Chương 22: Chương 22: Dục Vọng Cấm Kỵ

Trong căn phòng tối đen như mực, ngoại trừ tiếng sóng biển, cũng chỉ có tiếng thở gấp gấp của cô gái và tiếng liếm mút.

Tay của người đàn ông siết chặt cổ tay của cô, cơ thể cao lớn ngồi xổm giữa hai chân cô, đôi môi nóng bỏng cắn nuốt khu vực bí mật ngượng ngùng nhất của cô.

Đầu lưỡi nhẹ nhàng xâm nhập vào bên trong lỗ thịt run rẩy, kéo dài cảm giác khoái cảm của cô.

Tất cả âm thanh dường như rời bỏ cô, toàn bộ thế giới, dường như chỉ có hai người họ, trong bóng tối tĩnh mịch vắng vẻ, bởi vì ở trong bóng tối mù mịt, rượu mê hoặc.

Tình huống này giống như bộ phim cấm kỵ mà Tô Đường vô tình xem được, em dâu và anh chồng của cô ấy, không chỉ có cấm kỵ, mà còn nóng bỏng và khiêu dâm...

Cao trào qua đi, đầu óc rối loạn, cô mơ màng nghĩ.

Thì ra cuộc sống sinh hoạt của vợ chồng người khác là như vậy sao?

Chồng thật ra cũng có thể làm cho vợ thoải mái sao?

Khoái cảm khiến cho hơi thở của cô trở nên hỗn độn và nặng nề hơn, đầu óc choáng váng một chút, vừa mới chậm chạp lấy lại một chút sức lực, thì hơi thở nóng rực của người đàn ông ập tới, giọng nói khàn khàn lại lười biếng, mang theo hơi say tình dục gợi cảm nói.

"Thích không?"

Giọng nói dịu dàng của Chu Sở Thần kề sát bên tai cô, giống như những lời thì thầm của người yêu với nhau.

Hơi thở hỗn loạn của Tô Đường đột nhiên ngừng lại, bụng dưới lại dâng lên một trận đau nhức.

Cô ngơ ngác ngước mắt lên, nhìn về phía người đàn ông ở trong bóng tối. Đôi mắt phản chiếu ánh trăng ngoài cửa sổ, trong suốt như nước, rụt rè sợ sệt liếc nhìn qua, càng giống như một loại cám dỗ không tiếng động.

Hơi thở của Chu Sở Thần trở nên nặng nề, dương vật lớn áp vào bụng dưới của cô sưng lên, nỏng bỏng ở trong quần anh cựa quậy.

"Đừng nhìn anh như vậy..." Anh đưa tay che mắt cô lại, giọng nói khàn khàn.

"Em..."

Tô Đường há miệng thở dốc, lại nói không nên lời, lông mi ở trong bàn tay anh run rẩy như con bướm đêm, đôi cánh phẩy phẩy qua lại khiến cho lòng người ta cảm thấy ngứa ngáy.

Trong bóng tối, Chu Sở Thần thở hổn hển một tiếng, cúi đầu xuống lại một lần nữa bịt môi cô lại.

Nụ hôn của anh vừa mạnh mẽ vừa bá đạo, bàn tay che đôi mắt ấm áp như làm bỏng mí mắt cô.

Cả người Tô Đường mềm nhũn, xương cốt mềm nhũn không chống đỡ được, cả người ở trên cánh cửa dần trượt xuống.

Người đàn ông buông tay cô ra, cánh tay mạnh mẽ đỡ eo cô, ôm lên người. Vòng eo săn chắc chen vào giữa hai chân cô, giữa háng nóng rực cách mấy tầng vải mỏng manh, kề sát vào lòng bàn chân của cô.

Bóng tối đã trở thành một vỏ bọc, dường như làm gì cũng có thể...

Cô mơ màng ôm eo anh, chân không tự giác mà mở ra, để mặc cho thứ to lớn kia không thuộc về mình chen vào.

Mũi cô tràn ngập mùi gỗ đàn hương trầm tĩnh mê người ở trên người anh, trộn lẫn với một chút mùi rượu, khiến cho đầu óc cô tê dại.

Ngoài phòng bỗng nhiên nổi lên một trận gió, xa xa có tiếng động cơ ong ong ở trên biển, tiếng sóng biển nối tiếp nhau đổ xô vào bờ, gió biển mang theo mùi tanh nhào tới trên mặt cô.

Cảm giác ớn lạnh do mồ hôi bốc lên khiến cô chợt rùng mình, ý thức trở nên vô cùng rõ ràng.

Tô Đường đột nhiên phát hiện mình thật không biết xấu hổ như vậy.

