Tô Đường vừa đóng cửa phòng ngủ của Chu Sở Thần thì đèn trong phòng lập tức được bật sáng.
Người đàn ông với dáng người cao lớn đứng cách cửa không xa.
Anh chỉ khoác độc chiếc áo choàng ngủ lụa mỏng, mái tóc đen ngắn vẫn rủ xuống trán, cái bóng đổ xuống che khuất một nửa đôi mắt.
Anh bước về phía cô, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ tĩnh lặng được kiềm chế.
Ánh nhìn dừng lại trên đôi mắt hơi ửng đỏ của cô, rồi trực tiếp xuyên vào đôi mắt long lanh nước ấy, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi.
"Sao giờ em mới tới?"
Không một lời trách móc, chỉ là một sự chờ đợi rất lâu.
Vừa nghe anh nói, Tô Đường đã thấy cổ họng nghèn nghẹn.
Cô cố nén nước mắt, ôm chặt lấy eo anh, vùi cả người vào lòng anh, ghì sát để hít hà mùi hương trên cơ thể anh.
Nhiệt độ cơ thể hai người cách lớp vải quần áo mỏng manh mà truyền sang nhau, trái tim vừa rồi còn lạnh lẽo cứ thế được anh sưởi ấm.
"Sao vậy?"
Chu Sở Thần cúi đầu muốn nhìn cô nhưng cô lại quấn chặt hơn, đầu cứ cúc vào lòng anh, nhất định không chịu để anh nhìn.
Anh vỗ vỗ đầu Tô Đường, giúp cô vén những sợi tóc bên mặt, giọng nói càng thêm dịu dàng: "Ôm em qua ngủ nhé?"
Cảm nhận được cô gật đầu, người đàn ông lập tức cúi xuống ôm cô vào lòng, sải bước dài về phía chiếc giường lớn trong phòng.
Biết cô không muốn anh nhìn thấy, anh cũng không miễn cưỡng, mắt nhìn thẳng phía trước, nhưng giọng nói lại rất dịu dàng: "Đường Đường, bất kể gặp chuyện gì, em đều có thể nói với anh. Có thể anh không nhất định giúp được em, nhưng anh sẽ mãi luôn đứng về phía em."
Tô Đường tựa vào vai anh ấy, hàng mi nhanh chóng rung động mấy cái.
Nếu là trước đây có ai đó nói với cô như vậy, Tô Đường chưa chắc đã tin.
Nhưng giờ đây, cô đã thấy Chu Sở Thần có thể vì cô mà làm đến mức nào, đã chứng kiến tấm chân tình sâu sắc của anh.
Những lời anh nói ra, những lời hứa anh dành cho cô, chắc chắn sẽ được thực hiện.
Trong tích tắc, trái tim cô tràn ngập cảm xúc nóng bỏng.
Cô khẽ ngẩng mắt nhìn anh, không kìm được chống người lên hôn vào cằm anh.
Khoảnh khắc Tô Đường chạm vào, vẻ mặt người đàn ông lập tức dịu đi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.
Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, rồi cũng tự mình ghé sát lại, thân hình cao lớn nửa đè lên người cô, đôi môi mỏng khẽ mổ nhẹ hai cái lên khóe môi cô.
"Anh không muốn tạo áp lực nào cho em."Anh ngẩng người lên, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô.
"Anh yêu em là chuyện của anh, làm bất cứ điều gì cho em đều là cam tâm tình nguyện. Em không cần vì thế mà phải chịu bất kỳ áp lực nào, chỉ cần vui vẻ là được, biết không?"
Người đàn ông này...
Tim Tô Đường đập thình thịch, vành mắt lại vì anh mà đỏ hoe.
Cô gật đầu nhưng không dám mở lời, sợ vừa nói ra sẽ không kìm được mà bật khóc.
Anh cảm nhận được sự ẩm ướt trên ngực, yết hầu khẽ động mấy cái, không nói thêm gì nữa, chỉ ôm cô nhẹ nhàng vuốt ve.
Đợi đến khi Tô Đường khóc mệt, anh mới chống người lên, cúi mắt nhìn vào mắt cô trước.
Lúc này Tô Đường mới biết xấu hổ, vội lấy tay che mắt, tránh đi ánh nhìn của anh.
Anh cũng không bực, cúi xuống hôn lên mu bàn tay cô, khẽ cười: "Khóc nữa là cái áo này coi như bỏ đi rồi đấy."
Ngực anh ướt đẫm một mảng lớn, ngay cả phần ngực trắng nõn lộ ra cũng bị nước mắt cô làm ướt.
Tô Đường che mặt, nhưng vành tai lộ ra lại đỏ bừng.
Người đàn ông không trêu chọc cô nữa.
Anh lật người xuống giường, thay một chiếc áo choàng ngủ khác rồi quay lại, ngồi bên giường xoa đầu cô.
Ánh mắt anh tràn đầy yêu chiều và ý cười, khiến Tô Đường có cảm giác như mình đang bị anh cưng nựng như một chú mèo nhỏ nuôi trong nhà.
Cô lén nhìn anh qua kẽ ngón tay, nhưng lại bị anh bắt gặp.
Anh đang mỉm cười nhìn cô.
Tô Đường đỏ mặt, buông tay xuống, không trốn tránh nữa, để lộ đôi mắt hơi sưng đỏ và chiếc mũi nhỏ hồng hồng, khẽ hỏi anh: "Ngủ chưa?"
Người đàn ông chăm chú nhìn cô không chớp mắt, cúi người xuống, cố tình hạ thấp giọng hỏi: "Muốn ngủ với anh sao?"
Câu nói hai nghĩa này khiến mặt Tô Đường vốn đã đỏ lại càng thêm bỏng rát.
Cô nghẹn lời, nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Chu Sở Thần lại trầm giọng tiếp tục nói: "Cởi quần ra trước đã..."
Bạn thấy sao?