Lúc Tô Đường tỉnh lại thì đã là nửa đêm.
Cô nhìn chăn mỏng được đắp trên người của mình có chút hoảng hốt, trước khi ngủ không có chăn này mà?
Khóe mắt bị thu hút bởi thứ gì đó màu xanh được đặt ở trên bàn, quay đầu lại thì nhìn thấy một đóa lá sen mới hái được cắm ở trong bình, trên mặt lá còn có một giọt nước trong suốt, ánh đèn ở trên đỉnh đầu nhẹ nhàng phản chiếu lại, trong suốt như viên thủy tinh.
Cô ngạc nhiên ngồi dậy, nhìn xung phòng kính trồng hoa.
Mặt trời đã lặn về phía tây, tiếng côn trùng ở phía xa xa vọng lại, ngay cả tiếng ồn ào ở dưới lâu dường như cũng đã yên lặng được một lúc lâu, ngoại trừ tiếng chiếc ghế trúc lắc lư qua lại, thì ngoài ra không còn tiếng gì khác.
Là ai đã tới, còn hái cho cô một đóa lá sen?
Tô Đường nhìn chằm chằm lá xanh ngát được cắm ở trong bình kia, có chút mê hoặc.
Mang giày từ phòng kính trồng hoa đi ra ngoài, trở về phòng thì thấy Chu Hạo Cường còn chưa ngủ, ngồi ở trước bàn làm việc lật một tờ giấy chăm chú nhìn, dường như là bản báo cáo kiểm tra buổi sáng.
Thấy cô đi vào, anh ta như kẻ trộm nhét bản báo cáo kiểm tra vào trong ngăn kéo, vẻ mặt kỳ quái.
Tô Đường cũng không để ý đến anh ta, đi vào phòng ngủ tìm quần áo muốn đi tắm rửa, không nghĩ tới anh ta lại đi vào theo, từ phía sau ôm eo cô, cúi đầu muốn hôn cô.
Trên người anh ta nồng nặc mùi rượu phả tới, Tô Đường theo bản năng nhíu mày tránh né.
Chu Hạo Cường hơi ngẩn người, nhìn chằm chằm cô hỏi một câu: "Tức giận sao?"
Tô Đường không nói gì, quay người tránh khỏi cánh tay của anh ta, cầm lấy quần áo định đi vào phòng tắm, lại bị Chu Hạo Cường giữ chặt cổ tay.
"Thật sự tức giận sao?"
Anh ta cúi đầu nhìn khuôn mặt đang rũ xuống của Tô Đường, thấy mặt cô không chút biểu cảm, như không muốn nói chuyện với anh ta, dịu dàng nói: "Vợ ơi thật xin lỗi, tối hôm qua không phải anh cố ý tức giận với em, anh chỉ là quá lo lắng, rất muốn có một đứa con với em, con của hai chúng ta."
Chu Hạo Cường còn tưởng rằng cô tức giận là vì chuyện tối hôm qua cãi nhau về vụ uống thuốc.
Vội vàng ôm cô dỗ dành nói: "Sau này em không muốn uống thuốc thì không cần uống, anh không ép em nữa, được không?"
Tô Đường không chút cảm xúc mà nhìn anh ta.
Cô biết anh ta từ trước đến nay co được dãn được, hôm nay ông Chu tự mình lên tiếng nói cô không cần phải uống thuốc nữa, làm sao anh ta có thể dùng chuyện này mà tranh công với cô?
Nếu không phải là ông Chu nói, thì anh ta có thể tốt bụng như vậy sao?
"Vợ à, đừng giận anh nữa được không? Anh biết sai rồi."
Chu Hạo Cường thấy vẻ mặt của Tô Đường vẫn như cũ không dịu đi chút nào, lập tức từ trong túi lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh ngọc xinh xắn: "Em xem, hôm nay anh cố ý mua cho em, anh thật sự biết sai rồi, tha thứ cho anh được không?"
Nằm trong hộp là một sợi dây chuyền kim cương màu hồng nhạt vô cùng đẹp, các mặt của viên kim cương phản chiếu ánh sáng rực rỡ dưới ánh đèn.
Tô Đường nhìn chằm chằm sợi dây chuyền kia, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ, đột nhiên ngước mắt lên nhìn anh ta: "Anh vừa mới...Đi tới phòng kính trồng hoa tìm em sao?"
Chu Hạo Cường ngẩn người ra, có chút không hiểu ý của Tô Đường, nhưng anh ta biết đọc tâm tình của người khác, nhận thấy vẻ mặt của cô có chút thả lỏng, lập tức trả lời: "Có đi...Nhưng mà nhìn thấy em đang nghỉ ngơi ở bên trong, nên không có gọi em..."
Nghe được lời của anh ta nói, Tô Đường hơi ngẩn người ra một xíu.
"Vậy là, đóa lá sen kia..."
Vậy là, đóa lá sen kia là do Chu Hạo Cường hái?
Tô Đường nhắc tới lá sen, Chu Hạo Cường lập tức nghĩ tới chiếc lá sen mà anh ta đã vứt đi vào buổi sáng, nghĩ đến từ lúc đó cô đã bắt đầu không vui, cũng lập tức nói: "Thật xin lỗi vợ, buổi sáng anh không nên hành động như vậy, sau này em thích cái gì cũng được hết, anh cũng sẽ không phản đối nữa..."
Nghe vậy, Tô Đường mím môi, trong lòng cảm thấy rầu rĩ.
Cô vốn đã mất sự tin tưởng vào Chu Hạo Cường, nhưng đêm nay anh ta lại hành động hái lá sen về cho cô khiến cho cô có chút thay đổi quan điểm của mình về anh ta.
