Tô Đường tựa vào giường, vẻ mặt vẫn còn mơ màng, phần lớn sự chú ý của cô dồn vào căn phòng ở cuối hành lang.
Lờ mờ nghe thấy tiếng động bên ngoài cửa, chỉ cần nghe thấy những tiếng thì thầm nho nhỏ, tim cô lại thắt lại, sợ hãi nghe được tin Chu Hạo Cường bị đánh chết.
Nếu Chu Sở Thần thật sự vì cô mà đánh chết Chu Hạo Cường, vậy thì cô thật sự sẽ trở thành tội nhân của nhà họ Chu...
Cửa phòng bỗng nhiên đóng lại, tất cả âm thanh đều bị ngăn cách bên ngoài.
Người đàn ông chậm rãi đi tới, ngồi bên giường cô.
Đập vào mắt cô là những ngón tay rõ từng đốt xương, những mảng bầm tím lớn trên các khớp ngón tay nổi bật bất thường trên làn da trắng nõn của anh.
Mi mắt Tô Đường khẽ run, trong vô thức đưa tay nắm lấy tay anh, giữ chặt trong lòng, siết chặt như thể đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng, như sợ anh sẽ biến mất.
Chu Sở Thần để mặc cô nắm lấy, cúi đầu khẽ hôn lên trán cô, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi: "Để anh thoa thuốc cho em trước nhé?"
Tô Đường đờ đẫn buông tay anh ra, dịch người tới gần, tựa vào lòng anh.
Mùi hương gỗ thông thanh nhã trên người đàn ông bao bọc lấy cô, cô hít một hơi thật sâu, trái tim dường như cuối cùng cũng trở về vị trí cũ, cánh tay mảnh khảnh luồn qua nách anh, ôm chặt lấy eo anh.
Cô nép sát vào anh, mặt cọ nhẹ vào ngực anh đầy dựa dẫm, không biết là vì mệt mỏi hay vì sợ hãi, toàn bộ ý thức đều có chút mơ hồ, giọng nói mềm nhũn:
"Em biết anh sẽ đến..."
Trong phòng im lặng một lúc lâu, Tô Đường cảm thấy anh cúi người xuống, cằm tựa vào đỉnh đầu cô, khẽ thở dài một tiếng.
Tiếng thở dài đó có sự bất lực và cả nỗi sợ hãi, nhưng hơn cả là sự bất đắc dĩ đối với cô.
Bên ngoài nhà bỗng vang lên tiếng còi chói tai, đèn đỏ xanh nhấp nháy ngay cả rèm cửa cũng không che nổi, bên ngoài có người đi lại, qua lại một hồi lâu, khiến người ta không thể yên ổn.
Sự mơ hồ vừa rồi của Tô Đường hoàn toàn biến mất, cô lại trở nên bất an, lòng hoảng hốt và phiền muộn, sợ hãi nghe được tin tức gì đó không hay, mãi cho đến khi tiếng xe cứu thương dần xa, cô mới vùi mặt vào lòng người đàn ông.
"Anh ta có chết không?" Giọng cô khàn khàn thoát ra từ ngực anh.
Mặc dù bây giờ cô đã không còn cảm giác gì với Chu Hạo Cường nữa, nhưng tuyệt đối không muốn kết thúc với anh ta theo cách này.
"Lo lắng cho nó à?"
Giọng người đàn ông nhàn nhạt, anh nâng cằm Tô Đường lên, cẩn thận quan sát vẻ mặt cô.
Cô gái nhìn chằm chằm vào mắt anh, giọng rất khẽ: "Em sợ anh có chuyện gì..."
Im lặng hai giây, ánh mắt Chu Sở Thần khẽ động, anh nhếch môi cười một cái, rồi đột nhiên cúi xuống, trán tựa vào trán cô, đôi mắt đen sâu thẳm không chớp nhìn cô, giọng nói dịu dàng trìu mến:
"Đường Đường, anh vốn không muốn gây áp lực cho em, nhưng bây giờ..."
Giọng anh nhỏ dần, gần như chỉ còn là hơi thở, âm vực đầy mê hoặc: "Rời xa anh ta, đến bên anh, em muốn gì anh cũng có thể cho em, được không, cục cưng..."
Hơi thở của Tô Đường gần như nghẹn lại, điều này còn khiến tim cô đập nhanh hơn cả lời tỏ tình trước đây của anh.
Cô lúng túng muốn quay đầu đi, nhưng lại bị anh kiên quyết giữ chặt, đôi mắt đen láy sâu thẳm cứ thế nhìn chằm chằm vào cô, không cho cô một chút cơ hội nào để né tránh.
Tô Đường cảm thấy bàn tay anh đặt trên mặt cô nóng đến mức như muốn cháy lên, đốt nóng cả đôi mắt cô.
Cô không còn né tránh nữa, đưa tay ôm lấy cổ anh, cả người nhào tới, cô hít lấy mùi hương trên người anh, giờ phút này trong lòng vô cùng thỏa mãn, như thể mọi khoảng trống đều đã được anh lấp đầy.
"Ừm." Giọng cô nhỏ xíu vang lên bên tai anh.
Người đàn ông đột nhiên siết chặt vòng tay, ôm cô càng chặt hơn, như thể muốn nhét cô vào trong cơ thể mình, giọng nói anh khàn đi vì xúc động:
"Đừng sợ, mọi chuyện cứ để anh lo liệu, em không cần bận tâm gì cả..."
Câu nói này khiến trái tim Tô Đường hoàn toàn bình yên trở lại, như thể đã phiêu bạt nhiều năm cuối cùng cũng tìm được bến đỗ...
Bạn thấy sao?