Trong nhà kính bỗng trở nên tĩnh lặng, ngay cả tiếng thở dốc ái muội ban nãy cũng biến mất.
Xa xa, ráng chiều rực rỡ nhuộm kín chân trời, ánh hoàng hôn dịu nhẹ từ bên ngoài bức tường kính hắt vào, bao trùm lấy hai người.
Chu Sở Thần im lặng rất lâu, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh như thường lệ, không để lộ chút cảm xúc nào.
Chỉ có đôi mắt anh thâm trầm, dán chặt vào khuôn mặt cô.
Tô Đường bị anh nhìn đến phát ngượng.
Đây là lần đầu tiên cô thổ lộ với ai đó, mà ngay cả Chu Hạo Cường cũng chưa từng được đối xử như vậy.
Cô không hiểu là Chu Sở Thần không nghe rõ hay vì lý do nào khác mà lại có phản ứng như thế này.
Mặt cô đỏ bừng, trong lòng vừa xấu hổ vừa thất vọng.
Thôi vậy...
Cô mím môi, luồn qua khe hở giữa anh và giá hoa, khẽ nói: "Em về trước đây."
Chưa đi được hai bước, cô đã bị một lực mạnh kéo lại.
Lưng cô va vào giá hoa, nhưng được anh đỡ chặt nên không cảm thấy đau, chỉ kinh ngạc ngước mắt lên.
Khóe mắt của đôi mắt đen thẳm kia càng thêm đỏ ngầu, ánh nhìn đã mang theo sự công kích.
Anh cúi xuống, mắt đối mắt với cô, hơi thở ấm áp, mềm mại phả vào hàng mi Tô Đường.
Người đàn ông không chớp mắt nhìn cô, giọng nói dần ghì sát: "Đường Đường, những lời vừa nãy, nói lại lần nữa."
Vẻ mặt anh không biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt nhìn cô lại càng lúc càng trầm xuống, như có cảm xúc đang cuộn trào bên trong.
Tô Đường bị anh nhìn đến tim thắt lại, như có sợi dây leo quấn quanh, càng quấn càng chặt, gần như khiến cô nghẹt thở.
Tim càng hoảng, cảm giác nhút nhát lại trỗi dậy, môi cô khẽ mấp máy định chối: "Không nói gì..."
Nói xong, cô lại định bỏ chạy, nhưng bị anh giữ chặt.
Anh không nói không rằng cúi xuống, ngậm lấy môi cô và trao một nụ hôn sâu.
Hông anh cũng thúc vào theo, ép chặt vào giữa đùi cô, nơi vừa bị kích thích đến ẩm ướt, rồi nghiền mạnh.
Tô Đường bị anh mút đến gần như nghẹt thở.
Hàng mi của cô khẽ run rẩy vừa kịp né mặt đi, anh đã quay đầu đuổi theo.
Môi lưỡi nóng bỏng ngay lập tức bao trọn lấy cô, bàn tay lớn ôm lấy cặp mông cô, xoa nắn rồi ấn cô lại gần.
Dương vật đang sưng to càng sâu hơn, xuyên qua lớp quần cọ xát vào giữa đùi non mềm của cô.
"Ưm..." Tô Đường làm sao chịu nổi kích thích như vậy, rất nhanh cô quên cả giãy giụa, mềm nhũn trong vòng tay anh.
Chu Sở Thần thở hổn hển buông cô ra, sâu thẳm trong ánh mắt anh không biết là tình hay dục nhưng chúng đầy đến mức như muốn tràn ra ngoài.
Giọng anh khàn đặc, ghì xuống thật thấp, như sợ làm cô hoảng sợ: "Cục cưng, vừa nãy em nói gì? Nói lại lần nữa."
Cổ họng Tô Đường nghẹn lại, cô nghe ra sự cẩn trọng trong lời nói của anh, trái tim cô hoàn toàn mềm nhũn.
Cô chủ động rướn người tới, ôm chặt lấy cổ anh, nhẹ nhàng hôn lên cằm anh hai cái. Giọng nói cô mềm mại như kẹo bông gòn:
"Em thích anh."
"Chu Sở Thần, em thích anh rồi."
Chu Sở Thần nhìn chằm chằm vào cô, vẻ mặt anh không đổi nhưng yết hầu lại lên xuống liên tục như đang cố gắng kiềm nén những cảm xúc dâng trào.
Mãi lâu sau, anh mới khàn giọng cất lời:
"Anh cứ nghĩ còn phải đợi rất lâu nữa, mới có thể đợi được câu nói này..."
Rõ ràng vẫn là giọng điệu hờ hững như vậy, nhưng Tô Đường lại bất chợt đỏ hoe mắt.
Cô có thể tưởng tượng được đằng sau câu nói đó, anh đã kìm nén bao nhiêu cảm xúc, đã đợi chờ bao nhiêu năm.
Tô Đường thực sự hối hận rồi, hối hận vì khi còn trẻ cô đã quá vô tư.
Rõ ràng người yêu mình ở ngay bên cạnh mà lại như bị che mắt, không thể nhìn rõ.
Cô càng không dám nghĩ đến những lần mình vô tình làm tổn thương anh suốt những năm qua.
Chẳng trách sau khi cô kết hôn với Chu Hạo Cường, anh đã rời khỏi Tân Hải, hiếm khi trở về nhà họ Chu...
Những điều trước đây không thể hiểu được, giờ đã hoàn toàn sáng tỏ.
Nhưng càng như vậy, Tô Đường lại càng thấy xót xa trong lòng.
"Em xin lỗi..."
Cô nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh, giọng nói chùng xuống: "Trước đây em thật sự quá ngốc, không ngờ lại muộn đến vậy em mới biết..."
Chu Sở Thần nâng niu khuôn mặt cô, trán anh tựa vào trán cô.
Ánh mắt anh tràn ngập sự thâm tình không thể che giấu, giọng nói anh vừa kìm nén vừa xúc động:
"Chỉ cần có hồi đáp, lúc nào cũng không muộn..."
Bạn thấy sao?