Chương 182: Chương 182: Tại Anh Lớn Quá

Nghe Chu Sở Thần nói, Tô Đường hơi khựng lại.

Cô ngước mắt nhìn anh, không hề bất ngờ khi suy nghĩ của mình đi lệch hướng.

Chỉ do dự trong giây lát, cô vẫn đỏ mặt đưa tay xuống váy, cởi bỏ chiếc quần lót ngay trước mặt anh.

Chiếc quần lót cotton trắng tinh bị cô luống cuống cuộn tròn trong tay, hai chân co lại dưới váy ngủ, rụt rè ngước mắt nhìn người đàn ông bên giường.

"Có thể cho anh xem không?"

Chu Sở Thần cúi mắt nhìn cô, khẽ vén những sợi tóc lòa xòa bên thái dương, xoa vành tai cô, giọng nói dịu dàng hỏi.

Mặt Tô Đường càng đỏ hơn, mắt cũng nóng bừng.

Cô cắn môi dưới, kéo váy lên để lộ cặp đùi trắng nõn.

Cùng lúc cúi đầu, hai chân cô cũng theo đó mở rộng sang hai bên, phơi bày nơi riêng tư đáng xấu hổ nhất trước mặt anh.

Giữa hai chân trắng như tuyết là một khe hở hồng nhạt.

Miệng huyệt vì bị làm quá mãnh liệt mà hơi sưng đỏ, phần thịt huyệt lật ra vẫn chưa thể co lại, rủ xuống dính vào môi âm hộ.

Ánh mắt người đàn ông dừng lại ở đó.

Mặt anh không biểu cảm gì, nhưng nhịp tim Tô Đường thì đập nhanh hơn bao giờ hết.

Cơ thể cô nóng lên, giữa hai chân không kiểm soát mà cựa quậy, dịch lỏng cũng theo đó tràn ra.

Mắt anh sẫm lại, thân hình cao lớn cúi xuống.

Tô Đường tưởng anh sẽ hôn, cô xấu hổ đỏ mặt, run rẩy hàng mi siết chặt chiếc quần lót trong tay.

Không ngờ anh lại vươn cánh tay dài, mở tủ đầu giường bên cạnh, lấy ra một tuýp thuốc mỡ.

"Hơi sưng rồi."

Giọng người đàn ông rất nhẹ.

Anh nắm lấy bắp chân nhỏ của cô rồi đặt lên vai mình, cúi thấp người, ánh mắt dừng lại ở giữa hai chân cô: "Đường Đường đừng nhúc nhích, anh giúp em bôi thuốc."

Tô Đường đỏ bừng mặt, nuốt khan một tiếng, vì suy nghĩ lệch lạc vừa rồi mà cảm thấy ngượng ngùng.

Hai chân cô dạng ra tựa vào vai anh, ngoan ngoãn không động đậy, chỉ có đôi mắt long lanh nhìn anh.

Những ngón tay thon dài của người đàn ông nhẹ nhàng tách hai bên môi âm hộ sưng đỏ của cô ra.

Anh vừa động, Tô Đường đã có cảm giác.

Có chút căng trướng nhưng cảm giác ngứa ngáy lại nhiều hơn.

Ngón tay anh, mang theo chút chai sần mỏng và hơi ấm, nhẹ nhàng chạm vào da thịt, tạo cảm giác dễ chịu đến mức khiến cô muốn run rẩy.

Tô Đường không ngừng khẽ run lên, cửa huyệt hé mở như miệng cá đang há ra khép lại, như đang kể lể sự khao khát với người đàn ông, muốn thứ của anh lấp đầy vào.

Yết hầu Chu Sở Thần khẽ động, anh cúi thấp người, nhẹ nhàng thổi khí vào mật huyệt của cô, như thể đang thổi vào vết thương của một đứa trẻ.

"Ưm..." Hơi thở anh phả ra như những chiếc lông vũ ve vuốt, Tô Đường không thấy đau mà chỉ thấy ngứa hơn.

Miệng huyệt hé ra khép lại chưa được bao lâu thì phụt một tiếng, phun ra một bãi dịch nhầy nhụa ngay trước mặt anh.

"Anh cả..." Tô Đường khẽ rên lên, lòng bàn chân đặt trên vai vững chãi của người đàn ông.

Cô chống mông lên muốn tránh khỏi hơi thở anh, thế nhưng, người đàn ông lại nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, kéo cánh tay vào trong, ngược lại còn kéo chiếc mông nhỏ đang vặn vẹo của cô về phía trước: "Đừng động, một lát là xong ngay."

Một tay anh giữ chặt eo và hông cô, banh rộng hơn đôi môi âm hộ đang sưng đỏ.

Phần thịt huyệt đỏ tươi bên dưới vì bị làm quá mãnh liệt mà đã lật ngược ra ngoài, nhất thời chưa thể co lại được.

Miệng huyệt có những vết rách nhẹ, đỏ ửng, trông thực sự có chút đáng sợ.

Lông mày người đàn ông nhíu chặt, hơi thở có chút nặng nề: "Thật sự bị thương rồi."

Lúc nãy anh cũng thấy dáng đi của cô không đúng, không ngờ lại bị thương nặng đến vậy.

Tô Đường liếc nhìn xuống, đúng là có chút vết thương, nhưng nếu anh không nói thì cô cũng không cảm thấy, không biết anh để ý kiểu gì.

Cô cắn môi dưới, trong đầu nhớ lại cảm giác bị anh banh rộng ra, đỏ mặt nói giọng mềm nhũn: "Tại anh lớn quá..."

Giọng nói như làm nũng, cô vốn muốn chuyển hướng sự chú ý của anh, không ngờ người đàn ông lại trực tiếp tiếp lời, trầm giọng đáp.

"Ừm, tại anh."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...