Chương 180: Chương 180: Lựa Chọn Sai Lầm

Chu Sở Thần ngẩng đầu lên nhẹ nhàng xoa mấy cái lên đỉnh đầu Tô Đường, không quên giúp cô lau đi vết nước còn vương trên khóe miệng.

"Đừng sợ." Anh cúi xuống hôn lên hàng mi đang run rẩy vì hoảng sợ của cô.

Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa, người đàn ông trở lại vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, không để lộ chút sơ hở nào.

Anh thong thả đi về bàn làm việc ngồi xuống.

"Mở cửa đi em."

Trong nhà chỉ có ba người họ nên không cần nói cũng biết người gõ cửa là ai.

Tô Đường đi tới mở cửa.

Chu Hạo Cường đứng bên ngoài, vừa nhìn thấy cô đã liếc nhanh qua sắc mặt của hai người, rồi lướt qua bát không trên tay cô.

Sau đó, anh ta nịnh nọt nói với Chu Sở Thần trong thư phòng: "Anh cả, em có chút chuyện muốn hỏi anh."

Thậm chí Chu Sở Thần còn không thèm nhấc mí mắt, giơ tay chỉ vào chiếc ghế bên cạnh rồi nói.

"Vào đi."

Tô Đường cũng nhân lúc Chu Hạo Cường bước vào mà tranh thủ rời khỏi thư phòng.

Cô về phòng không lâu thì Chu Hạo Cường cũng quay lại, câu đầu tiên khi bước vào là.

"Anh ấy đã uống canh chưa?"

Sắc mặt Tô Đường không đổi, cô lạnh nhạt đáp: "Uống rồi."

Chu Hạo Cường nhìn chằm chằm cô một lúc, đột nhiên hỏi: "Sao nãy em vào lâu vậy? Hai người làm gì trong đó?"

Đây là lần đầu tiên Chu Hạo Cường chất vấn cô như vậy.

Dù Tô Đường đã chuẩn bị trước, nhưng cô vẫn nhíu mày nhìn anh ta: "Anh đang nghi ngờ gì?"

Trước câu hỏi ngược đầy tức giận của cô, Chu Hạo Cường nhất thời không thể tiếp lời.

Tô Đường nhìn anh ta cười lạnh: "Chính anh đã đẩy tôi lên giường anh trai mình, để tôi qua lại với anh ấy, bây giờ lại đến chất vấn tôi, anh không thấy mình rất nực cười sao?"

Chu Hạo Cường nghẹn lời, nhưng lại lập tức chối bay chối biến: "Cái đó khác."

"Khác chỗ nào?" Vẻ mặt mỉa mai trên mặt Tô Đường càng rõ rệt, cô bước tới gần hơn, dồn dập hỏi.

Rõ ràng Chu Hạo Cường không nghĩ ra được câu trả lời nào hay hơn, giọng nói đột nhiên cao vút lên, gào vào mặt cô: "Tôi nói khác là khác, tôi nói cho em biết Tô Đường, chúng ta chưa ly hôn, em tốt nhất đừng chọc giận tôi!"

Sau tiếng gầm giận dữ ấy, căn phòng đột nhiên chìm vào im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của hai người như hai con thú hoang đang gầm gừ đối chọi nhau.

Tô Đường căm hờn nhìn đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận của Chu Hạo Cường, trong lòng cô hiểu rõ ý đồ của anh ta.

Anh ta có thể để cô ngủ với Chu Sở Thần, lợi dụng anh để có con, nhưng lại không cho phép cô yêu anh hay thay lòng đổi dạ.

Tất cả chỉ vì Chu Hạo Cường vốn dĩ chẳng coi cô là một con người, mà chỉ là vật sở hữu của mình.

Anh ta muốn cô làm gì thì cô phải làm nấy, kể cả khi là quan hệ với người khác, cô cũng không được có cảm xúc hay tình cảm riêng.

Tô Đường mím chặt môi, vẫn không thể kiểm soát được đôi môi đang run rẩy.

Cô không muốn nhìn anh ta thêm một giây nào nữa, ôm quần áo quay người vào phòng tắm.

Đóng sập cửa, bật vòi sen, cô thậm chí còn chưa kịp cởi quần áo đã bật khóc nức nở.

Cô khóc không phải vì Chu Hạo Cường, mà là vì chính bản thân mình ngốc nghếch, ngu dại của tuổi trẻ.

Lựa chọn một người đàn ông như vậy, cô đã lãng phí bao nhiêu thời gian, phụ bạc người kia bao lâu, và vô tri làm tổn thương anh đến nhường nào.

Tô Đường không dám nghĩ, cứ nghĩ là lại hối hận.

Những giọt nước lạnh buốt từ vòi sen vô tình xối xả lên người cô, nhưng cái lạnh và nỗi đau ấy chẳng thấm vào đâu so với một phần nhỏ nỗi đau trong lòng cô lúc này.

Cô cứ thế trút bỏ cảm xúc trong tiếng nước ồn ào.

Khi cô bước ra khỏi phòng tắm, đèn trong phòng vẫn sáng, Chu Hạo Cường ngồi trên ghế sofa.

Thấy Tô Đường mặt lạnh tanh, mắt vẫn còn đỏ hoe.

Mắt anh ta thoáng hiện lên một tia hối lỗi, môi khẽ mấp máy mấy cái, nhưng lời nói vẫn thốt ra: "Em mau qua đó đi, thuốc chắc cũng bắt đầu phát tác rồi."

Tô Đường không nói gì, lau khô tóc, cô thay bộ đồ ngủ rồi mở cửa rời khỏi phòng mà không hề quay đầu lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...