"Sau này đừng làm như vậy nữa."
Người đàn ông dường như rất tức giận, vẻ mặt lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt sắc bén và lạnh lùng hơn bao giờ hết, trong giọng nói khàn khàn ẩn chứa sự cương quyết khiến cho người ta không thể xen vào.
Đây là lần đầu tiên Chu Sở Thần nói chuyện với cô với vẻ mặt và giọng điệu như vậy.
Vẻ mặt Tô Đường hơi khựng lại, nhất thời không phân biệt được anh đang nói chuyện cô rơi xuống nước, hay là chuyện vừa rồi cô thủ dâm ở dưới nước, hay là chuyện xảy ra trong phòng anh tối hôm qua...
Nếu thật sự là chuyện tối hôm qua...
Khuôn mặt đỏ bừng của Tô Đường lập tức biến mất, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Mặt trời đã lộ ra một khe nhỏ từ mực nước biển, ánh sáng màu vàng còn đọng lại, rơi xuống là màu vàng dịu dàng. Mà lúc này Tô Đường lại cảm thấy trong mắt mình tràn ngập một mảnh u ám, cơ thể như rơi xuống hầm băng, cả người chột dạ sợ hãi đến mức không kiềm chế được.
Chẳng lẽ Chu Sở Thần nhớ ra tối hôm qua không phải Lý Lệ vào phòng anh, mà là cô, cho nên mới nhìn cô bằng ánh mắt đó?
Càng suy nghĩ trong lòng lại càng lo lắng, giống như tên trộm bị chủ nhân bắt quả tang vô cùng hoảng loạn luống cuống.
Chuyện tối hôm qua ngay từ đầu đúng là do Chu Sở Thần say rượu nên thất lễ, nhưng cô biết rõ anh say rượu mà lại không từ chối, nên bản chất toàn bộ sự việc đã thay đổi, hơn nữa vừa rồi cô lại thủ dâm ở trước mặt anh...
Chu Sở Thần có cảm thấy cô là người phụ nữ phóng túng dâm loạn không biết liêm sỉ không?
Tô Đường chưa bao giờ cảm thấy bất an và hoảng sợ như lúc này, thế nên cả người không khống chế được mà run lên.
"Sao vậy?" Người đàn ông nhận ra sự kỳ lạ của cô, nhíu mày tiến lại gần cô: "Lạnh sao? Hay là bị thương?"
Anh lấy chiếc khăn tắm để ở trên bờ đắp lên người cô, cơ thể cao lớn nghiêng người qua, giúp cô che chắn gió biển lạnh lẽo lúc sáng sớm: "Đỡ hơn chút nào chưa?"
Tô Đường run rẩy không phải là vì lạnh, mà là bị suy nghĩ của cô dọa cho sợ hãi.
Hơn nữa giọng nói lo lắng của Chu Sở Thần quá mức lạnh lùng, ngược lại lại làm cho cô sợ hãi hơn, cúi đầu vùi cằm vào trong cánh tay, đôi mắt ươn ướt, như sắp khóc.
"Thật xin lỗi..." Vai cô co rúm lại, giọng nói nghẹn ngào từ trong cánh tay phát ra, mơ mơ màng màng xin lỗi anh.
Tô Đường cũng không biết mình xin lỗi vì chuyện gì, nếu có thể quay ngược thời gian, cô thật sự ước gì tối hôm qua mình không vào phòng của anh, sáng sớm cũng không xuống dưới ngâm suối nước nóng...
Người đàn ông nhìn cô chằm chằm lông mày nhíu thật chặt, lập tức khom lưng ôm lấy hai chân cô, bế cô lên.
"A!"
Đột nhiên mất đi trọng lượng khiến cho Tô Đường hoảng sợ, hai cánh tay theo bản năng ôm lấy cổ của người đàn ông, hai mắt đỏ hoe hoảng sợ đá chân, muốn từ trên người anh đi xuống.
"Đừng nhúc nhích!" Cũng không biết cô đụng vào nơi nào, người đàn ông đang ôm cô lập tức dừng lại, nhắm mắt lại, hất tóc lên phát ra tiếng rên rỉ khàn khàn khó nhịn.
Tô Đường còn chưa hiểu rõ tình huống, thấy anh không nhúc nhích cảm thấy mình có cơ hội, lập tức ở trên người anh lắc mông giãy dụa kịch liệt.
Chu Sở Thần ôm cô bằng cả hai tay, yết hầu không ngừng cuộn lăn lên xuống, dòng điện từ bộ phận nhạy cảm bị cô chạm vào truyền đến dây thần kinh, kích thích khiến cho đôi mắt anh đỏ ngầu.
Cô lại càng giãy giụa hơn, mông cọ vào háng của anh, phía dưới Chu Sở Thần là một cái quần thể thao bó sát người, bây giờ lại bị cái mông mềm mại của cô không ngừng cọ xát khiến cho nó sưng tấy lên.
