Chương 195: Chương 195: Không Phải Người Tốt

Ăn xong, ham muốn cuồng loạn cũng tan đi.

Tô Đường vẫn còn bệnh, Chu Sở Thần cũng không thực sự muốn làm gì cô.

Sau bữa ăn, anh bế cô về phòng.

Cả căn nhà rất yên tĩnh, tiếng côn trùng kêu từ sân vọng vào càng khiến không gian thêm tĩnh mịch.

Tô Đường ôm cổ anh, mắt nhìn ra khoảng tối mịt mờ ngoài cửa sổ, do dự hồi lâu cuối cùng vẫn lên tiếng: "Anh ta... ở bệnh viện nào?"

Giọng cô nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu, gần như không nghe thấy.

Bước chân người đàn ông dừng lại một giây, ánh mắt nhìn xa xăm chợt trở nên sâu thẳm.

Anh đặt cô về giường rồi mới nhẹ giọng nói: "Hiệp Hòa.:

Ánh mắt Tô Đường đặt trên khuôn mặt Chu Sở Thần, đôi mắt anh rõ ràng tối đi mấy phần, sắc mặt dù bình tĩnh nhưng lại không nhìn cô.

Cô cảm nhận được anh không thích cô hỏi câu này, không thích cô nhắc đến Chu Hạo Cường.

"Anh cả..."

Tô Đường đưa tay về phía anh.

Yết hầu người đàn ông khẽ động, vẫn nắm lấy tay cô, thuận theo lực kéo của cô mà ngồi xuống bên giường.

Cô lập tức tựa sát vào, ôm lấy anh.

Người đàn ông cụp mắt, vòng tay ôm lấy cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô. Sắc mặt anh đã dịu đi, rõ ràng là được hành động của cô xoa dịu.

Anh ôm cô nằm lại trên giường, cuối cùng cũng lên tiếng: "Nó không sao, nghỉ ngơi mấy ngày là có thể xuất viện. Em muốn đi, anh sẽ sắp xếp cho em."

Dù tức giận, nhưng anh ra tay cũng biết chừng mực.

Chỗ nào có thể đánh, chỗ nào không thể đánh, trong lòng anh rõ như ban ngày.

Cùng lắm là để Chu Hạo Cường nằm viện mười bữa nửa tháng, chứ đến nỗi mất mạng thì không.

Nghe lời người đàn ông nói, Tô Đường có chút ngây người.

Giây tiếp theo cô ôm anh càng chặt hơn.

Vừa nãy cô còn nghĩ anh sẽ không cho cô đi.

Người đàn ông này luôn có thể cho cô sự tôn trọng mà cô muốn.

...

Sáng hôm sau, Tô Đường đến bệnh viện thăm Chu Hạo Cường.

Dù thế nào đi nữa, cô cũng nên đến một chuyến.

Chu Sở Thần vì có phiên tòa hôm nay nên không thể đi cùng cô, bèn cử hai vệ sĩ đi theo.

Tô Đường thực ra cũng không muốn Chu Sở Thần đi cùng, lỡ đâu lại càng dễ kích động Chu Hạo Cường.

Đi đến cửa phòng bệnh, Tô Đường bảo hai vệ sĩ đợi bên ngoài, cô tự mình đi vào.

Cánh cửa mở ra, Tô Đường vừa nhìn thấy người đàn ông nằm trên giường đã có chút giật mình.

Khuôn mặt Chu Hạo Cường bầm tím, sưng phù đến biến dạng, nằm đó trông dở sống dở chết.

Nghe thấy tiếng động, anh ta mở mắt nhìn sang.

Vừa nhìn thấy Tô Đường, mí mắt đang cụp xuống bỗng mở to.

"Cô còn dám đến!" Miệng anh ta sưng vù, giọng nói ngọng nghịu nhưng vẫn nghe ra sự tức giận.

Tô Đường đóng cửa lại, dưới ánh mắt giận dữ của anh ta, cô bước tới, đứng ở cuối giường cách một khoảng không quá xa, bình tĩnh nhìn anh ta, nhàn nhạt hỏi: "Anh ổn không?"

Chu Hạo Cường tức đến nỗi ngực phập phồng lên xuống.

Anh ta thở dốc một lúc lâu, dường như cuối cùng cũng bình tĩnh lại, đôi mắt sưng húp như hai bóng đèn nhìn chằm chằm vào cô: "Anh ấy biết từ khi nào?"

Anh ta không phải kẻ ngốc.