Bởi vì lưu luyến tham lam cảm giác ham muốn xa lạ giữa nam và nữ, lại để cho Chu Sở Thần nhận lầm mình thành Lý Lệ, đồng thời lén lút lấy đi tình yêu niềm vui thích của anh dành cho vợ của mình, vụng trộm chiếm làm của riêng.

Tim cô đập mạnh hơn, giống như có một cái búa lớn đập nhiều lần vào tim cô, mỗi lần đập vào đều khiến cho cô đau đớn.

Đây là đang làm gì vậy?

Cô hoảng sợ mở to mắt, trên mặt gần như không có chút máu, rút cánh tay ra, ngay lúc anh đang ôm lấy cô một lần nữa, mãnh liệt đẩy anh ra.

Khuỷu tay cô đụng vào canh giải rượu ở trên tủ, nước lạnh trong bát hắt ướt cả người cô, Tô Đường cũng không quan tâm, ôm chiếc bát không mở cửa phòng lập tức lao ra ngoài.

Chưa bao giờ hoảng loạn như vậy, hai chân cô dường như không đi được, hai chân mềm nhũn như giẫm phải bông, hai chân trái phải cứ đan xen vào nhau.

Xuống lầu, mới phát hiện trong lòng bàn tay tràn đầy mồ hôi, tóc ướt đẫm mồ hôi, ngay cả trong cổ họng dường như cũng là mồ hôi, ngập nước mà nghèn nghẹn. Trong nháy mắt mặt trở nên nóng bừng, khuôn mặt ướt đẫm.

Cô ôm chiếc bát rỗng ở trong tay, đi vào phòng bếp, ngơ ngác đứng ở bồn rửa chén.

Trong miệng vẫn còn thoang thoảng mùi gỗ đàn hương, mùi hương của Chu Sở Thần dường như đã mạnh mẽ xâm chiếm cơ thể cô.

Chiếc quần lót ở giữa hai chân cô vừa dính vừa nóng, như có một thứ gì đó to lớn mà nóng bỏng đang đặt ở nơi đó, dịu dàng mà mạnh mẽ chen vào trong âm hộ của cô, đè ở trên âm hộ của cô khiến cho nơi đó trở nên tê dại run rẩy.

Tiếng thở dốc ấm áp xa lạ kia giống như cơn ảo giác không ngừng vang vọng ở bên tai cô.

Ngón tay ấm áp của người đàn ông dường như vẫn còn đang để ở trên eo cô, linh hồn dường như cũng bị anh nắm chặt lấy...

"Vợ à?"

Giọng nói của Chu Hạo Cường từ phía sau truyền đến, trong nháy mắt xua tan đi sương mù mờ ảo.

Tô Đường cúi đầu, mới phát hiện chiếc bát rỗng kia đã không còn bị cô ôm vào trong ngực, trên người ướt đến mức chật vật, tất cả đều là nước canh giải rượu hắt xuống.

"Em mang canh giải rượu lên chưa?"

Ngoại trừ Chu Hạo Cường, Tô Đường còn nghe thấy tiếng Lý Lệ đi vào cửa.

Lông mi cô run rẩy, bỏ bát vào trong bồn rửa chén, nhìn nước còn sót lại ở trong bát để ở trong bồn rửa chén, mới cúi đầu nói một câu: "Vừa rồi không cẩn thận làm đổ canh giải rượu, để em nấu lại bát khác."

"Cái gì?"

Chu Hạo Cường dường như đối với việc này phản ứng rất lớn, sải bước từ ngoài phòng bếp nhanh chóng đi vào, anh ta hoàn toàn không để ý đến dáng vẻ chật vật của Tô Đường, chỉ nhìn chằm chằm cái chén rỗng trong bồn rửa chén, gần như cơn giận không thể kiềm chế được.

Muốn phát hỏa nhưng biết lúc này tức giận với Tô Đường không được sáng suốt cho lắm, cuối cùng mặt mày tím tái nhịn cơn tức giận xuống nói một câu: "Sao em không cẩn thận hơn một chút? Nếu vậy thì sao có thể bị đổ được?"

Tô Đường cúi đầu không nói lời nào, Lý Lệ ở ngoài phòng bếp nói: "Không sao đâu, nấu xong rồi, thì lát nữa chị mang lên là được mà."

Cổ họng Chu Hạo Cường cứng lại, chỉ cảm thấy giọng nói càng nghẹn hơn.

Chu Hạo Cường: Tôi đã nói rồi ăn thịt thì phải dựa vào tôi.

Oản Đậu Giáp: Trong bát canh kia cậu đã thêm bao nhiêu nguyên liệu?

Chu Hạo Cường: Nhìn thấu thì đừng nói toạc ra...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...