Chương 167: Chương 167: Nhẫn Của Anh

Tô Đường vừa bực bội vừa hơi sợ hãi, vội vã chạy vào một sạp hàng đông người nhất mà cô thấy.

Khi vào trong, cô mới nhận ra đó là một trò chơi bắn súng.

Vừa đứng vào, phía sau cô bỗng có rất nhiều người ùa đến, vô tình đẩy người đàn ông theo sau cô ra xa.

Thoát khỏi ánh mắt áp lực của anh Tô Đường cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Cô biết Chu Sở Thần chắc chắn vẫn còn ở ngoài, định nán lại một lúc rồi mới ra.

Cô cúi đầu nghịch điện thoại, vừa đi theo dòng người nhích dần lên.

Ban đầu cô chỉ định giết thời gian ở đây, không ngờ chẳng mấy chốc đã đến lượt mình.

Su Đường vốn không giỏi mấy trò chơi kiểu này.

Khi cầm khẩu súng lên, cô còn chưa biết cách ngắm bắn, thậm chí còn chưa hiểu làm sao để bóp cò.

Mấy chàng trai phía sau xúm lại, tốt bụng muốn chỉ cho cô.

Tô Đường nghĩ không chơi nữa, vừa định đưa khẩu súng ra thì một bàn tay ở bên cạnh đã nắm lấy báng súng.

"Để anh giúp em."

Không biết từ lúc nào, người đàn ông đã đứng cạnh cô, vươn cánh tay dài ra, không nói không rằng cầm lấy khẩu súng hơi trên tay cô.

Không chỉ Tô Đường ngạc nhiên, ngay cả những người xung quanh cũng ngạc nhiên nhìn anh.

Ai đời lại mặc bộ đồ sang trọng như vậy đi lại trong hội chợ trường học, còn rất không hợp thời mà lại cầm một khẩu súng hơi chứ?

Nhưng khi ánh mắt chạm vào khuôn mặt của Chu Sở Thần, dù là nam hay nữ đều không khỏi im bặt.

Đẹp trai là một chuyện, còn có cái vẻ khinh bạc chúng sinh trên mặt anh, ai cũng có thể nhìn ra xuất thân của anh không tầm thường chút nào, không phải là một kẻ dễ chọc.

Đám đông tự động lùi ra, mấy chàng trai ban nãy định giúp đỡ cũng lủi thủi bỏ đi.

"Muốn cái nào?:

Chu Sở Thần như không hề hay biết đến sự xôn xao mà anh gây ra, chỉ cúi đầu nhìn cô gái trước mặt, giọng nói trong trẻo, trầm ấm.

Tô Đường trợn tròn mắt nhìn anh một lúc lâu, rồi giơ tay tùy tiện chỉ vào đôi nhẫn bạc trơn treo tít trên cùng.

Người đàn ông nhìn theo hướng tay cô, thấy đôi nhẫn đó, lông mày khẽ nhếch, ánh mắt chợt lóe lên.

Anh không nói gì, chỉ im lặng xoay người lại, giơ khẩu súng hơi lên, gần như không cần ngắm bắn, đã bóp cò thẳng thừng.

Tiếng bóng bay nổ liên tiếp vang lên đối diện.

Bụp bụp bụp...

Từng hàng bóng bay nổ liên tiếp, Chu Sở Thần gần như bách phát bách trúng, chỉ trong chốc lát đã bắn nổ hoàn toàn những quả bóng bay cách đó vài mét.

Đám đông vây xem đều reo lên đầy tiếng ngạc nhiên nhưng anh lại thản nhiên hạ súng, nhận lấy đôi nhẫn bạc trơn mà ông chủ đưa cho.

Tô Đường cũng không hề ngạc nhiên trước tài năng bắn súng của anh.

Dù tiếp xúc không nhiều nhưng Tô Đường vẫn biết Chu Sở Thần giỏi mọi thứ, từ học hành, thể thao, cưỡi ngựa đến bắn súng... không có gì làm khó được anh.

Anh giống như một con robot trí tuệ cao, không biểu lộ cảm xúc, chỉ biết ăn và ngủ.

Rời khỏi đám đông, Tô Đường quay lại nhìn Chu Sở Thần, lịch sự nói: "Anh cả, tối nay em thật sự ở lại ký túc xá, anh về đi."

Chu Sở Thần giữ vẻ mặt bình thản, không nói gì hay có động thái nào khác, chỉ cụp mắt nhìn cô.

Sâu thẳm trong đôi mắt lạnh lùng ấy dường như đang ẩn chứa một cảm xúc vừa sâu sắc lại vừa điên cuồng đến lạ.

Mỗi lần anh nhìn cô bằng ánh mắt đó, Tô Đường đều cảm thấy sợ hãi.

"Anh cả, vậy em đi trước đây..." Cô luống cuống nói rồi định bỏ chạy, nhưng cổ tay cô lập tức bị anh nắm chặt, một chút lực cũng đủ kéo cô lại.

Tô Đường ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh.

Chu Sở Thần nhìn cô, từ từ đưa tay ra trước mặt.

Bàn tay thon dài trắng nõn của anh xòe ra, trong lòng bàn tay có vân rõ ràng, đặt đó hai chiếc nhẫn bạc trơn.

Một chiếc lớn, một chiếc nhỏ, kiểu dáng bình thường, chất liệu cũng rẻ tiền, rõ ràng là đôi nhẫn cặp mà trò chơi vừa tặng.

Tô Đường sững sờ, ngẩn ngơ một lúc lâu mới cầm lấy chiếc nhẫn nữ, nắm chặt trong lòng bàn tay.

"Cảm ơn anh." Cô nói.

Thật ra, ban nãy Tô Đường chỉ tùy tiện chỉ vào món đồ khó lấy nhất, hoàn toàn không có ý định thật sự muốn đôi nhẫn này.

Nhưng vì anh đã giúp cô thắng được, cô sẽ không làm mất mặt anh.

"Cái này.." Chu Sở Thần nhìn chiếc nhẫn còn lại trong lòng bàn tay mình, thăm dò hỏi.

"Anh giúp em mang về cho Chu Hạo Cường nhé?"

"Đừng" Tô Đường lập tức từ chối.

Cô vừa mới cãi nhau với Chu Hạo Cường, không muốn tặng anh ta bất cứ thứ gì, huống hồ lại là một chiếc nhẫn.

Tô Đường cũng hiểu rõ trong lòng rằng Chu Hạo Cường căn bản sẽ không coi trọng thứ hàng vỉa hè rẻ tiền này, càng không đời nào muốn.

"Anh ấy sẽ không muốn đâu, anh cứ giữ lấy đi, không thì vứt đi."

Cô cụp mắt xuống nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, khẽ nói: "Em có một chiếc này là đủ rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...