"Ông chủ, cơm đến rồi..."
Người trợ lý nam hối hả bước vào, vừa ngẩng mắt lên đã thấy hai người đang quấn quýt bên giá sách. Dù không nhìn rõ bất kỳ bộ phận nhạy cảm nào nhưng chỉ với tư thế ôm ấp và mùi hương thoang thoảng trong phòng, không cần hỏi cũng biết anh ấy vừa phá hỏng chuyện tốt. Lời nói của anh ấy nghẹn lại giữa chừng, không dám nói lời xin lỗi, lập tức rụt cổ quay ra cũng không quên đóng cửa lại.
Tô Đường vùi mặt vào lòng người đàn ông, cơ thể vẫn không ngừng co giật trên dương vật anh nhưng mặt cô lại lúc đỏ lúc trắng. Lần này thì thực sự không còn mặt mũi nào gặp người khác nữa rồi.
"Không sao, cậu ta không nhìn thấy đâu." Chu Sở Thần khẽ dỗ dành bên tai cô bằng giọng nói khản đặc.
Tô Đường không ngẩng đầu, khàn giọng nói: "Cho em xuống đi..."
Dương vật anh vẫn còn sưng trướng cắm trong huyệt nhỏ của cô không những không thể giải tỏa chút nào, ngược lại vì sự thúc đẩy vừa rồi, còn bị huyệt thịt của cô kẹp chặt sưng to hơn. Tô Đường vốn nghĩ anh sẽ không chịu, không ngờ Chu Sở Thần lại thật sự đỡ lấy mông cô và rút cây dương vật vẫn còn sưng ra.
Anh bế cô đặt lên sofa, quỳ một nửa giữa hai chân cô, rút vài tờ khăn giấy cẩn thận lau sạch chất dịch ẩm ướt chảy ra từ dưới thân cô do anh khuấy động.
"Anh xin lỗi, là do anh không kiềm chế được."
Người đàn ông cụp mi mắt, ngón tay thon dài nắm lấy mẩu giấy thấm đẫm dâm thủy, khóe miệng khẽ nhếch lên dường như cười một tiếng, rồi từ từ ngẩng mắt nhìn cô, giọng nói trầm sâu và chậm rãi: "Đường Đường, đừng giận anh nhé?"
Tô Đường không ngờ anh lại đột nhiên xin lỗi mình, ban đầu còn có chút bờm xờm nhưng lại bị lời nói bất ngờ của anh làm cho giật mình, suy nghĩ bị cắt ngang, ngược lại trở nên ngượng ngùng, cô khẽ đỏ mặt lí nhí nói: "Không có giận..."
Cô vừa rồi còn sướng đến mấy lần, làm gì có tư cách gì mà giận anh? Nếu nói là anh không kiềm chế được, vậy thì cô cũng là do định lực kém cho nên mới dễ dàng bị anh quyến rũ.
Tô Đường lén nhìn xuống dương vật thô to đang ngẩng cao giữa hai chân của anh, trên đó còn bọc một lớp chất lỏng đặc quánh trông vô cùng dâm đãng, cô nuốt nước bọt, tim đập thình thịch không kiểm soát.
Chu Sở Thần nhìn thấy ánh mắt của cô nhưng vẫn không hề động đậy anh chỉ cúi đầu xuống cẩn thận lau sạch những vệt bẩn giữa hai chân cô, rồi kéo chiếc quần lót bị xê dịch về vị trí cũ, che kín huyệt nhỏ quyến rũ đó một cách cẩn thận, rồi mới đứng dậy.
Tô Đường ôm đầu gối ngồi trên sofa, nhìn những ngón tay thon dài xương xẩu của anh rút vài tờ khăn giấy, tùy ý lau qua loa chất dịch trên dương vật, rồi cố nhét cây dương vật sưng to đó vào trong quần. Anh cố gắng cài chặt khóa kim loại ở eo nhưng khóa kéo thì lại không thể kéo lên được.
