Nóng bừng cả đêm, trong mơ cũng cảm thấy dính dính.
Tô Đường ngủ lăn qua lăn lại suốt cả đêm, cuối cùng vẫn từ trên giường ngồi dậy.
Rõ ràng là đã bật điều hòa, nhưng cơ thể lại toát mồ hôi, trên người vừa nóng vừa dính, nhất là ở giữa hai chân luôn ươn ướt nóng bừng, trong lúc nửa tỉnh nửa mơ luôn có cảm giác có thứ gì đó đè trên người, muốn xoa bóp thật mạnh.
Chu Hạo Cường ở bên cạnh ngủ say, cô nhìn thoáng qua, mở cửa ban công đi ra ngoài.
Thời gian còn sớm, một tia sáng xanh vừa chiếu sáng xuống mực nước biển ở phía xa, trời vẫn còn tối. Gió biển mang theo cái lạnh sáng sớm thổi tới, trên người rất lạnh, nhưng trong cơ thể lại khô nóng, hai loại cảm giác trái ngược này ở trong cơ thể, cực kỳ khó chịu.
Tô Đường cụp mắt xuống, nhìn về phía khu vườn hoa nhỏ ở dưới lầu. Ở đó có một suối nước nóng ngoài trời, đang bốc lên hơi nóng.
Cô không thường xuyên đến đó, bởi vì ban đầu nó được thiết kế để ngắm cảnh biển, nên cũng không có gì che đậy lại.
Nhưng lúc này thời gian vẫn còn sớm, toàn bộ căn biệt thự yên ắng, lặng lẽ không có tiếng người.
Đây là suối nước nóng được thiết kế theo phong cách truyền thống của Nhật. Xung quanh hồ xây một vòng đá cuội xếp chồng lên nhau, đáy hồ cũng không lát đá, nước suối nước nóng có màu vàng đục, trông rất mộc mạc.
Tô Đường thay một bồ đồ bơi đi xuống, khẽ vuốt dòng suối nước nóng đục ngầu tìm một viên đá cuội nhô lên ở dưới đáy hồ rồi ngồi xuống.
Cô dựa người vào hồ ngơ ngác nhìn ánh mặt trời xa xa ở trên biển, sương mù từ suối nước nóng bốc lên, hun đến mặt khiến mặt cô đỏ bừng.
Cảm giác như hơi ấm nóng ướt lúc cô dựa vào trên cánh cửa tối hôm qua, hơi thở của người đàn ông phả vào mặt cô...
Cơ thể cao lớn như gông cùm xiềng xích bao lấy cô, đôi môi nóng bỏng nuốt chửng hơi thở của cô...
Tô Đường mới biết được, thì ra hôn môi không chỉ là môi chạm môi, mà cũng có thể nuốt chửng hơi thở một cách mãnh liệt như vậy, khiến cho người ta có cảm giác hít thở không thông.
Bàn tay người đàn ông không chỉ ẩm ướt trơn trượt như một con rắn dọa người, cũng có thể mang theo điện, sờ đến chỗ nào đều có cảm giác ngứa ngáy đến kỳ lạ...
Hơi thở đột nhiên trở nên rối loạn, tối hôm qua ở trong bóng tối, cơ thể cô dường như đã trải qua sự thay đổi nào đó không muốn cho người khác biết.
Chỉ nghĩ đến thôi, mà bụng dưới bỗng nhiên đau nhức. Một cảm giác trống rỗng cô quạnh khó hiểu này đột nhiên ập tới.
Đầu óc không khống chế được mà nhớ tới buổi tối hôm qua, trong bóng tối đầu lưỡi nóng bỏng linh hoạt của người đàn ông luồn vào phần dưới cơ thể cô, cùng với cảm giác như điện giật không thể giải thích được khi âm hộ của cô bị anh ngậm vào trong miệng.
Nụ hoa mềm mại kia dường như cũng nhớ lại cảm giác tê dại tối hôm qua, nó run lên ở trong quần bơi gắng gượng lên.
Tô Đường cắn môi dưới, vô thức đưa tay xuống dưới, đẩy quần bơi sang bên cạnh, lộ ra nụ hoa nhỏ sưng tấy của cô, ngón tay dường như biết nó ở đâu, tự động ấn lên.
"Ưm..."
Khoảnh khắc ngón tay chạm vào, trong cổ họng tràn ra tiếng rên rỉ mềm mại nhè nhẹ, âm hộ co rút lại phun ra vài bọt bong bóng nước, chất lỏng sền sệt màu trắng đục hòa quyện với dòng nước suối.
Cơ thể nóng rực bồn chồn lúc này mới bình tĩnh lại được một chút.
Cô dựa người vào hồ, co chân lại kẹp lấy ngón tay của mình, cổ ướt đẫm mồ hôi kéo căng lên, lông mi ươn ướt run rẩy khép lại, hơi thở nặng nề và gấp gáp của người đàn ông như đang vang vọng ở bên tai.
"Ưm..."
Ngón tay ngày càng di chuyển nhanh hơn, trên mặt nước tạo thành những gợn sóng thật nhỏ, sóng nước đập vào ngực cô, giống như nụ hôn ướt át của người đàn ông, nhẹ nhàng hôn ở đó...
