Tô Đường bước xuống lầu, nhìn thấy nồi canh mà Chu Hạo Cường nhắc đến đang nằm trong bếp.
Nước canh trắng ngà trông thật hấp dẫn, rõ ràng đã tốn không ít công sức, tiếc là ẩn chứa ý đồ chẳng mấy tốt đẹp.
Cô múc một bát, số còn lại thì đổ thẳng vào bồn rửa.
Cầm bát canh đi lên, Tô Đường chợt thấy Chu Hạo Cường đang đứng ở cuối hành lang, ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm vào cô.
Khuôn mặt anh ta không chút biểu cảm gì nhưng cái nhìn ấy lại khiến cô cảm thấy bất an một cách khó hiểu.
Tô Đường khẽ hít một hơi thật sâu, dưới sự dõi theo của Chu Hạo Cường, cô bước đến trước cửa thư phòng của Chu Sở Thần.
Cô khẽ né người, tránh đi ánh mắt anh ta rồi nhẹ nhàng gõ hai tiếng.
Chỉ vỏn vẹn hai giây, trái tim cô đã đập loạn xạ không kiểm soát.
Tối nay Chu Hạo Cường thật sự rất lạ.
Cô sợ anh ta sẽ phát hiện ra điều gì đó bất thường, sợ rằng sẽ lộ chuyện cô và Chu Sở Thần đã có tình ý riêng tư.
"Vào đi." Giọng nói của người đàn ông vọng ra từ sau cánh cửa, vẫn lạnh nhạt và thờ ơ như mọi khi.
Điều này khiến Tô Đường thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô mở cửa bước vào, lập tức nhìn thấy người đàn ông đang ngồi ở bàn làm việc.
Chắc hẳn anh vừa tắm xong, mặc một chiếc sơ mi trắng, mái tóc còn ướt rủ xuống trán, che đi một nửa đôi mắt sắc bén.
Cả người anh toát lên vẻ ôn hòa hơn nhiều, trông thật trắng trẻo, thanh tú.
Khoảnh khắc đối diện với đôi mắt ấy, mọi sự bất an và sợ hãi trong lòng Tô Đường lập tức được xoa dịu.
Cô bình tĩnh đóng cửa phòng.
Vừa quay đầu lại, người đàn ông đã đứng dậy, tiến đến phía sau cô.
Anh cúi xuống nhìn bát canh trên tay cô, vẻ mặt nửa cười nửa không: "Nó bảo em mang qua à?"
Chu Hạo Cường đúng là không chịu bỏ cuộc.
Nếu anh ta mà biết Chu Sở Thần đã thắt ống dẫn tinh, không biết sẽ hối hận đến mức nào.
Tô Đường khéo léo tránh tay anh đang vươn tới, đi đến bên cửa sổ đổ bát canh đi. Vừa quay người lại, cô đã bị người đàn ông phía sau ôm ngang eo.
"Sao lại đổ đi? Không muốn anh uống à?"
Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, giọng nói khàn đặc lan tỏa đến tai, mang theo hơi thở nóng rực, vô cùng quyến rũ.
Hơi thở Tô Đường nặng hơn mấy phần, cô rụt cổ muốn tránh né nhưng anh lại vồ vập đuổi theo, trực tiếp hôn lên môi cô.
Mùi hương trầm tĩnh, thanh nhã của người đàn ông bao trùm lấy cô.
Tô Đường cuối cùng không kìm được mà ôm lấy eo anh, ngẩng đầu đáp trả nụ hôn.
"Sau này đừng ăn uống những thứ anh ta đưa cho anh..." Cô thở hổn hển, không quên nhắc nhở.
"Ừm."
Người đàn ông dừng lại một chút, như thể đáp lời một cách lơ đãng, rồi giữ lấy đầu cô, xoay người đưa lưỡi vào, hôn cô sâu hơn.
Nụ hôn vốn dĩ còn dịu dàng bỗng chốc trở nên mãnh liệt.
Tô Đường không hiểu sao anh lại kích động đến thế, bỗng nhiên lại giống như một con sói đói khát, muốn nuốt chửng cô vào bụng.
Ánh đèn trên trần xuyên qua chao đèn chạm khắc, từng vòng từng vòng chiếu lên hai người, tựa như những vầng hào quang dịu dàng.
Ánh mắt cô khó mà tập trung, túm chặt vạt áo người đàn ông, bị anh hôn đến mềm nhũn cả chân.
Tô Đường còn không nhận ra Chu Sở Thần đã nâng chân cô lên từ lúc nào, cho đến khi vật nóng bỏng kia cách lớp quần dán chặt vào nơi nhạy cảm của cô, bắt đầu nghiền mạnh.
Cơ thể cô giật bắn lên vì hơi nóng của anh, lập tức tỉnh cả người.
"Anh... đừng..." Cô thở dốc, đẩy vai anh.
Vừa nãy Chu Hạo Cường đã nhìn thấy cô đi vào, cô không thể ở đây lâu hơn.
"Không chịu nổi khi em quan tâm anh." Chu Sở Thần khó nhịn ngẩng đầu lên, giọng khàn khàn.
Chỉ cần cô biểu lộ một chút quan tâm hay để ý đến anh, anh cũng sẽ vô cùng hưng phấn.
Nghe thấy lời này, lòng Tô Đường bỗng mềm nhũn.
Cô chủ động nép vào, hôn lên cằm anh: "Trước đây rõ ràng biết rượu anh ta đưa có vấn đề, tại sao vẫn uống, không biết như vậy không tốt cho sức khỏe sao?"
"Không làm vậy thì sao nó có thể đưa em lên giường anh?" Giọng Chu Sở Thần mang theo ý cười, lại không kìm được cúi xuống hôn cô.
Má Tô Đường bỗng chốc đỏ bừng, vừa tránh né vừa lắp bắp phàn nàn: "Nhưng cũng không thể lấy sức khỏe của mình ra đùa giỡn chứ."
Người đàn ông nhìn cô khẽ cười một tiếng, giọng trầm xuống:
"Được, sau này mọi chuyện đều nghe lời Đường Đường."
Tô Đường bị anh nhìn đến mặt càng nóng hơn.
Trước đây sao cô lại không phát hiện ra, Chu Sở Thần còn có một mặt quyến rũ đến thế, làm sao có người phụ nữ nào chịu nổi?
Đang lúc bụng bảo dạ, tiếng gõ cửa từ bên ngoài thư phòng đã phá vỡ bầu không khí mờ ám trong phòng, khiến Tô Đường sợ đến tái cả mặt.
Bạn thấy sao?