Ngay khoảnh khắc Chu Hạo Cường nhìn về phía nhà kính, Chu Sở Thần đã nhanh chóng bế Tô Đường trở lại chiếc ghế tre.
Cơ thể cô mềm nhũn như không xương rũ ra thành một khối nhưng đôi tay vẫn ôm chặt lấy cổ anh không buông.
Người đàn ông khẽ thở hổn hển, theo đà đè xuống, gác chân cô trở lại ngang hông.
Anh cúi đầu nhìn xuống giữa hai chân nàng đang đẫm nước.
Một vệt tinh dịch đặc, trắng đục đang tràn ra từ cái lỗ nhỏ bị anh banh rộng, chảy dài xuống khe mông trắng hồng.
Tay anh giữ dương vật, gạt phần tinh dịch tràn ra trở lại, rồi lại thọc hông, cắm sâu vào trong.
"Ưm... căng quá..." Tô Đường run rẩy, co giật không kiểm soát dưới thân anh, giọng nói xen lẫn tiếng khóc nức nở, nghe thật đáng thương.
Dù vậy nhưng đôi chân cô lại càng quấn chặt lấy người đàn ông trên mình, miệng huyệt khó chịu mút chặt lấy dương vật vừa được đưa vào bên trong.
"Sắp xong rồi... anh không động nữa..."
Nhét trọn dương vật vào trong, Chu Sở Thần cúi người xuống, thì thầm bên tai nàng, khẽ hôn lên vành tai ửng đỏ, tay vuốt ve nhẹ nhàng sau eo nàng đẫm mồ hôi.
Tô Đường mơ màng, nhìn lên mái nhà kính dần tối.
Nhà kính không bật đèn, những vì sao trên trời hiện rõ mồn một. B
ên tai là hơi thở nhè nhẹ của người đàn ông, cùng với giọng nói trầm khàn đầy quyến rũ.
Ngay cả khi dỗ dành, vẻ mặt cũng lạnh lùng nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng.
Bên dưới vẫn còn rất căng, bụng ấm nóng, đó là dương vật của anh và cả vũng tinh dịch lớn vừa được bắn vào.
Tim Tô Đường đập thình thịch, cô vòng tay ôm anh, khẽ hỏi: "Có khi nào sẽ mang thai không?"
Cô từng xem báo cáo kiểm tra sức khỏe của anh với độ hoạt động của tinh trùng như vậy, có lẽ đã có rồi.
Người đàn ông cụp mắt nhìn cô, trong bóng tối đôi mắt đen thẳm của anh lại vô cùng sáng ngời, giọng anh cũng rất nhỏ như sợ sẽ làm cô giật mình: "Em muốn không?"
Tô Đường im lặng một lúc cũng không trả lời.
Chuyện mang thai ban đầu là do Chu Hạo Cường thúc ép, thậm chí có thể nói là cưỡng ép.
Cô cảm thấy mình giống như một công cụ sinh sản, hoàn toàn không ai hỏi ý muốn của cô.
Mặc dù bây giờ cô không phản đối việc sinh con cho Chu Sở Thần, nhưng đôi khi cô cũng do dự, liệu mang thai vào lúc này có phải là một lựa chọn sai lầm hay không, dù sao cô vẫn chưa ly hôn với Chu Hạo Cường.
Trong nhà kính có một thoáng im lặng, chỉ nghe thấy tiếng côn trùng kêu rả rích ở góc phòng, càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch.
"Nếu em không muốn thì sẽ không có."
Lời của Chu Sở Thần khiến Tô Đường ngẩn người, sau đó ngạc nhiên ngước mắt nhìn anh.
Lời này là ý gì?
Hai người họ từ đầu đến cuối đều không dùng biện pháp phòng tránh, sao anh lại nói như vậy?
Ánh mắt người đàn ông không hề né tránh, vẻ mặt bình tĩnh nhìn lại nàng, sâu trong đáy mắt là một sự cưng chiều vô bờ bến.
Anh cúi đầu xuống, môi khẽ hôn khóe mắt cô: "Cuộc đời của em không nên bị ràng buộc bởi hôn nhân và gia đình. Em cũng có quyền thực hiện ước mơ của mình."
