn thay, khi đến cửa phòng, anh đã đặt cô xuống, tay vẫn ôm lấy eo cô.

Anh đứng đó, đôi mắt đen sâu thẳm cứ thế trầm tư nhìn cô.

Chu Sở Thần không nói gì, nhưng Tô Đường lại không hiểu sao cảm thấy một nỗi đau dịu dàng.

Ánh mắt anh như một đứa trẻ bị bỏ rơi, khiến cô cảm thấy tội lỗi sâu sắc.

Tô Đường nắm chặt tay nắm cửa, rồi lại nắm chặt hơn.

Cô cắn môi bỗng quay người lại, kiễng chân ôm lấy cổ người đàn ông, ngẩng đầu hôn thật mạnh lên môi anh.

Khi anh còn đang ngây người, cô mở cửa rồi nhanh chóng chui tọt vào trong.

Trong phòng không bật đèn, cô dựa vào cánh cửa, ôm lấy trái tim đang đập loạn xạ, mặt đỏ bừng hổn hển thở dốc.

Bên ngoài im lặng rất lâu, cho đến khi cô nghĩ anh đã đi rồi thì giọng nói khàn khàn trầm thấp của người đàn ông rất khẽ khàng vọng vào xuyên qua cánh cửa.

"Ngủ ngon, Đường Đường."

Ngay lập tức, một chút ngọt ngào dâng lên trong lòng, khắp khoang miệng đều là vị mật ngọt.

Tô Đường nhìn căn phòng tối đen, không còn cảm thấy thời gian trôi qua khó khăn đến thế nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...