Chương 165: Chương 165: Giải Phóng

Lời nói của Chu Sở Thần như mở ra chiếc hộp Pandora, đánh tan chút cảm giác tội lỗi còn sót lại về đạo đức trong Tô Đường.

Tình và dục đã thiếu vắng bấy lâu dường như được giải phóng chỉ trong một đêm.

Họ như những nam nữ trẻ tuổi mới nếm trái cấm, nghiện thứ tình ái nhục dục, không cách nào kiềm chế được mà quấn quýt lấy nhau.

Trong xe của Chu Sở Thần, trong văn phòng của anh thậm chí ngay cả trong căn biệt thự có Chu Hạo Cường cũng vậy.

Trên bàn ăn, vô tình bắt gặp ánh mắt của người đàn ông, bụng dưới Tô Đường lập tức dâng lên một trận tê dại, chỉ cần hơi gần anh một chút thôi là cơ thể cô đã có phản ứng.

Rõ ràng là cô đã bị anh làm hư rồi.

"Anh cả, lát nữa chúng ta uống một ly nhé." Chu Hạo Cường ở bên cạnh không để ý đến ánh mắt giao nhau của hai người, mà bận tâm hơn đến chuyện mượn giống.

Gần đây không hiểu sao Chu Sở Thần rất khó để anh ra tay được.

Thời gian càng kéo dài, Chu Hạo Cường càng lo lắng.

"Không uống, gần đây dạ dày không tốt."

Chu Sở Thần không lộ vẻ gì thu lại ánh mắt, dáng vẻ lười biếng dựa vào lưng ghế, nhưng đôi chân dài miên man dưới bàn lại thuận thế khẽ chạm vào bắp chân Tô Đường.

Tô Đường cúi đầu, hàng mi rụt rè run lên, nhưng không hề rụt chân lại, mặc kệ cho anh áp sát lại gần.

Dưới lớp váy, đôi chân trần của cô áp vào cặp chân dài săn chắc được bọc trong vải tây của người đàn ông.

Cách lớp vải mỏng manh, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng đôi chân thon dài, rắn rỏi ấy đang cứng rắn cọ xát vào cô.

Hơi ấm cơ thể truyền sang, cảm giác sột soạt của vải quần tây khiến ngón chân Tô Đường không kìm được mà co lại hai cái.

Cô khẽ nuốt nước bọt, cảm thấy dòng tinh dịch anh vừa bắn vào trong nhà xe lại bùng cháy trong bụng dưới mình.

"Uống một chút cũng không sao đâu, Tiểu Đường, em nói đúng không?" Chu Hạo Cường cười gượng, khuỷu tay khẽ huých vào Tô Đường bên cạnh.

Chu Sở Thần đã một thời gian không mắc bẫy của anh ta nữa, dù là rượu hay bất cứ thứ gì khác, tóm lại những thứ mà Chu Hạo Cường đưa tới, Chu Sở Thần đều không chạm vào.

Chu Hạo Cường cũng không biết là anh vô tình hay đã biết được điều gì, nhưng dù là vì lý do gì, đối với Chu Hạo Cường đều không phải là chuyện tốt.

Tô Đường nhíu mày, không đáp lời, ngược lại còn cẩn thận dịch sang một bên, cách Chu Hạo Cường xa hơn một chút, động tác từ chối rất rõ ràng.

Chu Hạo Cường thấy hành động của cô thì khựng lại, khẽ nhíu mày, sự tức giận ban đầu khiến lửa giận bắt đầu xộc thẳng lên não.

Ngay lúc anh ta sắp bùng nổ thì một giọng nói trầm thấp lạnh nhạt bỗng nhiên cắt ngang cảm xúc của anh ta.

"Hạo Cường, chuyện ở Kinh thị của em xử lý thế nào rồi? Anh nghe nói hai anh em Chu Chính gần đây lại nhận được mấy dự án lớn ở Tân Hải..."

Giọng người đàn ông nhàn nhạt, chỉ nói một cách nhẹ nhàng nhưng những lời thốt ra lại khiến Chu Hạo Cường toát mồ hôi lạnh.

"Làm sao anh cả mà biết được?"

Lúc này Chu Hạo Cường thực sự chẳng còn tâm trí đâu mà giận Tô Đường nữa, anh ta căng thẳng nhìn Chu Sở Thần đối diện.

Những người anh ta để lại Tân Hải còn không biết hai người em họ kia nhận dự án lớn gì, vậy mà Chu Sở Thần ở tận Kinh thị lại biết được?

Người đàn ông ngước mắt hờ hững liếc nhìn anh ta, chậm rãi mở lời: "Ba nói với anh."

Lời này không khác gì tiếng sét đánh ngang tai, giáng thẳng vào Chu Hạo Cường.

Anh ta sững sờ một lát, lưng áo đẫm mồ hôi lạnh, trong lòng đã hoảng loạn tột độ.

Nếu là ông Chu nói với Chu Sở Thần, vậy thì chắc chắn là sự thật, điều này cũng cho thấy ông ta càng coi trọng hai người em họ kia hơn, nếu không sẽ không bàn bạc chuyện này với Chu Sở Thần.

Đặc biệt là bây giờ chuyện sinh con còn chưa thấy tăm hơi, Chu Hạo Cường chỉ cảm thấy thanh kiếm đang treo lơ lửng trên đầu mình lại hạ xuống thêm vài phần, gần như muốn xuyên thủng da đầu anh ta.

Anh ta nuốt nước bọt, khó nhọc mở lời: "Anh cả, anh thật sự phải giúp em..."

Tô Đường vừa thấy tình thế này lập tức biết Chu Hạo Cường lại sắp mở miệng nhờ Chu Sở Thần nói giúp, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần chán ghét.

Cô đứng dậy, tìm một lý do rồi rời khỏi phòng ăn: "Hai người cứ nói chuyện đi, em ăn xong rồi, ra ngoài đi dạo một chút..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...