Chương 175: Chương 175: Ân Ái Trong Nhà Kính

Tô Đường run rẩy ôm chặt lấy thân hình cường tráng của người đàn ông trên mình, đôi chân cô quấn riết lấy vòng eo săn chắc của anh.

Huyệt nhỏ của cô co rút liên tục, siết chặt lấy dương vật vẫn còn ngạo nghễ, hung hãn.

Chu Sở Thần gạt nhẹ những sợi tóc dính đầy mồ hôi trên khuôn mặt cô, dịu dàng hôn lên khóe mắt ướt đẫm.

Miệng anh thủ thỉ dỗ dành, nhưng hông anh vẫn không ngừng chuyển động một cách tàn nhẫn.

Dương vật vạm vỡ đẩy bung lớp thịt mềm mại, bướng bỉnh, chôn sâu vào nơi đang co giật vì cực khoái.

Chiếc ghế tre dưới thân họ rõ ràng không thể chịu nổi sức nặng cùng những chuyển động kịch liệt đến vậy, nó kêu lên kẽo kẹt kẽo kẹt dữ dội, chông chênh như sắp đổ sập bất cứ lúc nào.

"Đường Đường, em có sướng không?"

Ngón tay chai sạn của anh khẽ miết lên đôi môi Tô Đường, ánh mắt anh tối sầm.

Nơi giao hợp, dịch lỏng quấn quýt, kéo thành những sợi tơ dâm đãng.

Tô Đường bị hơi thở anh làm cho nóng bừng, cô cắn chặt môi, ôm anh còn ghì chặt hơn.

Cô im lặng không trả lời nhưng người đàn ông cũng chẳng bận tâm.

Anh dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, nhẹ nhàng dỗ dành bên tai vài câu.

Rồi sau đó, trong tiếng hoảng hốt của Tô Đường, anh nâng mông cô lên và bế bổng cô dậy.

Anh bế cô đi đi lại lại trong nhà kính.

Nếu không nhìn dương vật thô to đang cắm sâu giữa hai chân cô, thì thật sự trông anh như đang dỗ dành một đứa trẻ sơ sinh, vô cùng dịu dàng.

"Ưm... ưm..."

Tô Đường ôm chặt cổ Chu Sở Thần, khẽ rên rỉ vì dương vật anh đang chọc sâu trong cơ thể.

Mật huyệt lại bị anh khuấy đảo, chỉ đi vài bước cô đã căng cứng chân, run rẩy bám víu lấy đỉnh cao trào một lần nữa.

Dịch nước tí tách từ chỗ hai người giao hợp nhỏ xuống sàn nhà, nhưng người đàn ông dường như không hay biết.

Anh ôm chặt cô, ép sát cô vào dương vật mình, nhục hành cương cứng nghiền nát trong mật huyệt đang cao trào của cô.

"Ưm ưm... Anh cả..."

Tô Đường nhắm nghiền mắt, úp mặt lên vai anh, lông mày nhíu chặt, khẽ khàng cầu xin như một chú mèo nhỏ mềm mại.

Dương vật của anh vẫn cứng rắn nằm trong mật huyệt của Tô Đường, dính chặt vào lớp thịt non mềm, nhạy cảm của cô.

Một tay anh nâng mông cô, nhấp nhô bước đến bên một giàn hoa, khẽ hất cằm về phía một cây lan, ý bảo cô nhìn: "Hoa này tên là gì?"

Mắt Tô Đường đỏ hoe, cô run rẩy kẹp chặt eo anh bằng mông: "Anh cả, đừng thế mà..."

Giọng cô như thấm đẫm nước, vừa mềm vừa ngọt, âm cuối run rẩy mang theo vẻ quyến rũ của dục vọng, khiến người nghe xương cốt đều muốn mềm nhũn.

"Không thế này, vậy em muốn thế nào?" Chu Sở Thần nhìn cô chằm chằm, giọng nói khàn đặc, trầm thấp.

"...Thả em xuống." Tô Đường túm chặt cổ áo anh, siết chặt nơi sâu kín khiến cô run rẩy dữ dội hơn.

Người đàn ông không nói gì, quả thật anh nâng cô lên một đoạn, rồi từ từ rút dương vật ra.

Huyệt nhỏ non mềm mất đi sự lấp đầy, một dòng dịch lớn theo đó tuôn ra.

Mị thịt quyến luyến dính chặt lấy dương vật của anh, kéo dài ra một đoạn thật dài rồi mới buộc phải co lại.

Tô Đường vịn vào anh, hai chân mềm nhũn, loạng choạng đặt xuống đất, bên dưới vẫn còn một khoảng trống rỗng.

Chưa đợi cô kịp phản ứng, Chu Sở Thần vòng tay ôm eo cô xoay người lại, đối diện với bức tường kính phía sau.

Thân hình cao lớn của người đàn ông từ phía sau áp tới, đỡ lấy bụng dưới của cô, thứ đó sưng to lại cắm vào miệng huyệt đang khẽ mở kia.

"A ưm... Anh cả..."

Toàn bộ thân trên của Tô Đường áp vào bức tường kính, cô buộc phải ưỡn mông đón nhận và tận hưởng sự thao lộng của người đàn ông.

Trong nhà kính lại vang lên tiếng thở dốc ướt át và tiếng da thịt vỗ vào nhau dồn dập, đầy ám muội, dâm đãng.

Bức tường kính trong suốt có thể nhìn thấy bầu trời bên ngoài dần tối lại, cùng với ngôi nhà lớn đang sáng đèn.

Nếu có ai đó đi qua bên ngoài, họ có thể dễ dàng nhìn thấy hai người trong nhà kính.

Tim Tô Đường đập thình thịch, cô sợ hãi đến mức giọng nói run rẩy, hoảng loạn căng thẳng gọi anh: "Anh cả... sẽ bị nhìn thấy mất..."

Với thân phận hiện tại của họ, dù bị ai nhìn thấy thì đó cũng sẽ là một tin tức bùng nổ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...