Tô Đường ngạc nhiên nhìn anh suốt nửa phút.
"Ước mơ..." Cô ngơ ngác lặp lại lời của anh.
"Ai đã từng nói muốn được đứng trên sân khấu Nhà hát Lớn Quốc gia để nhảy múa nhỉ?" Người đàn ông khẽ gãi nhẹ sống mũi nhỏ nhắn của cô, ánh mắt ánh lên ý cười.
Cảm giác ấm nóng, tê dại trên chóp mũi khiến Tô Đường bừng tỉnh.
Cô chớp chớp mắt, nhưng cảnh vật trước mắt lại càng lúc càng nhòe đi, hơi thở cũng có chút nghẹn ngào.
Cô nhướn người dậy, ôm chặt lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh.
"Anh cả..." Giọng cô nghẹn lại.
Trước khi kết hôn với Chu Hạo Cường, mỗi năm sinh nhật cô đều ước nguyện điều đó.
Bao nhiêu năm trôi qua, chính cô cũng suýt quên mất, vậy mà anh vẫn còn nhớ.
Đây là một tình yêu sâu đậm đến nhường nào, có thể khiến anh ghi nhớ lý tưởng mà chính cô cũng gần như đã lãng quên suốt bao năm?
Chu Sở Thần ôm cô, cằm khẽ cọ vào mái tóc nàng, dịu dàng nói: "Khóc gì chứ? Anh luôn tin em có thể làm được."
Nghe anh nói vậy, nước mắt Tô Đường càng tuôn rơi dữ dội hơn.
Lần đầu tiên cô cảm thấy được yêu lại hạnh phúc đến thế.
Anh luôn đặt cô lên hàng đầu, không chỉ không ép buộc cô làm những điều không thích, thậm chí còn giúp cô ghi nhớ ước mơ, khuyến khích cô thực hiện.
Cả lồng ngực cô như được lấp đầy, vừa có sự ấm áp ngọt ngào, vừa có cả nỗi xót xa, hối tiếc.
Vạt áo trước ngực bị nước mắt cô làm cho ướt đẫm, trái tim Chu Sở Thần thắt lại.
Anh không ngờ chỉ một câu nói lại khiến Tô Đường khóc dữ hơn, mày nhíu chặt, muốn nâng mặt cô lên, nhưng cô lại thút thít quay đầu đi, không chịu cho anh nhìn.
"Không được khóc nữa."
Người đàn ông muốn dỗ dành cô nhưng lại chẳng biết nói gì thêm, ngược lại, vì tiếng khóc của cô mà giọng anh cũng trầm xuống.
Từ trước đến nay anh vốn không giỏi ăn nói ngọt ngào, nếu không thì năm xưa cũng chẳng bị Chu Hạo Cường "cướp trên giàn mướp" như vậy.
"Khóc ra thế này, là muốn sinh con với anh rồi à?"
Anh lật người, bế Tô Đường lên trên mình, giọng khàn đi mấy phần, nửa cười nửa không: "Anh đi làm phẫu thuật là có thể sinh được, muốn mấy đứa cũng được, muốn không?"
Lúc này Tô Đường mới biết Chu Sở Thần trước đó ra nước ngoài là để làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh.
Quả không hổ là luật sư, mọi việc đều tỉ mỉ, gì cũng đã nghĩ thông suốt cho cô.
"Anh... sao lại vậy..."
Tô Đường cũng bị hành động của anh làm cho ngạc nhiên quên cả việc khóc tiếp, trừng mắt nhìn anh nhất thời không biết nên nói gì cho phải, chỉ là trong lòng vô cùng cảm động.
Vì không muốn tạo thêm áp lực cho cô, hắn đã tự mình lén lút đi thắt ống dẫn tinh.
Thậm chí anh còn chưa kết hôn, nếu sau này không hồi phục được thì chẳng phải... Tô Đường nhất thời không dám nghĩ tới, mắt lại đỏ hoe.
"Thương anh thì không được khóc nữa."
Người đàn ông nâng mặt cô lên, ngón tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt ở khóe mắt cô, môi mỏng khẽ cong, mỉm cười nhìn cô: "Yên tâm, cái bản lĩnh làm em có thai thì anh vẫn có đủ."
Bạn thấy sao?