Không biết vì lý do gì, Tô Đường ngủ được một lúc thì bắt đầu sốt cao.
Anh đã gọi bác sĩ riêng đến, truyền nước và cho cô uống thuốc, chăm sóc cô một lúc lâu, nhưng cả người cô vẫn cứ mệt mỏi.
Chu Sở Thần ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, đang ngủ say nhưng đôi mày nhỏ vẫn nhíu chặt. Anh muốn ôm cô vào lòng nhưng lại sợ cô khó chịu hơn, hiếm khi thấy anh hối hận, e rằng chuyện tối qua đã làm cô sợ hãi.
Cả người Tô Đường vừa lạnh vừa nóng, như thể đang đứng trong một vùng băng tuyết khô cằn, mặt trời đang nung đốt cơ thể cô, nhưng mặt đất phủ băng giá dưới chân lại khiến cô run rẩy không ngừng.
Trước mặt cô là một cánh cửa, cô không chịu nổi muốn đẩy cửa bước vào, nhưng lại phát hiện ra đây chính là biệt thự lớn của nhà họ Chu.
Cô đi dọc theo con đường nhỏ quen thuộc vào nhà, căn nhà vốn dộn dịp ngày nào giờ lại không một bóng người, tĩnh mịch như không có sự sống.
Hoảng loạn và bất lực, cô muốn tìm một người để nói chuyện, vừa bước vào đại sảnh thì thấy một ông lão tóc bạc đang ngồi trước bàn tròn trong nhà.
Đó là ông Chu.
"...Ba." Tô Đường bước tới chào ông ta.
Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào người cô, giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng và đầy oán hận của ông ta xộc thẳng vào tai cô:
"Đồ dâm phụ! Cô đã biến hai thằng con trai của tôi thành cái dạng gì rồi? Anh em tương tàn, cô còn muốn gả cho Sở Thần? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!"
Tô Đường bỗng giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra thì thấy người đàn ông đang ngồi bên giường.
Dưới mắt anh có quầng thâm, cằm còn lún phún râu mới mọc, thấy cô mở mắt, anh lập tức cúi người tới gần, áp trán vào trán cô khẽ hôn, dịu dàng nói: "Tỉnh rồi à, có đói không?"
Tô Đường vẫn còn sợ hãi, ngây người nhìn anh một lúc lâu rồi mới sực tỉnh.
Cô khó nhọc nâng tay, muốn chạm vào khuôn mặt gầy gò của anh, tay nâng lên được nửa chừng thì bị anh nắm lấy, áp vào má khẽ cọ.
"Anh cả..." Râu trên cằm anh cọ vào lòng bàn tay cô ngứa ngáy ran.
"Anh xin lỗi."
Giọng Chu Sở Thần khàn khàn, mắt cụp xuống, hàng mi dài đổ bóng tối dưới mắt anh, che đi thần sắc trong đôi mắt anh:
"Tối qua anh không nên như vậy, đã làm em sợ rồi."
Thật ra anh có hàng ngàn cách để âm thầm dạy dỗ Chu Hạo Cường, nhưng cứ nhìn thấy dáng vẻ của cô lúc đó là anh không kìm được.
Cái bản tính bạo ngược dường như đã ăn sâu vào máu anh, dù bao năm qua đã bị vẻ ngoài điềm đạm che lấp, nhưng một khi có chuyện chạm đến giới hạn của anh, nó vẫn không thể kiểm soát được mà bùng phát.
"Không phải tại anh đâu."
Tô Đường nhíu mày, không thích vẻ mặt hối lỗi của anh lúc này.
Nhớ lại cảnh tượng kỳ lạ trong giấc mơ vừa rồi, ý thức cô lại có chút mơ hồ, nỗi bất an và sợ hãi càng tăng thêm.
Cô biết đó không phải là một giấc mơ đơn thuần, mà là điều rất có thể sẽ xảy ra.
Với thể diện của ông Chu và địa vị của gia đình Chu ở Tân Hải, sẽ không thể nào để cô ly hôn với Chu Hạo Cường xong lại đến với Chu Sở Thần.
Cô càng nghĩ càng chán nản, nhưng không muốn bộc lộ ra trước mặt Chu Sở Thần, chỉ yếu ớt giải thích: "Không phải vì anh đâu, em không phải bị anh dọa sợ, em chỉ bị cảm lạnh thôi."
Thấy người đàn ông vẫn cúi đầu không nói, Tô Đường kéo tay áo anh: "Anh cả, anh lên ngủ cùng em một lát được không, em muốn anh ôm em ngủ."
Chu Sở Thần ngước mắt lên nhìn cô không chớp, anh đưa tay sờ trán cô vẫn còn nóng, rồi đứng dậy ngồi lên giường.
Anh vừa nằm xuống, Tô Đường đã chủ động xích lại gần, hai tay ôm lấy eo anh, mặt tựa vào lòng anh, cô áp sát vào anh hít thở, phát ra tiếng thở dài mãn nguyện, mặt cứ dụi vào cổ anh đầy dựa dẫm.
Người đàn ông khẽ khựng lại, đắp chăn lên lưng cô, cánh tay dài vòng qua ôm cô vào lòng, siết chặt.
Mùi gỗ đàn hương đặc trưng trên người anh quanh quẩn trong mũi, tinh thần Tô Đường dần dần thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến chiếm lấy ý thức cô.
Ánh sáng bị tấm rèm dày che khuất, căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng lọt qua khe hở, lờ mờ thấy những hạt bụi li ti bay lơ lửng.
Cảm giác này như thể thời gian trong phòng đã ngừng lại.
Chu Sở Thần cúi đầu xuống, cằm nhẹ nhàng cọ vào chỗ dựa mấy cái, rồi bỗng lên tiếng: "Đường Đường."
"Ừm." Tô Đường mí mắt trĩu nặng, áp vào lòng anh, mơ màng buồn ngủ, chỉ bản năng đáp lại.
Người đàn ông nhìn về phía góc phòng tối đen xa xăm, giọng nói đè rất thấp: "Nếu một ngày nào đó, em phát hiện anh không tốt như em nghĩ, liệu em có bỏ anh không?"
Căn phòng rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đặn của cô gái từ lòng anh truyền đến.
Cô đã ngủ thiếp đi rồi.
Bạn thấy sao?