Việc Chu Sở Thần đột ngột xuất hiện trong phòng hai người họ và đánh anh ta một trận tơi bời đêm đó, kiểu gì cũng không thể chỉ là trùng hợp.

Tô Đường giữ vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói không chút gợn sóng: "Tôi không biết anh đang nói gì."

"Tôi hỏi, cô và Chu Sở Thần cấu kết với nhau từ bao giờ?" Chu Hạo Cường nói từng chữ một, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào mắt Tô Đường.

"Khi nào ư? Anh không rõ sao?"

Tô Đường cười lạnh hỏi ngược lại: "Hay là lúc anh đã hạ thuốc chúng tôi, anh không rõ hơn tôi à?"

Chu Hạo Cường bị cô làm cho nghẹn họng.

Trong thoáng chốc, đầu óc anh ta choáng váng rồi chợt bừng tỉnh, như được khai sáng, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn nhiều.

"Tôi hiểu rồi... tôi hiểu rồi..."

Anh ta điên cuồng lẩm bẩm trên giường:

"Thảo nào... thảo nào khi anh ấy về Tân Hải là đòi đi khám sức khỏe với tôi... thảo nào mọi chuyện lại suôn sẻ thế... Chu Sở Thần... đúng là cao tay... giăng bẫy cho tôi chui vào... haha..."

Chu Hạo Cường cười phá lên điên dại trên giường, cười dữ quá động đến vết thương lại ho sù sụ.

Tô Đường thấy anh ta điên cuồng như vậy, khẽ nhíu mày, lên tiếng cắt ngang lời anh ta: "Thỏa thuận ly hôn anh định khi nào ký?"

Lời cô nói khiến Chu Hạo Cường im bặt.

Anh ta nhìn cô đầy ác ý nói: "Muốn ly hôn à? Đừng có mơ!"

Trước đây đã không thể, bây giờ lại càng không thể.

Anh ta sẽ không để bọn họ đạt được ý muốn, tuyệt đối không!

Vẻ mặt Tô Đường bình tĩnh nói: "Thỏa thuận ly hôn anh không chịu, vậy thì khởi kiện ly hôn thôi. Anh không cần mặt mũi, tôi cũng chẳng bận tâm. Dù sao cũng chỉ là vấn đề thời gian."

Nghe lời này, Chu Hạo Cường tức điên lên.

Anh ta vung tay, hất đổ cả cốc nước trên bàn xuống đất, trừng mắt nhìn cô giận dữ nói: "Là cô phản bội tôi! Là cô ngoại tình! Cô còn dám kiện tôi à?!"

Tiếng động lớn khiến các vệ sĩ bên ngoài ùa vào, đứng sau Tô Đường cảnh giác nhìn Chu Hạo Cường đang phát điên trên giường.

Thấy có vệ sĩ vào, anh ta càng tức giận hơn, chỉ vào Tô Đường mắng lớn: "Tô Đường! Bây giờ cô có chỗ dựa rồi, không sợ tôi nữa phải không? Cô có tin tôi giết chết cô, giết chết cả nhà cô không?!"

Tô Đường không nói gì, chỉ đợi các vệ sĩ ra ngoài mới quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Ngoài cửa sổ phòng bệnh chỉ có một khoảng không trắng xóa mênh mông, giống như bầu trời mà cũng như chỉ là một khoảng hư vô.

"Rốt cuộc là ai phản bội ai trước, tôi đã không muốn tranh cãi với anh nữa rồi. Kẻ ích kỷ nghĩ vấn đề bao giờ cũng chỉ biết lo cho bản thân mình thôi."

Cô nhìn khoảng không mờ mịt kia, mặt không cảm xúc: "Còn về nhà họ Tô, anh động được thì cứ động, tôi cũng không quản được nữa. Khả năng của tôi chỉ có bấy nhiêu, đủ để bảo vệ bản thân và người tôi yêu thôi, còn những thứ khác, đều không quan trọng."

Một trận ốm dường như đã giúp cô tỉnh táo hơn rất nhiều.

Một số ràng buộc không cần thiết thì nên cắt bỏ đi thôi, chẳng có gì phải tiếc nuối cả.

"Cô!" Chu Hạo Cường không ngờ cô lại tuyệt tình như vậy, nhất thời không nói nên lời.

"Anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi."

Tô Đường nói xong lập tức quay người bước đi, nhưng ngay khoảnh khắc nắm lấy tay nắm cửa, cô nghe thấy tiếng cười lạnh của Chu Hạo Cường.

"Tô Đường, cô nghĩ Chu Sở Thần là người tốt sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...