Tô Đường bỗng nhiên cảm giác được mông mình đụng vào một khối thịt to lớn cứng ngắc, đầu óc lập tức tê dại, rốt cuộc cũng nghe được tiếng thở dốc khiến cho người ta mặt đỏ bừng tim đập nhanh, cơ thể lập tức cứng đờ dừng động tác lại.
Người đàn ông thở hổn hển vài tiếng, chờ cảm giác tê dại qua đi, mới rũ mi xuống nhìn cô chằm chằm.
"Là anh hung dữ quá sao?"
Nửa khuôn mặt anh bị ánh mặt trời chiếu qua mờ mờ ảo ảo, sâu trong đôi mắt dường như có một dòng nước ngầm không ngừng dâng trào, cả người như bị chia cắt thành hai thế giới bởi ánh sáng và bóng tối.
Lông mi khép hờ tạo ra hai bóng đen dưới mắt, mặc dù giọng nói có vẻ lạnh nhạt nhưng lại mang theo chút mất mát tự giễu: "Chỉ ôm em vào nhà mà thôi, như thế nào lại luôn sợ anh như vậy?"
Hơi thở của Tô Đường cứng lại, cũng không biết tại sao, nhìn thấy vẻ mặt này của Chu Sở Thần, không hiểu sao cô lại cảm thấy chua xót và áy náy.
"Không cho em nghịch nước một mình, là bởi vì không an toàn, chuyện này phải nghe lời được không?" Giọng nói anh dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ, nhưng lại khiến cho người ta ảo giác nghe ra được chút cưng chiều ở trong đó.
"Ừm..." Tô Đường cúi đầu, áy náy buồn bực hừ một tiếng, ngoan ngoãn dựa vào trong lòng ngực anh, không giãy giụa nữa.
...
Chu Sở Thần đặt Tô Đường lên chiếc ghế sô pha trong phòng khách, cô gái rất nhẹ, anh cũng không hề thở gấp dù chỉ một chút, đặt cô xuống xong rồi quay người đi ra ngoài.
Tô Đường nhìn bóng lưng dài của anh biến mất ở góc tường, không hiểu sao trong lòng cảm thấy có chút mất mát.
Hai chân đang muốn từ trên ghế sô pha đứng dậy, thì mới cảm giác được cả người đột nhiên đau nhức.
Cúi đầu nhìn, nhìn thấy trên đùi có một mảng lớn xanh xanh tím tím, vài chỗ mơ hồ còn có vệt máu đỏ rỉ ra, màu sắc sặc sỡ như một con cá nhiệt đới.
Chắc là bị trầy xước khi va phải hòn đá dưới đáy nước trong lúc vùng vẫy.
Cô nhè nhẹ hít thở một hơi, chậm rãi di chuyển chân đến ghế sô pha ở bên cạnh, định đi tìm hòm thuốc về xử lý vết thương một chút.
"Đừng lộn xộn, ngồi xuống đi." Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông có chút không vui, rất nhanh đã mang hòm thuốc đi tới trước mặt cô: "Ngoan một chút."
Chu Sở Thần ngồi xuống ghế sô pha, cẩn thận đỡ một chân cô đặt ở trên đùi.
Cách một cái quần thể thao bó sát người, Tô Đường cũng có thể cảm nhận được cơ đùi săn chắc của anh, đang ép vào mắt cá chân của cô, giống như tối hôm qua anh chống ở trên người cô.
Nghĩ đến thứ phồng lên và nảy lên, trong đầu tự nhiên hiện lên dáng vẻ hoàn toàn trần trụi của nó.
Đó là một cây thô cứng và thật lớn, những đường gân máu màu xanh lá quấn quanh thân cây màu đỏ tươi, đầu nấm ở phía trên mở ra một chiếc ô đầy hống hách, kiêu ngạo phun ra tinh dịch dày đặc về phía cô, dáng vẻ dữ tợn kia cùng với dáng vẻ lạnh lùng của Chu Sở Thần hoàn toàn trái ngược nhau.
Nghĩ đến đây, cổ họng của Tô Đường nghẹn lại, như bị lửa thiêu đốt, đột nhiên rụt chân lại, bởi vì động tác quá lớn khiến miệng vết thương bị nứt ra, khuôn mặt vốn đang đỏ bừng đột nhiên trở nên trắng bệch.
"Sao vậy? Vẫn là sợ anh sao?"
Người đàn ông nhanh chóng đỡ lấy chân cô, im lặng một lúc rồi mỉm cười, nhưng ánh mắt lại tối sầm: "Chỉ bôi thuốc thôi, không làm gì em cả."
Tô Đường hít sâu một hơi, muốn giải thích nhưng lại phát hiện không có cách nào giải thích được.
Cô cũng không thể nói với Chu Sở Thần bởi vì có ý nghĩ dâm đãng với anh nên mới hành động như vậy? Lời giải thích này còn tệ hơn gấp trăm lần so với việc để cho anh hiểu lầm.
Vì thế chỉ có thể xin lỗi: "Thật xin lỗi, chỉ là không quen thôi."
Nói xong, lại lần nữa đưa chân về, nhẹ nhàng chậm rãi nói một câu: "Làm phiền anh rồi..."
Bạn thấy sao?