Chu Hạo Cường đi ra ngoài, từ xa đã nhìn thấy Chu Sở Thần đã về.
Cơ thể anh cao lớn, áo vest khoác ở trên cánh tay, đôi chân dài sải bước từ cuối hành lang đi tới, dáng vẻ thoải mái không chút vội vàng, giống như bất cứ chuyện gì cũng đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Chu Hạo Cường lập tức điều chỉnh lại biểu cảm ở trên mặt, đứng dậy nghênh đón.
"Đại ca, báo cáo kiểm tra đã có, không có vấn đề gì cả."
Anh ta đưa bản báo cáo kiểm tra ở trong tay đưa qua, còn tưởng rằng Chu Sở Thần sẽ xem bản báo cáo kiểm tra của mình, lại không ngờ tới anh chỉ thản nhiên ừ một tiếng, cũng không có ý định muốn nhận lấy, chỉ nói một câu: "Được rồi đi thôi."
Hai người đi đến đại sảnh ở dưới lầu, Lý Lệ và Tô Đường cũng đã cùng với ông Chu đứng chờ ở đó.
Chu Hạo Cường vui vẻ vội vàng nói: "Ba, ba chờ lâu chưa?"
Ông Chu liếc anh ta một cái, nhìn về phía bản báo cáo trong tay anh ta, mở miệng hỏi: "Kết quả kiểm tra thế nào?"
Biểu cảm trên mặt Chu Hạo Cường dừng một chút, cười nói: "Các số liệu đều bình thường."
"Đều bình thường?"
Ông Chu nắm chặt gậy chống xuống dưới đất, nhìn mấy bản báo cáo kia, trong giọng nói tràn đầy sự nghi ngờ: "Số liệu của vợ con cũng bình thường, của con cũng bình thường, vậy sao lâu nay lại không có chút động tĩnh nào?"
"Đây chắc là do vận khí không tốt."
Chu Hạo Cường cười miễn cưỡng, thật ra trong lòng anh ta đã hoảng sợ, thậm chí vẻ mặt của ông Chu còn khiến cho Chu Hạo Cường có ảo giác rằng có phải ông ấy đã biết điều gì rồi hay không, vội vàng nói một câu: "Trở về con sẽ thúc giục Tiểu Đường, uống nhiều thuốc bổ một chút, thì xác suất mang thai tự nhiên cũng sẽ cao hơn."
Khi anh ta nói những lời này, đúng lúc Chu Sở Thần vừa đi tới, ánh mắt không dấu vết mà liếc nhìn qua Tô Đường đang đứng ở bên cạnh.
Cô cụp mắt xuống, chỉ nhìn chằm chằm lá sen ở trong tay kia, nghe Chu Hạo Cường nói cũng không có phản ứng gì, cứ như một cô bé từ bỏ sự phản kháng, mặc cho người ta tùy ý bố thí.
Ánh mắt Chu Sở Thần dừng lại ở trên người cô khoảng hai giây, chậm rãi ngoái đầu lại, thấp giọng chậm rãi nói một câu.
"Báo cáo kiểm tra của em dâu cũng không có vấn đề, tốt nhất là không nên uống thuốc lung tung."
Chu Hạo Cường giật mình, xấu hổ giải thích: "Anh cả, chỉ uống thuốc bổ mà thôi, không sao đâu."
Chu Sở Thần tùy ý bỏ hai tay vào trong túi quần, không nhanh không chậm nhướng mi lên nhìn về phía Chu Hạo Cường, nhàn nhạt nói: "Là thuốc thì cũng có ba phần độc, uống thuốc lung tung dễ xảy ra vấn đề. Nếu kiểm tra sức khỏe cho thấy cơ thể của hai người không có vấn đề gì, thì cứ thả lỏng tinh thần đứa bé từ từ rồi sẽ có, em sợ cái gì?"
Lúc anh nói lời này trên mặt không có biểu cảm gì, thậm chí ngay cả giọng nói cũng rất ôn hòa, nhưng Chu Hạo Cường lại cảm thấy một loại khí thế áp bức mạnh mẽ, khiến cho anh ta không thở nổi.
Chu Hạo Cường cứng đờ đứng tại chỗ, liên tục mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng lại nghe thấy giọng của ông Chu vang lên.
"Anh cả của con nói rất đúng. Tô Đường uống thuốc mấy năm cũng không mang thai, nếu cơ thể của hai đứa không có vấn đề gì, vậy thì tám phần là thuốc có vấn đề, con nghe theo lời của anh cả con đi, dừng việc uống thuốc lại đi."