Tiếng sóng biển xa dần, giọng nói khàn khàn ấm áp của người đàn ông vang lên bên tai cô.
Cục cưng...Thật ngọt...
Âm hộ mềm mại dường như bị anh ngậm lấy, đầu lưỡi nhẹ nhàng trêu chọc khe hở của cô, môi mỏng nặng nề hút mạnh một hơi...
"Ưm a..."
Ngón tay nặng nề ấn vào âm hộ, cơ thể căng thẳng dừng lại ở nơi đó, ánh sáng trắng lại một lần nữa che khuất đôi mắt cô, tất cả âm thanh đều biến mất, chỉ có tiếng ong ong sắc nhọn dần dần biến mất bên tai cô...
Tô Đường đợi một lúc lâu rồi mới mở mắt ra, sương mù trắng xóa trước mắt, mặt trời dần dần trải rộng khắp đường chân trời, ý thức cũng dần trở nên rõ ràng hơn.
Một cơn gió biển thổi qua, sương mù trên suối nước nóng bị thổi bay, sương mù lượn lờ bay sang bên cạnh.
Cô ngẩng đầu lên, chống tay lên hòn đá cuội ở bên cạnh muốn ngồi thẳng dậy, ánh mắt lại đột nhiên nhìn về phía người đàn ông đang đứng ở cửa hông biệt thự cách cô không xa.
Anh dường như mới đi tập thể dục về, trên người chỉ mặc một cái áo ngắn tay thể thao màu đen, cánh tay cơ bắp cuồn cuộn lộ ra ngoài. Vài sợi tóc trước trán bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, rũ xuống trước trán, trông vừa gợi cảm mê người.
Không biết có phải là do ánh sáng quá tối hay không, hay là ảo giác của cô, ánh mắt anh nhìn về phía cô sáng đến kinh người, giống như một con dã thú ấn nấp ở trong bóng tối chờ đợi cơ hội để hành động.
Cơ thể Tô Đường đột nhiên cứng đờ, bàn tay chống ở bên hồ bị trượt, hòn đá cuội ở dưới đáy hồ bởi vì do lực mông không đều của cô mà lăn ra ngoài, cả người nhất thời mất đi trọng tâm, nặng nề ngã xuống nước.
Khoảnh khắc nước trong hồ dâng lên tới đầu cô, điều cô nghĩ không phải là làm cách nào để cứu mình, mà so với chuyện này thì còn có chuyện khác càng xấu hổ hơn.
Chu Sở Thần vừa rồi...Thấy được sao?
Trời ạ, như thế này thì sống sao được?
Cho cô chết đuối luôn đi!
Ngay lúc Tô Đường đang suy nghĩ lung tung, thì cánh tay đang vùng vẫy ở trên mặt nước bị một người nắm chặt lấy, sức của người kia rất lớn, gần như muốn bẻ gãy xương cổ tay của cô.
Từ phía sau ôm lấy eo cô, nửa ôm nửa kéo cô từ trong suối nước nóng lên.
"Khụ khụ..."
Nước suối sặc vào trong phổi, Tô Đường nằm ở trên bờ chật vật ho khan, ngực nóng rát, giống như muốn ho ra phổi.
Người đàn ông đắp khăn tắm lên người cô, bàn tay ở sau lưng cô vỗ nhẹ, động tác nhẹ nhàng chậm rãi.
"Không sao chứ, ho ra sẽ không sao nữa..." Giọng nói của anh khàn khàn chậm rãi, mang theo chút dịu dàng khó nhận ra.
Tô Đường bình tĩnh lại một lúc, rồi mới ngừng ho, ngẩng mặt lên nhìn thấy Chu Sở Thần đang ngồi xổm ở trước mặt cô, khuôn mặt vừa rồi sặc nước đỏ lên, đỏ đến mức như muốn cháy lên.
Cô giả vờ bình tĩnh, giọng nói khàn khàn nhỏ giọng cảm ơn anh: "Anh...Anh chồng, cảm ơn anh, vừa rồi nếu không có anh..."
"Anh đã bao giờ nói với em là...Đừng chơi một mình ở hồ chưa?"
Chu Sở Thần ngắt lời cô, anh ngồi xổm trước mặt cô, cụp mắt xuống, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, giọng nói lạnh lùng và nghiêm túc như thường ngày.
Tô Đường nghe được sự tức giận trong giọng nói của anh, mím môi cúi đầu: "Thật xin lỗi...Em không cố ý..."
Cô cũng không mong chuyện này xảy ra.
Ai có thể nghĩ đến có người ngâm suối nước nóng lại chết đuối trong hồ nước cao chưa tới nửa mét chứ?
"Em không cần phải xin lỗi anh."
Đây là lần đầu tiên Chu Sở Thần dùng giọng nói lạnh lùng như vậy nói với cô: "Em vẫn phải nhớ kỹ những lời này, nếu vừa rồi không có ai ở đây..."
Giọng nói của anh đột nhiên trở nên khàn khàn, trong cổ họng dường như có thứ gì đó khiến anh không thể nói được nữa.
Bạn thấy sao?