Dưới lớp quần tây mỏng, đường nét dương vật sưng lớn cuộn tròn hiện rõ ở bên trong.
Người đàn ông cụp mắt xuống phát hiện ánh nhìn lén lút của cô, giọng nói có chút bất đắc dĩ: "Em ngồi đây một lát, anh ra ngoài hút điếu thuốc."
Cô gái nhỏ nhắn ngồi trước mặt anh, Chu Sở Thần khó mà không nảy sinh những ý nghĩ không đứng đắn; lát nữa còn có việc phải xử lý, không thể cứ thế này mà ra ngoài.
Tô Đường gật đầu nhìn anh ngậm điếu thuốc đi ra ban công. Thân hình cao lớn nghiêng nghiêng quay lưng về phía cô, không nhanh không chậm nhét vạt áo sơ mi vào cạp quần. Dáng vẻ cao lớn và rắn rỏi như vậy, chiếc thắt lưng siết eo tạo thành hình tam giác ngược với vai rộng và chân dài, thêm vào dáng vẻ lười biếng, phóng khoáng ấy, quả thực quyến rũ đến tột cùng.
Cảm thấy bên dưới lại rạo rực, Tô Đường liếc mắt đi, không dám nhìn nữa.
Ánh mắt cô rơi vào khung ảnh trên bàn làm việc của anh, vẫn là bức ảnh lần trước. Lần này Tô Đường nhìn kỹ hơn một chút, vẫn không hiểu rốt cuộc anh vô tình chụp hay cố ý làm vậy.
"Đang nhìn gì đó?" Người đàn ông không biết đã vào từ lúc nào, chống hai cánh tay dài đứng sau cô, nghiêng người dựa vào, mặt anh áp vào má cô khẽ cọ xát hai cái. Tô Đường ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng hòa quyện với mùi gỗ đàn hương quen thuộc từ người anh nhẹ nhàng bay đến chóp mũi cô.
"Cái này..."
Cô vươn ngón tay chỉ vào bức ảnh, giả vờ ngạc nhiên: "Người này... là em sao?"
Người đàn ông hờ hững liếc nhìn bức ảnh, rồi bình thản cất tiếng: "Ừm, em có phiền không?"
"Phiền gì cơ?" Tô Đường bị anh hỏi đến ngây người.
"Phiền anh chụp lén em." Giọng nói trầm thấp của anh ta thì thầm vào tai cô, âm vực trầm ấm khàn khàn, đến gần hơi thở hỗn loạn của cô. Tô Đường nghẹn lời, không ngờ anh lại thẳng thắn đến vậy.
"...Tại sao... chụp lén em?" Cô hỏi câu này nhưng trong lòng dường như đã biết câu trả lời, tim đập nhanh không kiểm soát.
Căn phòng im lặng vài giây, đúng lúc Tô Đường nghĩ anh sẽ không trả lời, thì đột nhiên Chu Sở Thần chậm rãi lên tiếng: "Là anh thể hiện chưa đủ rõ sao?"
Tô Đường ngước mắt nhìn anh, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của anh, ý thức dường như mơ hồ, bên tai chỉ nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi:
"Em không nhìn ra sao, anh thích em?"
Tim cô đập thình thịch, gần như muốn xé toạc màng nhĩ.
Cảm nhận được là một chuyện nhưng nghe anh nói ra tận miệng lại là một chuyện khác. Tô Đường ngây người nhìn anh, hoàn toàn quên mất phản ứng.
"Sợ rồi sao?" Người đàn ông dịu giọng, trong giọng nói pha lẫn sự dịu dàng.
Nhìn đôi mắt dịu dàng như muốn nhấn chìm người khác của anh, dù biết nói ra câu này sẽ phá hỏng bầu không khí, nhưng Tô Đường vẫn không kìm được:
"...Vậy còn chị dâu?"
Bạn thấy sao?