Có lẽ anh ta cũng không tồi tệ như cô nghĩ...
Nhìn thấy vẻ mặt của Tô Đường đã dịu đi rất nhiều, Chu Hạo Cường thử ôm cô, thấy cô không còn kháng cự như trước, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Chu Hạo Cường rất giỏi xem xét tình huống, biết bây giờ tuyệt đối không phải là lúc cãi nhau với cô.
Bây giờ anh ta rất cần cô, thật sự rất cần...
"Vợ à, mấy năm nay em vất vả rồi, không sao, chúng ta sẽ có con thôi, rất nhanh sẽ có..."
Tô Đường nghe thấy lời nói tựa như lời hứa hẹn của anh ta, trong lòng không khỏi dao động.
Những năm gần đây khao khát có con của cô gần như đã cạn kiệt, mà những lời nói này của anh ta giống như là đang an ủi chính anh ta thì đúng hơn...
...
Sắp xếp chuyến đi nghỉ phép của Chu Sở Thần ở Tân Hải, Chu Hạo Cường càng để ý hơn.
Thậm chí còn cố ý sắp xếp thời gian để tự mình chiêu đãi, anh ta không chỉ tự mình làm, mà còn muốn mang theo Tô Đường.
Chu Hạo Cường đưa bản kế hoạch đi lên đảo được chuẩn bị tốt cho Lý Lệ xem, giải thích mọi chi tiết lớn nhỏ cho cô ta nghe.
Chu Sở Thần ngồi ở bên cạnh bắt chéo đôi chân dài, lơ đãng dựa vào chiếc ghế sô pha, ung dung lắc ly rượu trong tay, ánh mắt lại nhìn về phía hoa viên ngoài cửa sổ sát đất, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Xuyên qua ngoài là một màu xanh cả khu vườn ở bên ngoài cửa sổ, mơ hồ có thể nhìn thấy một thân ảnh cả người màu hồng nhạt, đang ngồi trên xích đu đùa giỡn với chó con đang đuổi theo cô, vui vẻ cười khanh khách.
Nghe thấy tiếng cười kia, vẻ mặt Chu Sở Thần dịu đi một chút, môi mỏng nhếch lên, một đường cong khó nhìn thấy.
Có vẻ như hôm nay cô rất vui...
"Sở Thần, anh xem, cả đêm Chu Hạo Cường chuẩn bị nhiều như vậy..."
Lý Lệ đưa bản kế hoạch hành trình kia tới trước mặt Chu Sở Thần, cẩn thận hỏi: "Chúng ta hình như không đi được nhiều nơi như vậy..."
Chu Hạo Cường nghe vậy sắc mặt khẽ thay đổi, lập tức nói: "Chị dâu nếu chị thấy hành trình này quá nhiều, những nơi khác không thể đi được, thì chúng ta đi trên đảo, đến đảo của nhà họ Chu chúng ta ở vài ngày."
Khi anh ta nói những lời này sắc mặt vẫn bình tĩnh, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của Chu Sở Thần, giống như là kẻ trộm, vô cùng chột dạ.
Nhưng đúng lúc này ngoài hành lang truyền đến tiếng cười đùa, chỉ trong chốc lát cô gái đi chân trần chạy vào, phía sau còn có mấy chú chó con đuổi theo, đuổi tới bên cạnh cô hướng về phía đôi chân trơn bóng của cô mà điên cuồng liếm.
Tô Đường cười gần như muốn tắt thở, khom lưng ôm lấy một con đưa đến trên mặt Chu Hạo Cường, cười nói: "Đừng liếm, liếm ba của con, hôn ba vài cái nào..."
Chu Hạo Cường bị cô ngắt lời, trên mặt thoáng tức giận trong giây lát, nhưng mà rất nhanh đã bị anh ta che giấu đi.
Anh ta nhìn chằm chằm vào cái mũi ươn ướt của con chó, có chút ghét bỏ, bình tĩnh tránh né con chó kia, nghiêng đầu hôn lên môi Tô Đường, rồi xoa đầu cô cho có lệ, dỗ dành nói: "Anh cả và chị dâu đều ở đây, chú ý hình tượng một chút."
"À..." Lúc này Tô Đường mới biết xấu hổ, ôm mặt chạy lên lầu.
Trong phòng khách yên tĩnh trở lại, Chu Hạo Cường đưa bản kế hoạch hành trình cho Chu Sở Thần vẻ mặt có chút lo lắng hỏi: "Anh cả, anh cảm thấy..."
Chu Sở Thần không nhận lấy, chỉ nhìn chằm chằm tờ giấy kia với vẻ mặt lạnh lùng.
Không biết vì sao vẻ mặt của anh lại không có chút biểu cảm nào, Chu Hạo Cường cảm giác được một loại áp bức rất mãnh liệt, giống như đang ở trong trung tâm mắt bão, nhìn thì bình tĩnh, nhưng thật ra mạch nước ngầm đang bắt đầu dâng trào, áp suất không khí thấp đến mức ngột ngạt.
"Đi lên đảo, em sắp xếp là được rồi."
Giọng nói Chu Sở Thần lạnh lùng, vẻ mặt dịu dàng mới nãy đã biến mất, chỉ ngẩng đầu lên uống một hơi cạn sạch ly rượu ở trong ly, đặt ly xuống đứng dậy đi lên lầu.
Chu Sở Thần: Sao rượu này lại chua như vậy?
Tô Đường: Chắc là chưa tỉnh.
Bạn thấy sao?