Nếu ông Chu đã đích thân lên tiếng, Chu Hạo Cường cũng chỉ có thể có cắn răng đồng ý, trong lòng còn chưa kịp buông lỏng, lại nghe thấy ông ấy nói tiếp.
"Năm ngoái hai người anh họ của con một người cưới được thiên kim ngành y, một người cưới con gái của bí thư thành ủy, Hạo Cường, yêu cầu của ba đối với con không nhiều lắm, con cũng nên tranh giành một chút đi."
Sau khi Chu Hạo Cường ra khỏi bệnh viện vẫn luôn thất thần.
Trong đầu tất cả đều là câu nói vừa rồi của ông Chu, trong lòng cảm thấy bất an.
Bệnh vô tinh, anh ta thậm chí còn từng lấy lý do đi công tác để gặp bác sĩ nổi tiếng ở bên nước ngoài, nhưng bọn họ đều nói không có cách nào để chữa khỏi hoàn toàn.
Lòng tự trọng của người đàn ông không cho phép anh ta thừa nhận mình không sinh được con, rõ ràng anh ta có thể cương cứng và xuất tinh, làm sao có thể không sinh được con cơ chứ?
Có lẽ chỉ cần bồi bổ Tô Đường nhiều hơn chút nữa, hạt giống kém chất lượng cũng có thể sống.
Trước đây Chu Hạo Cường vẫn còn ôm tâm lý may mắn cho Tô Đường uống thuốc.
Anh ta biết đây không phải là vấn đề của Tô Đường, nhưng lại không có cách nào khác.
Anh ta không còn lựa chọn nào khác.
Nhưng bây giờ ông Chu đã đưa tối hậu thư cho anh ta, nếu không sinh được đứa bé, anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn tập đoàn Chu thị cho người khác.
Điều này làm sao mà được chứ? Từ nhỏ anh ta đã cảm thấy mình sẽ là người cầm quyền tập đoàn Chu thị, lúc này sao có thể nhường cho người khác?
Nhưng mà, tinh trùng của anh ta không sinh được con, làm sao bây giờ? Còn có thể có cách nào cho ông Chu một đứa cháu bây giờ?
Chu Hạo Cường ngước mắt lên, nhìn người đàn ông đang đi bên cạnh ông Chu.
Anh cả và anh ta thân hình khá giống nhau, mặt mày cũng có nét giống nhau, quan trọng nhất cả hai đều mang trong mình dòng máu của nhà họ Chu.
Bọn họ chính là anh em ruột chảy cùng một dòng máu!
Nghĩ tới đây, tay Chu Hạo Cường cầm bản báo cáo bất giác run lên, tai ù đi.
Trong đầu vang lên một giọng nói nói đi nói lại với anh ta: Mày sinh không được, nhưng Chu Sở Thần thì có thể!
Lập tức nhớ tới lời nói vừa rồi của chủ nhiệm mập: Tinh trùng của đại thiếu gia vô cùng cao, năng lực sinh sản cũng vô cùng cao.
Nếu dùng tinh dịch của Chu Sở Thần.
Mượn giống của anh cả, sinh ra một đứa bé cho nhà họ Chu.
Có lẽ sẽ thật sự được.
Chỉ một lần thôi, không chừng một lần thôi cũng đã trúng thưởng.
Chu Hạo Cường chậm rãi quay đầu lại nhìn về phía Tô Đường, ánh mắt quái dị.
Tô Đường bị anh ta nhìn không hiểu sao, do dự một lúc, vẫn là ôm lá sen kia đưa đến trước mặt anh ta, cười nhạt hỏi: "Đẹp không?"
Giọt nước trên lá vẫn còn, cô còn cố ý vẫy nước, giọt nước lăn tới lăn lui, dưới ánh mặt trời càng thêm trong suốt long lanh, giống như mấy viên thủy tinh nhỏ.
Cơn tức giận trong lòng Chu Hạo Cường lại dâng lên.
Đôi khi anh ta thật sự rất chán ghét dáng vẻ vô tư của Tô Đường.
Đều là vợ chồng, anh ta mỗi ngày đều vì chuyện sinh con mà lo đến mức sứt đầu mẻ trán, không thể ngủ được, mà cô lại hồn nhiên không để tâm chút nào, cả ngày cứ như đứa trẻ con chơi đùa những thứ gì đâu.
Những thứ này có thể khiến cho cô mang thai không? Có thể để cho cô sinh con sao?
Nghĩ đến đây, Chu Hạo Cường mặt trầm xuống, rút lá sen ra khỏi tay cô, dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Đường vò lại thành một cục, ném vào thùng rác bên cạnh, trầm giọng nói.
"Sau này, đừng chơi những thứ như này nữa."
Bạn thấy sao?