Suy nghĩ của Tô Đường chợt dừng lại.
Những cảnh tượng trong tâm trí cô như một thước phim quay ngược, tua đi tua lại chi tiết ký ức, cho đến khi hình ảnh dừng lại ở ngón áp út thon dài, xương xẩu của người đàn ông cùng với chiếc nhẫn.
Cô biết, chiếc nhẫn bạc trơn đó không chỉ trói buộc ngón áp út của anh.
Tô Đường bỗng choàng tỉnh, như một người sắp chết đuối vùng vẫy thoát khỏi vực sâu ký ức, cô bật dậy ôm lấy lồng ngực đập điên cuồng, thở hổn hển.
Nếu trước đây cô vẫn còn chút nghi ngờ về những lời tỏ tình Chu Sở Thần đã nói thì giờ đây cô đã hoàn toàn tin chắc.
Anh thật sự thích cô.
Thích đến mức bao nhiêu năm nay, chiếc nhẫn đó anh vẫn luôn mang theo, còn đeo trên ngón áp út.
Tô Đường không thể diễn tả được cảm giác trong lòng mình, cô chỉ ngồi dậy và nhanh chóng bước ra khỏi nhà kính.
Cô rất muốn gặp anh, dù chỉ một cái nhìn thoáng qua cũng được...
Vừa đi qua hai giàn hoa, ngoài bức tường kính trong suốt, một người đàn ông cao ráo đang đi về phía nhà kính.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu đen lạnh lùng, vạt áo bỏ vào trong quần, chất liệu mềm mại ôm sát cơ thể làm nổi bật những đường nét cơ bắp mượt mà bên trong, vóc dáng hoàn hảo toát lên một sức hút nam tính khó tả.
Như có thần giao cách cảm, đôi mắt đen láy của người đàn ông ngước lên, trong tích tắc, chạm vào ánh nhìn của Tô Đường.
Ánh mắt của Chu Sở Thần thoáng qua một chút ngạc nhiên, sau đó khóe môi mỏng khẽ nhếch lên, nở một nụ cười nhạt.
Tô Đường nhìn đôi mắt anh trở nên dịu dàng, tim cô đập thình thịch, lồng ngực như bị một cảm xúc nào đó lấp đầy trong chốc lát, cô mím môi và cũng khẽ kéo khóe miệng về phía anh, nhìn anh ngày càng tiến đến gần.
Người đàn ông một tay đút túi quần, đôi mắt cười không chớp nhìn chằm chằm vào cô, bước chân nhanh hơn vài phần, rất nhanh đã đi đến cửa nhà kính.
Anh đẩy cửa bước vào, dừng lại cách cô hai bước.
Tô Đường cũng không biết mình bị làm sao, đột nhiên chạy đến, nhào vào lòng anh.
Người đàn ông hơi ngạc nhiên một chút, theo bản năng đỡ lấy eo cô rồi ôm cô vào lòng.
"...Sao vậy?"
Anh dịu dàng vuốt tóc cô dỗ dành.
Những ngón tay thon dài luồn qua mái tóc cô, đầu ngón tay ấm áp và khô ráo nhẹ nhàng xoa nhẹ đỉnh đầu cô.
Giọng anh vẫn lạnh lùng như thường lệ nhưng trong đó lại ẩn chứa một nét dịu dàng đầy ẩn ý.
Cô biết đó là sự dịu dàng anh đã kìm nén bấy lâu chưa bao giờ thay đổi.
Tô Đường ôm lấy eo Chu Sở Thần, siết chặt hơn, đầu dụi vào ngực anh như muốn chui hẳn vào trong cơ thể anh.
Không biết chạm vào đâu, cơ thể người đàn ông khẽ cứng đờ.
Anh hít sâu một hơi rồi cúi xuống, vừa định lên tiếng thì cô gái trong lòng cũng ngẩng đầu lên.
Khi bốn mắt chạm nhau, Tô Đường bất chợt vòng tay qua cổ anh, nhón chân hôn lên.
Chu Sở Thần chỉ ngây người chưa đầy một giây, rất nhanh đã chiếm lấy thế chủ động, bàn tay giữ chặt gáy cô, đôi môi mỏng lướt qua kẽ môi cô, hôn cô sâu hơn.
Tô Đường mặc kệ anh bá đạo đưa lưỡi vào, tay cô nắm lấy gáy áo anh, nhón chân cao hơn.
Hơi thở cô tràn ngập mùi gỗ thông trên người anh, trên ngón tay anh đè sau gáy cô có một vật cứng lạnh lẽo cấn vào da đầu cô.
Lạnh lạnh, cứng cứng.
Bây giờ cô chỉ cần nghĩ đến đó là gì thì cả người lập tức mềm nhũn dán chặt vào lòng anh, chủ động ngẩng cằm đón nhận nụ hôn của anh.
Người đàn ông bị sự chủ động hiếm hoi của Tô Đường trêu chọc đến mức hơi thở trở nên nặng nề, bàn tay lớn đỡ lấy mông cô rồi bế cô lên người, vừa cúi đầu mút lấy vừa vượt qua những lùm cây rậm rạp và hoa cỏ tươi tốt đưa cô đi sâu vào trong nhà kính.
Tô Đường vẫn vòng tay ôm cổ anh không buông, nhón chân giẫm lên giày da của anh, mút lấy môi dưới của anh mặc cho anh dẫn lối đi vào.
Hai người dán chặt vào nhau, những động tác như vậy khó tránh khỏi việc cọ xát vào anh.
Tô Đường nhanh chóng cảm nhận được trên bụng cô, ngoài khóa thắt lưng của anh còn có thêm một vật cứng to lớn sưng phồng cấn vào.
Cô chủ động đưa tay xuống, lòng bàn tay ôm lấy vật lớn đó nhẹ nhàng xoa nắn.
Bạn thấy sao?