Chương 164: Chương 164: Anh Độc Thân, Em Không Cần Cảm Thấy Tội Lỗi

Tô Đường từng nghĩ Chu Sở Thần sẽ giống những người đàn ông trong phim, dùng lời đường mật để dỗ dành như "Anh và cô ta hết tình cảm rồi" hay "Chuyện của anh và cô ta chẳng ảnh hưởng gì đến chúng ta đâu". Nhưng cô không tài nào ngờ anh lại nói ra điều khiến mình ngạc nhiên đến thế.

Nếu lời anh ta nói là thật, thì mọi hành vi kỳ lạ của anh và Lý Lệ trước đây đều có lý do.

Bởi không phải vợ chồng thật nên anh luôn tỏ ra lạnh nhạt với Lý Lệ; không phải vợ chồng thật, cho nên anh ngủ riêng phòng với Lý Lệ ở bất cứ đâu; không phải vợ chồng thật, nên anh chưa bao giờ đưa Lý Lệ ra mắt ở Kinh thị...

Thế nhưng, vẫn còn nhiều điều khó hiểu.

Chu Sở Thần đâu cần lấy lòng ông Chu để kế thừa gia sản, vậy tại sao anh phải tốn công tìm một người phụ nữ về Tân Hải giả làm vợ mình?

"Không tin à?"

Người đàn ông điềm nhiên quan sát biểu cảm trên gương mặt Tô Đường, từ ngạc nhiên đến nghi ngờ rồi lại khó tin.

Anh từ tốn đứng thẳng dấy, ngón tay cái vuốt nhẹ môi dưới của cô, thản nhiên nói: "Hôm nào anh đưa em đến cục dân chính."

Câu nói này lập tức khiến Tô Đường giật mình bừng tỉnh.

Cô đột ngột chống người đứng dậy, hoảng hốt hỏi: "Đến cục dân chính làm gì?!"

Chu Sở Thần nhìn vẻ mặt hốt hoảng của cô, đôi mắt đen sâu thẳm khó lường, rõ ràng là cố ý trêu chọc.

Anh cúi mắt nhìn đầu gối cô đang kẹp chặt đùi mình, giọng điệu đầy ẩn ý: "Em kẹp anh chặt thế, em nói xem anh muốn làm gì?"

"..." Tô Đường cúi mắt nhìn xuống nhận ra khi nãy mình đứng dậy quá nhanh, đùi không chỉ kẹp chặt anh mà đến cả huyệt nhỏ cũng đã chạm vào.

Cô đỏ mặt lùi lại vài bước, dang đầu gối ra không dám kẹp nữa.

Ngẩng đầu lên lần nữa, đúng lúc bắt gặp ánh mắt cười như không cười của người đàn ông, cô lập tức hiểu ra anh đang trêu mình.

Tô Đường đỏ mặt, vừa tức vừa giận, vừa định mở miệng phản bác thì bị một tiếng gõ cửa làm gián đoạn.

Trợ lý bên ngoài lần này lễ phép hơn nhiều.

Anh ấy gõ cửa xong không dám trực tiếp đẩy vào, mà nhỏ giọng nói qua cánh cửa: "...Ông chủ, sắp họp rồi."

Chu Sở Thần xoa đầu Tô Đường, nghiêng mặt rồi trầm giọng nói với phía cửa: "Vào đi."

Cánh cửa chậm rãi hé mở một khe nhỏ sau một lúc lâu.

Người trợ lý cúi đầu rón rén bước vào, rõ ràng là e dè lại bắt gặp cảnh tượng không hay ho nào đó.

Anh ấy nói chuyện cũng không dám ngẩng đầu: "Ông chủ, đến giờ rồi, bên kia đã bắt đầu kết nối trực tuyến."

Chu Sở Thần "ừm" một tiếng, đỡ eo Tô Đường bế cô xuống khỏi bàn làm việc, thản nhiên nói: "Bữa cơm tôi dặn đâu rồi?"

Người trợ lý à một tiếng rồi nói: "Đang được hâm nóng ở ngoài ạ."

Chu Sở Thần chẳng bận tâm, ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng vén lại mái tóc lòa xòa của Tô Đường, ánh mắt dán chặt vào cô.

Tô Đường liếc thấy ánh nhìn ngạc nhiên của người trợ lý phía sau, nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi bị anh ấy bắt gặp, cô càng thêm xấu hổ.

Cô đỏ bừng mặt, ngượng ngùng né tránh bàn tay Chu Sở Thần đang đưa tới, cúi đầu tự mình vuốt lại tóc: "Em tự làm được, anh đi họp đi."

Anh cụp mắt nhìn hành động của cô, rồi liếc nhanh sang trợ lý.

Dù chẳng nói lời nào, ánh mắt ấy cũng đủ khiến anh chàng trợ lý nhỏ bé giật bắn mình, vội vàng chạy ra ngoài: "Tôi... tôi đi lấy cơm vào ngay đây ạ."

Cánh cửa đóng lại, văn phòng lại chìm vào yên tĩnh.

Tô Đường gần như kiệt sức, cô gục đầu xuống.

Cô cảm thấy trong chưa đầy một tiếng đồng hồ này, quá nhiều chuyện đã xảy ra, đến mức vượt quá khả năng tiếp nhận của mình.

Chu Sở Thần vẫn điềm tĩnh như thường lệ, không nhanh không chậm nhìn chằm chằm vào cô: "Hoảng loạn gì chứ?"

Tô Đường bị anh nhìn đến mức hơi thở bất ổn, theo bản năng phủ nhận nói: "...Em không hoảng."

Nói xong lại thấy chột dạ, ánh mắt lúng liếng, không dám chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy, sợ bị anh nhìn thấu.

Đôi má trắng nõn của cô ửng hồng, ngay cả tai cũng đỏ bừng, hàng mi chớp chớp che đi đôi mắt có phần chột dạ.

Vẻ đáng yêu, tội nghiệp này khiến phía dưới Chu Sở Thần căng cứng, ngọn lửa vừa cố nén xuống lại có xu hướng bùng cháy trở lại.

Anh không lộ vẻ gì, hít một hơi thật sâu, yết hầu cuộn lăn lên xuống, giơ tay nhẹ nhàng vỗ đầu cô, nhàn nhạt nói.

"Đừng sợ, anh độc thân, em muốn làm gì anh cũng được, không cần cảm thấy phải tội lỗi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...