Chương 178: Chương 178: Đau Lòng Cho Anh

Tô Đường trở về phòng mà lòng vẫn còn bàng hoàng, tim đập rộn ràng nhưng đầu óc lại vô cùng tỉnh táo.

Cô hiểu rõ mọi điều Chu Sở Thần làm đều vì cô, thậm chí anh còn không đòi hỏi điều gì, không gây chút áp lực nào cho cô.

Thế nhưng, con người đâu thể quá ích kỷ, cứ hưởng thụ sự quan tâm từ người khác mà không đáp lại.

Đang miên man suy nghĩ, Chu Hạo Cường đẩy cửa bước vào.

Thấy cô, anh ta lập tức cau mày: "Em vừa đi đâu đấy? Anh tìm em mãi."

Giờ đây Tô Đường cảm thấy rất khó chịu khi ở chung phòng với Chu Hạo Cường.

Cô quay lưng lại với anh ta, tiếp tục thu dọn quần áo mà không đáp lời.

Thái độ của cô khiến Chu Hạo Cường nóng nảy, nhưng anh ta lại hít một hơi sâu để kìm nén cảm xúc, bước đến gần, nhỏ giọng nói: "Anh có nấu một bát canh dưới nhà, lát nữa em mang qua cho anh cả nhé."

Lời anh ta nói tuy mơ hồ, nhưng Tô Đường lập tức hiểu ý.

Động tác của cô khẽ khựng lại, cúi đầu, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Tôi không đi."

"Em nói gì cơ?"

Giọng cô quá nhỏ, Chu Hạo Cường nhất thời không nghe rõ.

Anh ta vừa cau mày tiến lại gần thì cô đã quay người nhìn thẳng vào anh ta.

"Chu Hạo Cường, anh đừng cho anh cả uống những thứ đó nữa." Tô Đường trầm mặt nhìn anh, giọng lớn hơn mấy phần.

Trên khuôn mặt cô hiếm hoi xuất hiện vẻ tức giận, hoàn toàn khác với dáng vẻ yếu đuối thường ngày, như thể biến thành người khác, ngay cả giọng nói cũng trở nên dứt khoát hơn nhiều.

Chu Hạo Cường sửng sốt: "Ý em là sao?"

"Anh ấy là anh ruột của anh, sao anh nỡ lòng nào?"

Mắt Tô Đường ánh lên sự giận dữ, giọng nói theo đó cũng cao hơn: "Những thứ thuốc đó không biết gây tổn hại đến cơ thể người đến mức nào. Anh còn trộn lẫn vào đủ thứ rượu thuốc, thức ăn rồi cho anh ấy uống nhiều lần như thế. Nếu anh ấy có mệnh hệ gì..."

"Em xót à?"

Câu nói này khiến những lời Tô Đường chưa kịp nói bị nghẹn lại trong cổ họng.

Lồng ngực cô phập phồng lên xuống, trừng mắt quay người lại nhìn cầm quần áo định vào phòng tắm.

Chu Hạo Cường không định dễ dàng bỏ qua.

Anh ta đuổi theo, kéo cô lại, nhìn chằm chằm vào cô, hỏi lại một lần nữa: "Em xót anh ấy sao?"

Tô Đường nhìn vẻ mặt anh ta bắt đầu hiện lên sự khó chịu, nuốt khan: "Nếu những thứ thuốc đó làm hại cơ thể anh ấy, thì đứa trẻ sinh ra cũng chưa chắc đã khỏe mạnh."

Chu Hạo Cường cẩn thận quan sát biểu cảm của cô dường như muốn tìm ra điều gì đó.

Tô Đường biết mình vừa bộc phát quá khích, không dám để lộ thêm bất kỳ manh mối nào.

Mãi một lúc sau, anh ta mới đẩy cô ra, lạnh giọng nói: "Bảo em làm thì cứ làm, cứ sinh đứa bé ra đã rồi tính sau."

Tô Đường thấy anh ta quả thực hết thuốc chữa, đứng yên lặng một lúc lâu, rồi lại lên tiếng: "Anh muốn tôi đi cũng được, miễn là đồng ý với em một điều kiện, sau này tôi sẽ giúp anh mang thuốc qua."

Chu Hạo Cường nghe vậy lập tức quay đầu nhìn cô: "Điều gì?"

Tô Đường đi đến ngăn kéo bên cạnh lấy ra một túi tài liệu, rút tờ giấy bên trong ra, trải phẳng trước mặt anh ta: "Anh ký vào bản thỏa thuận ly hôn này trước đi."

Chu Hạo Cường nhướng mày, nhìn cô châm chọc: "Em nghĩ anh ngốc à?" Nếu anh đã ký thỏa thuận, làm sao còn khiến cô nghe lời được nữa?

"Nhà họ Tô không phải đang trong tay anh sao? Anh có vô vàn cách đe dọa em, vậy thì cũng phải cho em chút lợi lộc chứ. Nếu không, nếu em mang thai rồi anh lại thất hứa không đồng ý ly hôn, chẳng phải em sẽ chẳng được gì sao?"

Lời này vừa thốt ra, Chu Hạo Cường im lặng một lúc.

Nhưng vẻ mặt anh vẫn không chịu dịu đi.

"Chu Hạo Cường, anh không cho tôi chút đảm bảo nào, làm sao tôi tin lời anh được?"

Tô Đường đứng đối diện anh ta với thái độ bất cần: "Dù sao thì tôi cũng nằm trong tay anh rồi, nếu anh không chịu ký, thì tôi cũng sẽ không nghe lời anh nữa đâu, anh muốn làm gì thì làm đi."

Chu Hạo Cường nhíu mày, không ngờ Tô Đường lại đột nhiên trở nên vô cùng gan dạ.

Cô bỗng nhiên buông xuôi khiến anh ta nhất thời không biết phải làm sao với cô.

Anh ta nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, cuối cùng cũng cầm bản thỏa thuận ly hôn trên bàn lên xem lướt qua, rồi nghiến răng: "Bản thỏa thuận này anh còn phải cho luật sư xem trước đã."

Lời này rõ ràng có ý xuống nước, lòng Tô Đường khẽ dâng lên, nhưng mặt cô vẫn không biểu lộ cảm xúc gì.

"Anh sẽ đưa luật sư xem trước, nếu không có vấn đề gì thì anh sẽ ký."

Chu Hạo Cường đặt thỏa thuận trở lại bàn, ngẩng mắt nhìn cô: "Nhưng trong thời gian này, em phải ngoan ngoãn nghe lời."

Tô Đường hiểu ý anh ta.

Anh ta đồng ý yêu cầu của cô, cô cũng phải thể hiện điều gì đó với anh ta, nếu không giao ước này sẽ không thành.

Thế là cô lập tức tiếp lời: "Tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ mang canh qua."

Tô Đường thay quần áo rồi ra ngoài.

Trong lòng cô vui sướng khôn tả, như thể cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối, nhưng lại không để ý đến vẻ mặt trầm tư của Chu Hạo Cường ở phía sau.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...